Đêm xuống trên làng quê hẻo lánh, sương mù tràn vào từng con hẻm, cánh đồng lúa ướt át từ cơn mưa chiều dường như kéo dài vô tận, và những mái nhà tranh thấp bé chìm trong bóng tối mờ ảo. Không còn tiếng cười nói vang vọng của trẻ con hay những tiếng lao động rộn rã, chỉ còn âm thanh gió thổi qua các tán tre khẽ rung rinh, khiến mọi thứ thêm phần tĩnh lặng đến rợn người.
Tôi – Phong, 17 tuổi – chưa bao giờ tin mù quáng vào những câu chuyện ma quái dân gian, nhưng truyền thuyết về ma kéo giò vẫn luôn ám ảnh trong đầu. Người trong làng kể rằng hồn ma này thường xuất hiện vào đêm tối, theo những người đi một mình, kéo chân họ vào nơi không lối thoát. Tôi chưa từng gặp chuyện gì tương tự, cho đến một đêm hè, khi tôi nhận nhiệm vụ đi chở nước mắm qua con đường làng vắng tanh.
Con đường đất lầy lội dưới mưa, ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ vài ngôi nhà thưa thớt, soi những vệt sáng tối loang lổ trên mặt đất. Khi đi được khoảng nửa đường, tôi nghe thấy tiếng bước chân khẽ vang phía sau, nhịp đều đặn như cố gắng bám theo tôi.
Tôi quay lại, không thấy gì ngoài màn mưa mù mịt, nhưng cảm giác bị ai đó theo dõi khiến tim tôi đập dồn dập. Bất chợt, cảm giác chân mình bị kéo nặng nề, như có một lực vô hình níu giữ, và tiếng cười khàn khàn vang lên đâu đó giữa màn mưa, khẽ run rẩy như muốn xé toạc khoảng không. Tôi dừng lại, thắp đèn pin, tim đập thình thịch, ánh sáng le lói chỉ soi thấy con đường trống trải, nhưng tiếng bước chân vẫn đều đặn tiến tới.
Ngày hôm sau, tôi kể với bạn thân Quang, cậu cười nhạt cho rằng tôi tưởng tượng, rằng chỉ là đường vắng, tâm lý căng thẳng thôi. Nhưng tối hôm sau, cả hai quyết định đi qua con đường ấy cùng nhau, hy vọng có người đi cùng sẽ bớt sợ.
Khi đi, cơn gió lạnh thổi qua, mùi đất ẩm trộn với mùi lúa ướt làm không khí càng nặng nề. Chưa đi được nửa đường, tiếng bước chân lại vang lên rõ ràng hơn, đều đặn, gần hơn và nặng nề hơn, như chính hồn ma đang kéo chân chúng tôi. Chúng tôi dừng lại, tim đập rộn ràng, nhưng không dám quay đầu. Âm thanh đó vừa thật vừa khó lý giải, khiến tôi và Quang cùng run rẩy.
Khi bước tới giữa cánh đồng, ánh trăng xuyên qua lớp mây mỏng, tôi nhìn thấy một bóng người mờ ảo đứng giữa đường. Hồn ma hiện ra với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt sâu thẳm, cơ thể lảo đảo nhưng đôi chân vẫn kéo lê “cạch cạch” trên mặt đất, tiếng động rùng rợn khiến tôi dựng tóc gáy.
Hắn tiến về phía chúng tôi, hai tay dài ngoằng như muốn vồ lấy, trong khi tiếng cười khàn khàn cứ vang lên liên tục, xé rách bầu không khí tĩnh lặng. Chúng tôi hoảng loạn quay đầu chạy, nhưng mỗi bước đi lại nặng nề, như bị lực vô hình kéo xuống đất, tim đập dồn dập, hơi thở gấp gáp, ánh đèn pin loang loáng phản chiếu hình bóng khổng lồ của hồn ma trong màn sương mù.
Chúng tôi chạy suốt qua con đường đất nhão nhoẹt, nhảy qua rãnh nước, chân nặng trĩu, đến khi chạm tới ngôi nhà cũ của ông nội tôi thì hồn ma dừng lại ở cổng làng. Hắn đứng im, đôi mắt đen sâu hút nhìn chúng tôi, rồi từ từ tan biến vào màn sương mù.
Chúng tôi thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hiểu rằng chuyện hôm nay không còn là tưởng tượng. Ma kéo giò thật sự tồn tại, và truyền thuyết không phải chỉ để hù dọa trẻ con. Từ đêm đó, tôi không bao giờ dám đi qua con đường ấy một mình.
Mỗi khi nghe tiếng gió thổi qua cánh đồng, vẫn vang vẳng tiếng bước chân khàn khàn, nặng nề, kéo lê, như hồn ma vẫn rình rập những kẻ lạc đường và cô độc, sẵn sàng đưa họ vào một thế giới không lối thoát.










