Tôi không nhớ mình đã bấm “Đồng ý” vào lúc nào.
Có thể là lúc đang lướt điện thoại trong một đêm mất ngủ. Có thể là khi men bia còn lâng lâng trong đầu. Hoặc có thể… tôi chưa từng có quyền lựa chọn ngay từ đầu.
Tên tôi là Minh. Hai mươi chín tuổi. Làm lập trình viên tự do, sống một mình trong căn hộ thuê trên tầng mười ba của một chung cư cũ. Công việc của tôi gắn liền với màn hình – code, sửa lỗi, test game cho vài studio nhỏ.
Tôi từng nghĩ mình hiểu rõ cơ chế của mọi trò chơi.
Cho đến khi tôi trở thành người chơi.
Ba tuần trước, tôi nhận được một email không có tiêu đề.
Người gửi: “GameMaster”.
Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Bạn đã được chọn tham gia Trò Chơi Tử Thần.
Phần thưởng: 5 tỷ đồng.
Luật chơi sẽ được gửi khi bạn chấp nhận.”
Tôi bật cười.
Spam.
Nhưng bên dưới có một file đính kèm: một đoạn video.
Trong video là hình ảnh căn phòng của tôi – quay từ trên cao, góc chết ngay phía trần nhà. Tôi thấy mình đang ngồi trước máy tính, tay gõ bàn phím.
Thời gian hiển thị ở góc màn hình là… đúng thời điểm tôi đang mở email.
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh.
Căn phòng im lặng.
Không có camera nào ngoài chiếc webcam đã dán băng keo.
Tôi lạnh sống lưng.
Email thứ hai đến ngay sau đó:
“Đừng tìm camera.
Bạn chỉ được phép đáp lại bằng hai chữ: CÓ hoặc KHÔNG.
Tôi nên xóa nó.
Nên báo công an.
Nhưng con số 5 tỷ cứ lơ lửng trong đầu tôi như một cái móc câu.
Tôi gõ: “CÓ.”
Gửi.
Ba giây sau, điện thoại rung.
Một ứng dụng lạ tự động được cài đặt vào máy. Biểu tượng là chiếc mặt nạ trắng không có mắt.
Tên ứng dụng: “LastPlay.”
Luật chơi đầu tiên xuất hiện lúc 23 giờ.
Màn hình đen, dòng chữ trắng:
“Thử thách 1:
Ra khỏi căn hộ trong 60 giây.
Nếu bạn từ chối… sẽ có người khác thế chỗ.
Đồng hồ đếm ngược hiện ra.
60… 59… 58…
Tôi đứng sững.
Đây rốt cuộc là trò đùa quái đản nào vậy?
Tôi định xóa ứng dụng.
Không xóa được.
Tôi tắt điện thoại.
Màn hình tự bật lại.
50… 49…
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
“Người khác sẽ thay bạn” nghĩa là gì?
40 giây.
Tôi mở cửa căn hộ, bước ra hành lang.
Cửa phía sau đóng sầm lại.
30 giây.
Tôi chạy về phía thang máy.
Thang không hoạt động.
Tôi lao xuống cầu thang bộ.
5… 4… 3…
Khi tôi vừa chạm chân xuống sảnh, đồng hồ dừng ở 0.
Điện thoại rung.
“Chúc mừng. Bạn còn sống.”
Tôi thở dốc.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ vang lên từ tầng trên.
Cửa kính căn hộ tôi vỡ tung.
Khói đen bốc ra.
Người bảo vệ hét lớn.
“Cháy! Cháy tầng mười ba!”
Tôi đứng chết lặng.
Nếu tôi không rời khỏi căn hộ…
Sáng hôm sau, báo chí đưa tin: chập điện gây cháy cục bộ, không có thương vong.
Chỉ mình tôi biết – đó không phải tai nạn.
Tôi xóa email, đổi mật khẩu, thậm chí vứt điện thoại đi.
Chiều hôm đó, tôi mua điện thoại mới.
Khi vừa đăng nhập iCloud, ứng dụng “LastPlay” tự động xuất hiện.
Thông báo:
“Thử thách 2 sẽ bắt đầu lúc 3 giờ 17 phút sáng.”
Tôi không ngủ.
3 giờ 17 phút.
Điện thoại rung.
“Thử thách 2:
Đến bãi xe tầng hầm trong 5 phút.
Đừng để ai chạm vào bạn.”
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Hành lang trống.
Tôi bước ra.
Đèn hành lang nhấp nháy.
Cửa các căn hộ hai bên khẽ mở hé.
Bên trong tối om.
Tôi rảo bước chậm rãi về phía cầu thang.
Tiếng cửa mở phía sau.
Tiếng bước chân kéo lê.
Tôi không quay lại.
Điện thoại hiển thị bản đồ, chấm đỏ là tôi, chấm đen đang di chuyển phía sau.
Khoảng cách: 10 mét.
Tôi chạy.
Cầu thang tối đen như mực.
Chấm đen tăng tốc.
5 mét.
Tiếng thở sát sau gáy.
3 mét.
Tôi lao vào cửa tầng hầm.
0 mét.
Một bàn tay lạnh buốt lướt qua cổ tôi.
Tôi ngã nhào xuống sàn.
Điện thoại rung.
“Bạn đã vượt qua.”
Tôi quay lại.
Cửa tầng hầm đóng kín.
Không có ai.
Nhưng trên cổ tôi, hằn một vết bầm tím hình bàn tay.
Tôi không phải người duy nhất.
Trên một diễn đàn ẩn, tôi tìm thấy vài tài khoản nói về “LastPlay”.
Một người tên Tuấn nhắn riêng cho tôi.
“Cậu cũng bị chọn?”
“Phải.”
“Đừng nghĩ bỏ cuộc là xong. Tôi đã thử.”
“Rồi sao?”
Tin nhắn của Tuấn dừng lại.
Không trả lời nữa.
Hôm sau, tôi thấy tin tức: một thanh niên rơi từ tầng cao xuống, nghi tự tử.
Ảnh mờ, nhưng tôi nhận ra Tuấn.
Thử thách 3:
“Giết hoặc bị giết.”
Tôi sững sờ khi đọc đến dòng chữ ấy.
“Bạn và một người chơi khác sẽ gặp nhau tại công viên X lúc 1 giờ sáng.
Chỉ một người được rời đi.”
Tên người chơi: Lê Anh.
Tôi tìm Facebook.
Một cô gái 25 tuổi, sinh viên năm cuối.
Ảnh đại diện là một nụ cười tươi đến chói mắt.
Tôi không thể.
1 giờ sáng.
Công viên vắng tanh.
Tôi thấy cô ấy đứng dưới gốc cây, tay run rẩy cầm điện thoại.
Chúng tôi nhìn nhau.
Cả hai đều hiểu.
Điện thoại cùng rung.
“Thời gian: 10 phút.”
Lê Anh bật khóc.
“Anh ơi… em không muốn chết.”
Tôi cũng không.
Nhưng đồng hồ đếm ngược.
Tôi nói nhanh:
“Có thể có cách khác. Trốn đi.”
Cô lắc đầu.
“Em đã thử không làm thử thách trước. Em trai em bị tai nạn ngay tối đó.”
Tôi sững sờ.
“Chúng giữ người thân?”
Cô gật đầu.
5 phút.
Một con dao xuất hiện trong ba lô tôi – thứ tôi không hề mang theo.
Trong tay cô cũng có một con.
Chúng tôi nhìn nhau.
3 phút.
Lê Anh siết chặt dao.
“Em xin lỗi…”
Cô lao tới.
Tôi né, ngã xuống đất.
Con dao sượt qua vai tôi.
Máu chảy.
Tôi phản xạ đẩy mạnh.
Cô trượt chân, ngã đập đầu vào gốc cây.
Im lặng.
Tôi bò tới.
Máu lan ra dưới tóc cô.
Điện thoại rung.
“Bạn chiến thắng.”
Tôi gào lên.
Nhưng tiếng cười méo mó vang lên từ loa điện thoại.
Sau đêm đó, tôi không còn là tôi nữa.
Tôi hiểu – trò chơi này không cho phép dừng lại.
Mỗi thử thách sau đó đều tàn nhẫn hơn.
Chạy qua đường cao tốc giờ cao điểm.
Ở trong thang máy đang rơi.
Đứng yên khi một người lạ chĩa súng vào mình.
Tôi sống sót.
Nhưng mỗi lần, tôi cảm thấy mình mất đi một phần.
Cho đến thử thách cuối cùng.
“Thử thách 7:
Tự kết liễu.
Hoặc tìm người thay thế.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Ngay sau đó, một thông báo khác bật lên.
“Bạn có 24 giờ để gửi lời mời đến người chơi mới.
Chỉ cần họ nhấn ‘CÓ’.”
Tôi hiểu ra.
Không có người thắng.
Chỉ có người truyền tiếp.
Tôi mở email.
Soạn một tin:
“Bạn đã được chọn tham gia Trò Chơi Tử Thần.
Phần thưởng: 5 tỷ đồng.”
Tôi dừng lại.
Con trỏ nhấp nháy.
Tôi nghĩ đến Lê Anh.
Đến Tuấn.
Đến những người đã chết.
Điện thoại rung.
“Còn 10 phút.”
Tôi nhìn danh bạ.
Tên đầu tiên hiện ra là em gái tôi.
Tôi tắt màn hình.
3 phút.
Mồ hôi ướt lưng.
1 phút.
Tôi mở lại email.
Gửi.
Không phải cho em gái.
Mà cho một địa chỉ ngẫu nhiên tôi tìm được trên mạng.
10 giây.
9…
Tin nhắn trả lời xuất hiện gần như tức thì.
“CÓ.”
Đồng hồ dừng lại.
Ứng dụng “LastPlay” biến mất khỏi điện thoại tôi.
Một thông báo cuối cùng:
“Chúc mừng. Bạn đã hoàn thành Trò Chơi Tử Thần.”
Tôi ngồi bệt xuống sàn.
Một cảm giác nhẹ nhõm khẽ lan ra trong lồng ngực tôi.
Cho đến khi điện thoại rung lần nữa.
Tin nhắn từ số lạ:
“Anh ơi… cái email này là gì vậy? Em chỉ tò mò bấm thử…”
Ảnh đại diện hiện lên.
Là khuôn mặt quen thuộc.
Em gái tôi.
Tôi không nhớ mình đã lưu địa chỉ email của nó vào danh sách ngẫu nhiên từ lúc nào.
Và ở góc màn hình, biểu tượng chiếc mặt nạ trắng… lại xuất hiện.










