Tôi không nhớ rõ ai là người đề xuất chơi trốn tìm tối hôm đó.
Có thể là thằng Phúc – lúc nào cũng thích bày trò trong những buổi tụ tập. Cũng có thể là Vy – người luôn sợ bóng tối nhưng lại hay tò mò về những nơi bỏ hoang. Hoặc cũng có thể… chính là tôi.
Chúng tôi gặp nhau ở căn biệt thự cũ nằm sát rìa rừng thông, cách trung tâm thành phố hơn ba mươi cây số. Nhà của cậu Minh – bạn đại học của tôi. Gia đình Minh từng giàu có, nhưng sau một biến cố nào đó, họ bỏ đi nước ngoài, để lại căn nhà rộng lớn cho cậu trông coi.
Biệt thự xây theo kiểu Pháp cũ, hành lang dài hun hút, trần cao, cầu thang gỗ xoắn uốn lên tầng hai như một con rắn khổng lồ. Ban ngày nhìn còn đẹp, nhưng ban đêm, mọi thứ chìm trong một thứ bóng tối dày đặc đến ngột ngạt.
Chúng tôi có năm người: tôi, Minh, Phúc, Vy và Hưng. Toàn bạn thân từ thời đại học. Hôm đó là cuối tuần, Minh rủ cả nhóm lên đây “đổi gió”.
Khoảng gần nửa đêm, sau khi ăn uống và chơi bài chán chê, điện trong nhà đột ngột tắt.
Không phải kiểu chập chờn rồi tắt hẳn.
Mà là tắt phụt.
Toàn bộ biệt thự rơi vào im lặng.
Phúc huýt sáo một tiếng:
— Hay quá. Đúng không khí luôn. Chơi trốn tìm đi.
Vy phản đối ngay:
— Thôi đi. Ở đây tối lắm.
Nhưng chính sự tối tăm đó lại khiến ý tưởng trở nên hấp dẫn một cách kỳ lạ.
Minh đi tìm đèn pin, nhưng chỉ có một cái. Cuối cùng, chúng tôi quyết định chơi theo luật cũ: một người bịt mắt đếm từ một đến một trăm, bốn người còn lại đi trốn. Không dùng điện thoại.
Người đếm đầu tiên là tôi.
Tôi đứng úp mặt vào bức tường cạnh cầu thang, nhắm mắt lại, bắt đầu đếm.
Một… hai… ba…
Tiếng bước chân tản ra khắp nơi. Tiếng cửa mở. Tiếng sàn gỗ kẽo kẹt.
Đến năm mươi, tôi bắt đầu thấy lạnh.
Không phải lạnh vì thời tiết.
Mà là một cảm giác lạnh từ bên trong.
Chín mươi tám… chín mươi chín… mộttt trăm.
Tôi quay lại.
Căn phòng khách tối om.
Chỉ có ánh trăng lờ mờ hắt qua cửa kính, tạo thành những mảng sáng xám nhợt nhạt trên sàn.
— Tao đi tìm đây.
Không ai trả lời.
Tôi bước lên tầng hai trước.
Hành lang dài đến mức ánh trăng không chạm tới cuối. Những cánh cửa đóng kín như đang nín thở.
Tôi mở phòng đầu tiên.
Trống.
Phòng thứ hai.
Chỉ có tủ quần áo cũ và một tấm gương lớn đặt đối diện cửa.
Tôi định quay đi thì trong gương, tôi thấy… một cái bóng lướt qua sau lưng mình.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
— Phúc? Đừng có giỡn.
Im lặng.
Tôi tiếp tục đi.
Đến cuối hành lang, tôi nghe thấy tiếng thì thầm.
Rất nhỏ.
Như ai đó đang đếm.
Một… hai… ba…
Tôi đứng chết lặng.
Chúng tôi chỉ có một người đếm.
Là tôi.
Tôi quay lại cầu thang.
Dưới phòng khách, có bóng người đứng.
— Minh?
Kẻ đó đứng xoay lưng về phía tôi, bất động như một cái bóng.
Tôi bước xuống từng bậc, cố giữ bình tĩnh.
Khi còn cách hai mét, tôi nhận ra… đó không phải Minh.
Người đó quá cao.
Vai rộng bất thường.
Đầu hơi nghiêng sang một bên như bị gãy cổ.
Tôi khựng lại.
— Ai vậy?
Nó từ từ quay đầu.
Tôi không thấy mặt.
Chỉ là một khoảng tối đặc quánh, như thể gương mặt bị xóa đi.
Một giây sau, toàn bộ đèn trong nhà bật sáng.
Tôi giật mình.
Phòng khách trống không.
Minh từ phía bếp chạy ra:
— Có điện lại rồi!
Tôi nhìn quanh.
— Phúc với Vy đâu?
Hưng từ ngoài sân chạy vào, mặt tái mét:
— Tao tưởng tụi bây ở trong nhà hết rồi chứ?
Chúng tôi kiểm tra từng phòng.
Không có Phúc.
Không có Vy.
Điện thoại họ để lại trên bàn.
Cửa chính vẫn khóa từ bên trong.
Minh bắt đầu hoảng loạn:
— Không thể… chuyện này là không thể nào xảy ra được…
Chúng tôi chia nhau tìm khắp nhà.
Khi tôi quay lại tầng hai, tiếng đếm lại vang lên.
Một… hai… ba…
Tôi đẩy tung cánh cửa cuối hành lang.
Phúc đứng trong góc phòng.
Quay mặt vào tường.
— Phúc!
Cậu ta không phản ứng.
Tôi bước lại gần.
Vai cậu ta run lên.
— Thôi đủ rồi. Ra đi.
Phúc quay lại.
Tôi suýt ngã ngửa.
Mắt cậu ta mở to nhưng tròng mắt trắng dã.
Miệng cười méo mó.
Giọng nói phát ra không phải của cậu ta.
— Tìm… thấy… một.
Tôi lùi lại.
Cửa phòng phía sau đóng sầm.
Tôi giật mình ngoái đầu nhìn lại, nhưng phía sau hoàn toàn trống rỗng.
Khi quay lại lần nữa—
Phúc biến mất.
Chỉ còn dấu tay đen in trên tường.
Tôi lao ra hành lang.
Âm thanh những bước chân dồn dập vang lên ngay sau lưng tôi.
Tôi chạy.
Chạy như chưa bao giờ chạy.
Xuống cầu thang.
Phòng khách sáng trưng.
Hưng và Minh đứng giữa phòng.
Còn Vy…
Vy đứng quay lưng về phía chúng tôi, tóc xõa dài che kín mặt.
— Vy?
Cô ấy từ từ ngẩng đầu.
Tóc rẽ sang hai bên.
Gương mặt trắng bệch.
Cổ có một vết bầm tím như bị siết.
— Tìm… thấy… hai.
Đèn lại tắt.
Tiếng cười quái dị lan khắp căn biệt thự, vọng từ mọi phía.
Không phải một giọng.
Mà là nhiều giọng chồng lên nhau.
Trong bóng tối, tôi cảm thấy có bàn tay chạm vào vai mình.
Lạnh ngắt.
Tôi hét lên.
Đèn bật sáng.
Minh nằm giữa phòng, cổ bị vặn lệch sang một bên.
Hưng quỳ xuống, run rẩy.
— Nó bảo… còn một người nữa…
Tôi hiểu.
Còn tôi.
Tiếng đếm vang lên ngay sát tai.
Chín mươi tám… chín mươi chín… một trăm.
Ai đó thì thầm:
— Đến lượt mày trốn.
Tôi lao ra cửa.
Cửa chính không mở được.
Cửa sổ khóa chặt.
Tất cả lối thoát đều biến mất.
Bóng đen đứng giữa cầu thang.
Cao lớn.
Đầu nghiêng lệch.
Không mặt.
Tôi chạy lên tầng hai.
Chui vào tủ quần áo trong phòng cuối hành lang.
Khép cửa lại.
Bóng tối nuốt chửng tôi.
Những bước chân nặng nề chậm rãi áp sát lại gần.
Dừng trước cửa tủ.
Tay nắm cửa từ từ xoay.
Tôi nín thở.
Cửa bật mở.
Nhưng không có ai.
Chỉ là căn phòng trống.
Tôi nhìn xuống.
Tôi đang đứng giữa phòng.
Còn trong tủ…
Là tôi.
Co rúm.
Mắt mở to.
Miệng há ra trong im lặng.
Phía sau “tôi” trong tủ, cái bóng không mặt cúi xuống thì thầm:
— Tìm… thấy.
Tôi hét lên.
Và mọi thứ tối sầm.
Lúc mở mắt ra, tôi đã nằm trên giường bệnh trắng toát.
Cảnh sát nói họ tìm thấy tôi ngất xỉu trước cổng biệt thự.
Bốn người còn lại mất tích.
Không dấu vết.
Không có camera.
Không có nhân chứng.
Biệt thự bị niêm phong.
Trong tất cả chúng tôi, chỉ còn mình tôi còn thở.
Họ liên tục chất vấn tôi về những gì đã diễn ra đêm đó.
Tôi nói chúng tôi chơi trốn tìm.
Họ nhìn tôi như nhìn một kẻ mất trí.
Đã ba tháng trôi qua.
Đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng đếm.
Một… hai… ba…
Tôi không dám tắt đèn khi ngủ.
Vì mỗi lần nhắm mắt, tôi lại thấy mình đang đứng trong căn phòng đó.
Nhìn vào tủ quần áo.
Và nghe giọng nói thì thầm phía sau lưng:
— Vẫn còn một người… chưa bị tìm thấy.
Tôi không dám quay đầu lại.
Vì tôi biết…
Lần này, nếu nó tìm thấy tôi thật sự,
Sẽ không còn ai tỉnh dậy nữa.










