Tôi không tin vào quỷ.
Ít nhất là trước khi cầm nó trên tay.
Trái tim ấy nằm gọn trong một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, lót nhung đen bên trong. Nó không đập. Không ấm. Không hề có mạch máu nối liền. Nhưng khi tôi chạm vào, tôi có thể cảm nhận rõ ràng một nhịp rung rất khẽ, như tiếng gõ móng tay từ bên kia lớp cửa.
Tôi tên Quân, ba mươi lăm tuổi, bác sĩ phẫu thuật tim mạch. Tôi quen với việc nhìn thấy trái tim người – khỏe mạnh, dị dạng, rách nát – nhưng tất cả đều tuân theo một quy luật sinh học rõ ràng.
Còn thứ này… thì không.
Ba tháng trước, tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông tên Phong.
Giọng anh ta khàn đặc, như đã thức trắng nhiều đêm.
“Bác sĩ Quân phải không? Tôi có một ca đặc biệt. Không thể đưa đến bệnh viện. Anh cần đến tận nơi.”
Tôi định từ chối. Nhưng anh ta nói một câu khiến tôi khựng lại.
“Liên quan đến… thứ anh từng nghiên cứu.”
Năm năm trước, tôi từng tham gia một đề tài về ghép tim nhân tạo thử nghiệm. Dự án bị đình chỉ sau một sự cố bí ẩn: bệnh nhân đầu tiên sau khi cấy ghép đã chết trong tình trạng tim vẫn hoạt động bình thường.
Tôi chưa từng quên ánh mắt ông ta trước khi chết.
Như thể có thứ gì khác đang nhìn tôi từ bên trong lồng ngực ông ấy.
Ngôi nhà của Phong nằm ở rìa thành phố, tách biệt khỏi khu dân cư. Tường phủ rêu, cửa sổ bị che kín bằng rèm đen.
Phong khoảng bốn mươi tuổi, gầy gò, đôi mắt trũng sâu.
“Vợ tôi ở trên lầu,” anh ta nói. “Cô ấy… cần anh.”
Tôi theo anh ta lên phòng ngủ.
Trên giường là một người phụ nữ nằm bất động. Da cô ta trắng bệch, môi tím tái. Thế nhưng lồng ngực ấy vẫn nhô lên hạ xuống đều đặn.
Tôi đặt ống nghe lên ngực cô.
Và tôi nghe thấy.
Không phải tiếng tim người.
Mà là nhịp đập nặng nề, chậm rãi… như tiếng búa gõ vào đá.
“Cô ấy bị bệnh gì?” tôi hỏi.
Phong nhìn tôi, ánh mắt lạ lùng.
“Cô ấy không bệnh. Cô ấy được ban phước.”
Anh ta mở ngăn tủ, lấy ra chiếc hộp gỗ.
“Ba tuần trước, tôi tìm thấy thứ này trong căn nhà cũ của gia đình. Ông nội tôi từng là thầy trừ tà. Ông để lại nó cùng một mảnh giấy.”
Phong đưa tôi tờ giấy cũ vàng:
“Khi máu hiến dâng, trái tim sẽ chọn chủ.”
“Anh làm gì?” tôi hỏi.
“Tôi chỉ… đặt nó lên ngực cô ấy. Để cầu xin một điều ước.”
“Tại sao?”
Phong bật cười khô khốc.
“Vì tôi sắp mất tất cả. Nợ nần. Phá sản. Tôi cần một phép màu.”
Tôi nhìn lại người phụ nữ.
“Và phép màu là…?”
“Sau đêm đó, mọi việc của tôi thay đổi. Hợp đồng tự tìm đến. Đối tác quay lại. Nhưng tim cô ấy…”
Phong đặt tay lên ngực vợ.
“Từ đó, tim cô ấy không còn là của cô ấy nữa.”
Tôi yêu cầu được kiểm tra kỹ hơn.
Khi rạch một đường nhỏ để quan sát, máu trào ra đen sẫm. Không có mùi tanh thông thường, mà là mùi khét như thịt cháy.
Bên dưới lớp xương ức, tôi thấy nó.
Một trái tim khác.
To hơn tim người bình thường. Bề mặt sần sùi như đá núi lửa. Những đường gân đỏ phát sáng mờ nhạt.
Và nó đang đập.
Không theo nhịp sinh học.
Mà theo nhịp… của tôi.
Tôi giật mình lùi lại.
Nhịp đập tăng nhanh khi tôi tiến gần. Chậm lại khi tôi lùi xa.
Nó đang phản ứng với tôi.
Phong thì thầm:
“Anh thấy rồi chứ? Nó chọn cô ấy.”
Tôi lắc đầu.
“Không. Nó không chọn cô ấy.”
Tôi cảm thấy một cơn đau âm ỉ trong ngực mình.
Phong nhìn tôi chăm chú.
“Anh có nghe thấy nó gọi không?”
Tôi im lặng.
Vì tôi đã nghe thấy.
Tiếng thì thầm vang lên ngay sau lồng ngực tôi:
“Đổi đi…”
Đêm đó, tôi không về nhà.
Phong đề nghị tôi ở lại theo dõi tình trạng vợ anh ta.
Tầm ba giờ sáng, tôi chợt choàng tỉnh khỏi giấc ngủ.
Tiếng đập vang vọng trong căn nhà tối.
Không phải từ phòng bệnh.
Mà từ chính trong ngực tôi.
Tôi bật đèn.
Áo tôi thấm ướt mồ hôi. Nhưng không chỉ mồ hôi.
Một vệt máu mảnh rịn ra từ giữa ngực.
Tôi chạy lên phòng người phụ nữ.
Giường trống không.
Phong đứng giữa phòng, mắt mở trừng trừng.
Trên tay anh ta là chiếc hộp gỗ.
“Nó nói anh phù hợp hơn,” anh ta thì thào.
Tôi lùi lại.
“Anh điên rồi.”
“Không,” Phong lắc đầu. “Tôi đã đọc hết. Trái tim quỷ không thuộc về kẻ yếu. Nó cần người có tham vọng. Có khát vọng thống trị. Người từng muốn vượt qua cả giới hạn sinh học.”
Tôi nhớ lại đề tài nghiên cứu năm đó.
Tôi từng nói: “Nếu thành công, chúng ta sẽ điều khiển được sự sống.”
Có lẽ nó đã nghe thấy.
Phong lao tới.
Chiếc hộp mở toang.
Trái tim đen nhảy ra, rơi xuống sàn.
Nhưng không dừng lại.
Nó bò về phía tôi, để lại vệt máu sẫm.
Tôi cố chạy.
Nhưng chân tôi nặng trĩu.
Trái tim dính vào ngực tôi.
Cảm giác như ngàn mũi kim xuyên qua da thịt.
Tôi gào lên.
Phong cười như kẻ mất trí.
Rồi anh ta bỗng khựng lại.
Người phụ nữ xuất hiện phía sau, ánh mắt trống rỗng.
Ngực cô phẳng lặng.
Không còn tim.
Cô đặt tay lên vai Phong.
Phong chưa kịp quay lại thì lồng ngực anh ta phồng lên bất thường.
Da thịt nứt toác.
Một nhịp đập vang lên từ bên trong anh ta.
Trái tim thứ hai.
Nó không chỉ có một bản.
Tiếng đập chồng lên nhau, dồn dập.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình rạn nứt.
Nhưng thay vì đau đớn, tôi thấy… hưng phấn.
Sức mạnh tràn ngập từng mạch máu.
Tôi nghe rõ từng nhịp tim của hai người kia.
Nghe cả tiếng máu chảy trong cơ thể họ.
Người phụ nữ mỉm cười.
“Chào chủ nhân mới.”
Tôi nhìn xuống ngực mình.
Da tôi sẫm lại, những đường gân đỏ nổi lên như mạng nhện.
Phong quỳ xuống, tay ôm ngực, thở dốc.
“Tôi chỉ muốn… một cơ hội…”
Tôi bước tới.
Không biết vì sao, tôi đặt tay lên ngực anh ta.
Trái tim trong anh ta ngừng đập.
Rồi ánh sáng đỏ rút về phía tôi.
Tôi không còn nghe tiếng đập trong ngực mình nữa.
Vì tôi chính là nhịp đập.
Sáng hôm sau, căn nhà cháy rụi.
Cảnh sát kết luận chập điện.
Không tìm thấy xác Phong hay vợ anh ta.
Chỉ có tôi, đứng giữa đống tro tàn, không một vết bỏng.
Từ hôm đó, tôi không cần ống nghe để biết bệnh nhân sống hay chết.
Chỉ cần đứng gần, tôi nghe được trái tim họ.
Và đôi khi… tôi có thể khiến nó chậm lại.
Hoặc ngừng hẳn.
Tôi không tin vào quỷ.
Nhưng mỗi khi soi gương, tôi thấy trong lồng ngực mình một ánh đỏ mờ nhạt.
Và nếu bạn tình cờ nghe thấy nhịp tim mình đập nhanh bất thường khi đứng cạnh tôi…
Có thể không phải vì sợ.
Mà vì nó đang nhận ra chủ nhân thực sự của nó.










