Tò mò giết chết con mèo

Tò mò giết chết con mèo

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Audio truyện ma

 Lượt nghe : 16

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Tò mò giết chết con mèo

Đánh giá post

Thiên hạ vẫn truyền tai nhau rằng: sự tò mò có thể lấy mạng một con mèo.

Tôi từng nghĩ câu đó chỉ để dọa trẻ con đừng chọc phá lung tung.

Cho đến khi sự tò mò của chính tôi giết chết một người.

Và có thể… sắp tới là tôi.

Tôi tên Khánh, hai mươi chín tuổi, làm thiết kế tự do. Công việc của tôi chủ yếu là ngồi trước màn hình, nhận dự án online, deadline dí sát gáy nhưng đổi lại tôi được tự do về thời gian.

Ba tháng trước, tôi chuyển đến một khu chung cư cũ nằm ở rìa thành phố. Tòa nhà xây từ những năm chín mươi, tường ố vàng, hành lang hẹp và luôn có mùi ẩm mốc lẫn mùi thức ăn thừa.

Lý do tôi chọn nơi này rất đơn giản: rẻ.

Căn hộ của tôi ở tầng bảy. Đối diện là căn 708 – cửa luôn đóng kín. Trên cánh cửa gắn một chiếc camera nhỏ màu đen, không phải loại của ban quản lý, mà giống camera cá nhân.

Ngày đầu tiên dọn đến, tôi đã để ý.

Vì nó chĩa thẳng vào cửa phòng tôi.

Tôi gõ cửa 708 để chào hỏi.

Không ai trả lời.

Nhưng tôi có cảm giác… có người đang đứng phía sau cánh cửa, nhìn tôi qua mắt thần.

Tôi cười, tự nhủ chắc chủ nhà cẩn thận quá mức.

Tôi vốn là người rất tò mò.

Và đó là vấn đề.

Ba ngày sau, tôi gặp chủ căn 708.

Tên anh ta là Quân.

Tôi chạm mặt với anh ta lần đầu bên trong chiếc thang máy chật hẹp, nơi ánh đèn vàng yếu ớt khiến gương mặt ai cũng trở nên méo mó.

Anh ta khoảng hơn ba mươi, gầy, cao, da tái nhợt như thiếu ngủ kinh niên. Mắt thâm quầng, môi khô nứt.

Khi thang máy dừng ở tầng bảy, anh ta không bước ra ngay mà nhìn tôi chằm chằm.

“Cậu ở 707?”

Tôi gật đầu.

Anh ta mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng không chạm tới mắt.

“Đừng mở cửa khi nghe tiếng gõ lúc nửa đêm.”

Tôi tưởng anh ta đùa.

“Ở đây có trộm à?”

Anh ta không trả lời, chỉ bước ra khỏi thang máy.

Xem Thêm:  Người tìm xác

Cánh cửa 708 đóng lại sau lưng anh ta, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.

Tôi đứng trong hành lang, tự nhiên thấy lạnh.

Đêm đầu tiên tôi nghe thấy tiếng lạ là vào khoảng 1 giờ 47 phút.

Tôi nhớ rất rõ, vì lúc đó tôi vừa gửi xong file cho khách.

Tiếng động phát ra từ bên kia bức tường – căn 708.

Tiếng kéo lê.

Như có vật gì nặng bị kéo trên sàn.

Kèm theo đó là tiếng… cào.

Cào rất chậm.

Rít nhẹ trên bề mặt cứng.

Tôi tháo tai nghe xuống, nín thở.

Tiếng cào dừng lại.

Rồi một tiếng “cộp” vang lên, như ai đó vừa thả một thứ gì đó xuống đất.

Tôi mở cửa, nhìn ra hành lang.

Yên tĩnh.

Cửa 708 đóng kín.

Nhưng tôi nghe rõ.

Có tiếng thở.

Rất khẽ.

Ngay sau cánh cửa đó.

Từ hôm đó, tiếng động lạ xuất hiện gần như mỗi đêm.

Những âm thanh ấy không lặp lại theo một quy luật cố định; mỗi đêm lại mang một kiểu khác.

Có hôm là tiếng nước chảy.

Có hôm là tiếng thì thầm.

Có hôm… là tiếng mèo kêu.

Một con mèo kêu rất nhỏ, yếu ớt, như bị nhốt trong không gian chật hẹp.

Tôi hỏi bác bảo vệ về căn 708.

Bác nhìn tôi một lúc lâu rồi nói:

“Ở đó trước đây có cô sinh viên thuê. Chết rồi.”

Tôi sững người.

“Chết sao ạ?”

“Té cầu thang.”

Giọng bác đều đều, nhưng ánh mắt lại né tránh.

Tôi không biết tại sao, nhưng câu trả lời đó càng làm tôi muốn biết thêm.

Tò mò.

Luôn là vậy.

Một đêm, khoảng gần hai giờ sáng, tôi lại nghe tiếng mèo.

Lần này rõ hơn.

Tiếng kêu như cầu cứu.

Tôi mở cửa, áp tai vào cánh cửa 708.

Tiếng mèo đột ngột im bặt.

Rồi một tiếng nói khẽ vang lên, ngay sát bên kia:

“Cậu nghe thấy à?”

Tôi giật lùi.

Là giọng Quân.

“Anh… anh đang làm gì vậy?”

Im lặng vài giây.

Rồi anh ta trả lời:

“Nuôi mèo.”

Tôi nuốt khan.

“Tôi tưởng chung cư cấm nuôi thú cưng.”

Anh ta cười.

Tiếng cười rất khẽ.

“Con mèo này… đặc biệt lắm.”

Tôi không hỏi thêm.

Nhưng từ giây phút đó, tôi biết mình sẽ không thể làm ngơ.

Xem Thêm:  Ác linh dưới đáy hồ

Hai ngày sau, tôi nhận được một tin nhắn lạ từ số không lưu tên.

“Cậu có muốn biết sự thật về căn 708 không?”

Tôi chết lặng.

“Anh là ai?”

“Đừng hỏi. Nếu tò mò, 2 giờ sáng nay mở cửa.”

Tôi thừa hiểu mình không nên bước tiếp, nhưng lý trí lúc đó yếu ớt hơn sự thôi thúc trong đầu.

Nhưng đồng hồ vẫn trôi.

1 giờ 59.

Tim tôi đập như trống.

2 giờ.

Tiếng “cạch” rất khẽ vang lên từ phía đối diện.

Cửa 708 mở hé.

Tôi mở cửa phòng mình.

Hành lang tối om.

Cửa 708 mở một khe nhỏ.

Không thấy Quân.

Chỉ có bóng tối.

Và tiếng mèo kêu.

Rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tôi bước lại gần.

Tôi biết mình nên dừng lại.

Nhưng tôi không làm được.

Tôi đẩy nhẹ cánh cửa.

Nó mở ra không một tiếng động.

Bên trong tối đen.

Mùi hôi nồng xộc vào mũi.

Mùi ẩm mốc… và mùi tanh.

Tôi bật đèn pin điện thoại.

Ánh sáng quét qua phòng khách trống trơn.

Không có đồ đạc.

Không có bàn ghế.

Chỉ có vết trầy dài trên sàn nhà.

Như thứ gì đó từng bị kéo lê rất nhiều lần.

Tiếng mèo lại vang lên.

Từ trong phòng ngủ.

Tôi bước vào.

Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi chỉ ước mình đã đủ tỉnh táo để quay đầu rời đi.

Bức tường trong phòng ngủ bị phủ kín bởi vô số tấm ảnh chồng chéo lên nhau.

Ảnh của tôi.

Ảnh tôi ra vào căn hộ.

Ảnh tôi đứng trước cửa.

Ảnh tôi ngủ gục bên bàn làm việc – chụp qua khe cửa.

Ở giữa căn phòng là một chiếc lồng sắt lớn.

Bên trong không có mèo.

Chỉ có… tóc.

Tóc dài, đen, bết lại thành từng mảng.

Tiếng mèo kêu đột ngột vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay lại.

Quân đứng ngay cửa.

Anh ta mỉm cười.

“Cậu vào rồi.”

Tôi lùi lại.

“Anh… anh làm cái quái gì vậy?”

Anh ta nghiêng đầu.

“Cô ấy cũng tò mò như cậu.”

Tôi lạnh sống lưng.

“Cô sinh viên đó?”

Anh ta gật đầu.

“Cô ấy nghe tiếng mèo. Gõ cửa hỏi tôi. Rồi một đêm… cô ấy vào đây.”

Xem Thêm:  Lời nguyền truyền tai tại sân khấu hài kịch

Giọng anh ta đều đều, như đang kể chuyện thời tiết.

“Con người ta luôn nghĩ mình đủ thông minh để kiểm soát sự tò mò.”

Anh ta tiến lại gần.

Tôi chạy.

Nhưng cửa phòng ngủ đã bị khóa từ lúc nào.

Tiếng mèo kêu biến thành tiếng cười the thé.

Không phải của mèo.

Mà của phụ nữ.

Từ trong lồng sắt.

Tóc trong lồng bắt đầu chuyển động.

Mớ tóc trong lồng khẽ nhúc nhích, như thể có sinh vật nào đó đang cựa quậy bên dưới lớp đen đặc ấy.

Quân thì thầm:

“Con mèo đó… chính là sự tò mò.”

Đèn pin trong tay tôi tắt phụt.

Trong bóng tối, tôi nghe tiếng cào.

Rất gần.

Ngay dưới chân tôi.

Bất ngờ, một bàn tay buốt giá siết chặt lấy cổ chân tôi từ phía sau.

Tôi hét lên.

Quân cười.

“Đừng sợ. Cậu chỉ cần ở lại.”

Tôi cảm thấy mình bị kéo xuống sàn.

Mặt áp sát nền gạch lạnh.

Tiếng mèo – hay tiếng cười – vang dội trong đầu.

Tôi với tay, quờ trúng thứ gì đó cứng.

Một thanh kim loại.

Tôi vung loạn xạ.

Tiếng rên đau đớn vang lên.

Ánh đèn hành lang bật sáng.

Cửa phòng ngủ mở toang.

Tôi lao ra ngoài.

Chạy.

Chạy không nhìn lại.

Sáng hôm sau, công an đến.

Căn 708 trống trơn.

Không có lồng sắt.

Không có ảnh.

Không có Quân.

Chỉ có một vết máu nhỏ trên sàn phòng ngủ.

Và… tóc.

Rất nhiều tóc.

Quân biến mất.

Hồ sơ cư trú của anh ta cũng không tồn tại.

Như thể anh ta chưa từng ở đó.

Tôi chuyển đi ngay trong tuần.

Tôi tưởng tất cả đã khép lại, nhưng cơn ác mộng ấy chỉ mới bắt đầu.

Vài đêm gần đây, tôi lại nghe thấy tiếng mèo.

Trong căn hộ mới.

Tiếng cào nhẹ trên cửa phòng ngủ.

Và một tin nhắn mới từ số lạ:

“Cậu vẫn còn tò mò chứ?”

Tôi nhìn về phía cửa.

Tiếng cào vang lên.

Chậm rãi.

Kiên nhẫn.

Người đời vẫn bảo rằng chính sự tò mò đã giết chết con mèo — và đôi khi, cả con người.

Nhưng có lẽ…

Thứ chết đầu tiên không phải con mèo.

Mà là người không biết dừng lại.

Nghe audio Audio truyện ma "Tò mò giết chết con mèo" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Tò mò giết chết con mèo" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !