Ở cuối con hẻm nhỏ ven sông Cấm có một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mái tôn rỉ sét, trước sân trồng một cây ngọc lan đã già. Người ta vẫn thường thấy Minh – một thầy giáo dạy văn cấp ba – sống một mình trong căn nhà ấy.
Minh hiền, ít nói. Ba mẹ mất sớm vì tai nạn, anh không lập gia đình, cũng chẳng thân thiết với họ hàng. Hàng xóm chỉ biết anh sống khép kín nhưng tử tế, tối nào cũng chong đèn đọc sách đến khuya.
Mọi chuyện bắt đầu vào một đêm mưa cuối tháng Bảy.
Hôm đó, Minh tan dạy muộn. Trên đường về, ngang qua cây cầu cũ bắc qua con mương sau chợ, anh thấy một cô gái đứng dưới mưa. Cô mặc váy trắng, tóc dài ướt sũng, dáng người mảnh mai.
Điều lạ là xung quanh không có ai.
Minh dừng xe.
“Cô đứng đây làm gì? Trời mưa lớn lắm.”
Cô gái quay lại. Gương mặt cô tái nhợt nhưng đẹp đến lạ thường. Đôi mắt sâu, buồn như chứa cả một vùng nước tối.
“Em… không biết phải đi đâu.”
Giọng cô nhẹ, nhỏ đến mức suýt bị tiếng mưa nuốt mất.
Minh chần chừ vài giây rồi nói:
“Nếu cô không ngại… tôi đưa cô về nhà tôi trú tạm. Đợi tạnh mưa rồi tính.”
Cô gái nhìn anh rất lâu. Rồi khẽ gật đầu.
Cô nói tên mình là An.
An không nhớ rõ quê quán, cũng không mang theo giấy tờ tùy thân. Minh hỏi gì, cô cũng chỉ trả lời lửng lơ. Lạ thay, Minh không hề thấy nghi ngờ. Ở An có một sự mong manh khiến anh chỉ muốn che chở.
Tối đó, Minh trải chăn cho An ngủ ở phòng ngoài. Còn anh vào phòng trong.
Nhưng nửa đêm, Minh chợt tỉnh giấc.
Anh nghe thấy tiếng nước nhỏ tí tách.
Không phải từ nhà tắm.
Mà từ phòng khách.
Minh bước ra. An đang đứng giữa phòng, tóc xõa dài che nửa khuôn mặt. Nước từ người cô nhỏ xuống sàn thành từng vệt dài.
“An?” Minh khẽ gọi.
Cô từ từ quay đầu.
Đôi mắt cô tối đen. Không còn tròng trắng.
Chỉ còn lại hai khoảng tối sâu thẳm, như nuốt trọn mọi ánh sáng.
Minh sững người.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh đèn chớp tắt. Khi sáng trở lại, An đã nằm yên trên ghế, khô ráo như chưa từng ướt mưa.
Minh tự trấn an mình. Có lẽ do mệt mỏi.
Anh không biết, đó chỉ mới là khởi đầu.
Từ ngày An ở lại, căn nhà bắt đầu thay đổi.
Hàng xóm bảo họ nghe tiếng cười con gái giữa đêm. Có người nói thấy bóng trắng đứng ngoài ban công tầng hai – trong khi nhà Minh chỉ có một tầng.
Cây ngọc lan trước sân bỗng héo rũ dù vẫn được tưới đều.
Minh bắt đầu gầy đi trông thấy.
An thì ngày càng xinh đẹp hơn. Da cô hồng hào, ánh mắt long lanh, môi đỏ mọng.
Cô nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc Minh chu đáo. Sự hiện diện của cô khiến căn nhà bớt lạnh lẽo.
Minh nghĩ… có lẽ ông trời thương mình.
Cho đến một buổi chiều, người hàng xóm già – bà Tư – kéo anh lại.
“Cậu đừng trách tôi nhiều chuyện… nhưng cô gái đó… tôi thấy không ổn.”
“Ý bác là sao?”
“Đêm qua, tôi thấy cô ta đứng ngoài cổng. Nhưng chân… không chạm đất.”
Minh bật cười.
Anh nghĩ bà già cả nên hoa mắt.
Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngấm khi tối hôm đó, Minh thức giấc lần nữa.
Anh cảm nhận rõ những lời rì rầm vang lên ngay sát vành tai.
“Minh…”
Giọng An.
Nhưng cô đang nằm quay lưng phía bên kia giường.
Minh mở mắt.
An không còn nằm đó.
Cô đang ngồi trên ngực anh.
Tóc phủ kín mặt.
Hai bàn tay lạnh buốt đặt lên cổ anh.
“Anh hứa… sẽ không bỏ em chứ?”
Minh muốn hét. Nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Căn phòng tối sầm lại.
Anh cảm thấy từng luồng khí lạnh rút khỏi cơ thể mình.
Rồi đột nhiên, tất cả biến mất.
Minh bật dậy, thở dốc. An nằm cạnh anh, ngủ say.
Trên cổ anh in hằn năm vết tay bầm tím, nổi bật trên làn da tái nhợt.
Minh bắt đầu điều tra.
Anh tìm đến khu vực cây cầu nơi gặp An lần đầu. Một người bán nước kể:
“Cách đây ba năm có một cô gái nhảy xuống mương tự tử vì bị phụ bạc. Tên hình như… An.”
Minh lạnh sống lưng.
Anh đến ủy ban phường, xin xem hồ sơ cũ.
Bức ảnh đính kèm khiến tay anh run rẩy.
Chính là cô gái đang sống cùng anh.
Nhưng trong ảnh, thi thể cô được tìm thấy với gương mặt méo mó, miệng kéo dài đến mang tai.
Không giống vẻ dịu dàng anh vẫn thấy.
Tối đó, Minh về nhà với tâm trạng rối bời.
An đang ngồi trước gương.
“Anh đi đâu vậy?”
Giọng cô ngọt ngào.
Minh nhìn vào gương.
Trong gương… chỉ có mình anh.
Chiếc ghế bên cạnh trống rỗng.
Minh quay phắt lại.
An vẫn ngồi đó.
Cô mỉm cười.
Nụ cười từ từ kéo rộng.
Rộng hơn.
Rộng đến tận mang tai.
“Anh biết rồi… phải không?”
Giọng cô biến dạng.
Căn nhà rung lên bần bật. Đèn chớp tắt liên hồi.
An đứng dậy.
Cơ thể cô cong vẹo, xương kêu răng rắc. Tóc bay tán loạn dù không có gió.
“Em chỉ muốn có một người ở lại với mình… mãi mãi.”
Minh lùi dần.
“Anh thương em… nhưng em đã chết rồi!”
Câu nói ấy như châm ngòi.
An gào lên.
Tường nhà nứt toác. Cây ngọc lan ngoài sân gãy rạp.
Bóng đen tràn khắp căn phòng.
An lao tới.
Minh vớ lấy chiếc bật lửa trên bàn, châm vào bó nhang đang cháy dở – thứ anh vừa thắp khi về nhà.
Lửa bùng lên, bén vào tấm màn.
Ánh lửa khiến An rú lên đau đớn.
“Anh cũng bỏ em… như hắn!”
Minh gào lên giữa khói lửa:
“Không phải bỏ! Là buông tha!”
Anh lao ra ngoài khi căn nhà bắt đầu cháy dữ dội.
Trong biển lửa, bóng trắng đứng lặng giữa phòng khách.
Ánh mắt không còn oán hận.
Chỉ còn lại… buồn bã.
Rồi tất cả sụp xuống.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy Minh ngất trước cổng nhà cháy rụi.
Anh sống.
Nhưng từ đó, Minh không còn dạy học nữa. Anh chuyển đi nơi khác.
Nhiều năm sau, có người kể rằng vào những đêm mưa, ở khu đất hoang ven sông, vẫn thấy một bóng phụ nữ mặc váy trắng đứng chờ dưới cây cầu.
Không ai biết cô chờ ai.
Chỉ có Minh – trong những giấc mơ kéo dài vô tận – vẫn nghe thấy tiếng thì thầm quen thuộc:
“Em vẫn đợi…”
Và mỗi sáng tỉnh dậy, trên cổ anh luôn có một vết hằn lạnh buốt, như bàn tay ai đó vừa siết chặt trong đêm.










