Tôi tên là Khôi, và câu chuyện của tôi bắt đầu trong một đêm lạnh lẽo của mùa đông năm ngoái, khi tôi vô tình cứu một người lạ trong cơn hoạn nạn, và đó là lúc tôi đã đánh đổi mọi thứ mà mình từng có. Tôi không thể nhớ rõ mình đã gặp ai trong đêm đó, nhưng chính quyết định giúp đỡ một người xa lạ đã dẫn tôi đến với một lời nguyền mà tôi không thể thoát ra.
Lần đầu tiên tôi gặp anh ta là khi tôi đang trên đường về nhà sau một ca trực khuya ở bệnh viện. Cơn mưa rả rích làm mọi thứ trở nên mờ mịt, và khi tôi đi qua một con hẻm vắng, tôi nghe thấy tiếng thở dốc và tiếng cầu xin từ đâu đó trong bóng tối. Từ trong màn mưa, một người đàn ông với vẻ mặt tái xanh bước ra. Anh ta trông như vừa trải qua một cơn ác mộng, ánh mắt sợ hãi như thể anh ta đang chạy trốn một thứ gì đó. Anh ta đưa tay ra xin giúp đỡ, và tôi, mặc dù không hề quen biết, đã giúp anh ta vào dưới mái hiên.
“Anh… Anh không sao chứ?” tôi hỏi, lo lắng nhìn người đàn ông đang gục xuống vì mệt mỏi.
Anh ta nhìn tôi bằng đôi mắt trống rỗng và lắc đầu. “Tôi… Tôi không thể chạy nữa. Nó… nó sẽ đến,” anh ta nói, giọng đầy sợ hãi.
Tôi chỉ nghĩ anh ta là một người bị rối loạn tinh thần do mệt mỏi, nhưng rồi, không hiểu sao, tôi lại đưa anh ta về nhà mình. Đó là một quyết định sai lầm, một quyết định mà tôi sẽ phải trả giá.
Tối hôm đó, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ, tôi nghe thấy những tiếng động kỳ lạ vang lên từ ngoài cửa sổ. Đầu tiên là tiếng bước chân, rồi là tiếng cào rít vào cửa kính, như thể có ai đó đang cố gắng vào. Cảm giác như có một thứ gì đó đang bám theo tôi. Tôi nhìn ra ngoài, nhưng chỉ thấy bóng đêm và những cơn gió lạnh thổi qua. Nhưng trong thâm tâm tôi, tôi cảm thấy có một thứ gì đó sai sai. Cảm giác sợ hãi bắt đầu dâng lên, và tôi nghĩ lại về người đàn ông tôi vừa cứu.
Ngày hôm sau, anh ta biến mất. Tôi không thấy anh ta đâu, và căn phòng nơi anh ta đã nghỉ lại trống rỗng. Tất cả những gì còn lại là một mảnh giấy nhỏ với dòng chữ “Thế mạng.” Lời này không làm tôi sợ, nhưng một cảm giác lạnh lẽo bao trùm khiến tôi không thể dừng suy nghĩ về nó.
Thời gian trôi qua, và tôi tưởng rằng mọi thứ đã ổn. Nhưng kể từ hôm đó, những chuyện kỳ quái bắt đầu xảy ra. Tôi bắt đầu nhìn thấy những bóng người trong nhà, đôi khi là những hình ảnh mờ ảo, có khi là tiếng nói thì thầm. Đến đêm, tôi cảm thấy như có ai đó đang dõi theo mình, một sức mạnh vô hình khiến tôi không thể yên lòng. Những sự kiện này không chỉ dừng lại ở đó. Một lần, khi tôi thức giấc giữa đêm, tôi thấy mình đứng trước gương, nhưng không phải là chính mình. Một người đàn ông khác, với gương mặt bị vặn vẹo trong đau đớn, nhìn lại tôi. Tôi không thể cử động, chỉ đứng nhìn cái hình ảnh đáng sợ đó, cho đến khi nó biến mất như chưa từng xuất hiện.
Một ngày, tôi nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Khi tôi bắt máy, giọng của người đàn ông hôm trước vang lên. “Cậu đã cứu tôi, nhưng giá phải trả không phải là tôi. Cậu sẽ phải thế mạng cho tôi,” anh ta nói. Giọng anh ta vang lên lạnh lùng và đầy đe dọa. Lúc ấy, tôi mới hiểu ra rằng lời nguyền “Thế mạng” không chỉ là lời nói suông. Nó thực sự có nghĩa.
Trong những ngày sau đó, tôi bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng. Tôi thấy mình đang bị kéo vào một hố sâu, và ngay dưới đó, có những hình ảnh đẫm máu của những người đã từng là nạn nhân của lời nguyền này. Dường như, tôi đang trở thành một phần trong câu chuyện mà tôi không thể tháo ra. Mỗi đêm, tôi càng cảm nhận được sự hiện diện của cái bóng đó – nó đang đến gần tôi, từng bước một.
Một đêm, khi tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi quyết định quay lại nơi tôi đã gặp người đàn ông kia. Tôi tìm thấy một ngôi mộ cũ, một ngôi mộ bị bỏ quên từ lâu, và ở đó, tôi nhận ra rằng người đàn ông mà tôi cứu thực ra là một linh hồn bị mắc kẹt trong lời nguyền. Anh ta không thể siêu thoát và đã lừa tôi để làm thế mạng cho mình. Tôi phải trả giá cho hành động ngốc nghếch của mình.
Vào lúc đó, tôi nhận ra mình đã quá muộn. Cả thân thể tôi bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, và trong một khoảnh khắc, tôi thấy mình rơi vào khoảng không đen ngòm. Đó là cái giá phải trả cho một lời nguyền không thể thoát ra. Tôi không còn là người mà mình đã từng nữa.
Câu chuyện này là lời cảnh báo về những quyết định mà chúng ta đưa ra. Đôi khi, một hành động giúp đỡ vô thức có thể khiến chúng ta mắc vào một lời nguyền mà ta không thể ngờ tới. “Thế mạng” không chỉ là sự hy sinh của một người, mà là một chuỗi những đau đớn mà chúng ta phải gánh chịu.










