Tôi không trở thành mục sư vì đức tin. Tôi trở thành mục sư vì
Tôi từng tin rằng tòa án là nơi công bằng nhất trên đời. Không phải
Tôi chưa từng tin vào chuyện “có người dẫn đường”. Tôi là Quân, hai mươi
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải cầm xẻng giữa nghĩa địa lúc nửa
Tôi ghét những thứ có hình dạng giống con người nhưng lại không phải con
Tôi không phải kiểu người hay nhặt đồ rơi. Nhưng đêm đó, nếu tôi không
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình mong chờ một đám tang. Nghe có
Tôi từng sống bằng lời nói. Không phải diễn giả hay luật sư gì cả.
Thời gian lúc nào cũng đeo bám tôi như một nỗi ám ảnh không dứt.
Tôi không tin vào linh cảm. Những thứ mơ hồ kiểu “có gì đó không