Tôi tên là Khang, và câu chuyện này có thể sẽ khiến bạn phải suy nghĩ lại về những gì bạn tin tưởng, những gì bạn cho là an toàn. Tôi không phải là người dễ bị dao động, nhưng nếu có một điều gì đó mà tôi có thể khẳng định là thật, thì đó chính là—ma quái có thật. Và tôi, một ngày nào đó, đã quá say mê tìm kiếm sự thật, để rồi nhận lấy cái giá phải trả.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ một đêm tối mịt mù, khi tôi không còn có thể phân biệt được đâu là sáng, đâu là tối. Tôi là một nhà nghiên cứu tâm lý học, với niềm đam mê lớn đối với những hiện tượng siêu nhiên. Những câu chuyện ma quái, những lời đồn thổi về những linh hồn vất vưởng chưa được siêu thoát, tất cả đối với tôi đều là những thứ có thể lý giải bằng lý thuyết khoa học. Đó chỉ là những phản ứng thần kinh hay sự rối loạn của não bộ. Tôi đã từng nghĩ như vậy, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác biệt.
Thế rồi một ngày, tôi nhận được một cuộc gọi kỳ lạ. Một người phụ nữ giọng khàn khàn, yếu ớt nói rằng cô ta cần giúp đỡ. Cô ta nhắc đến tên của tôi, và biết rõ về những nghiên cứu của tôi. Lý trí của tôi cho rằng đây chỉ là một trò đùa. Nhưng sự tò mò đã dẫn tôi đến gặp cô ta, trong một ngôi nhà hoang vắng nằm khuất sau một khu rừng.
Ngôi nhà ấy không giống bất kỳ ngôi nhà nào tôi từng thấy. Nó đầy rêu phong, cửa sổ vỡ nát, và không một bóng người. Tôi cảm nhận được một cảm giác lạnh lẽo vô hình bao trùm cả không gian. Cô ta, một người phụ nữ trung niên, với ánh mắt không thể rời khỏi tôi, đang ngồi trên một chiếc ghế cũ, run rẩy. Mùi ẩm mốc nồng nặc lan tỏa, và không khí xung quanh như bị bóp nghẹt.
“Anh Khang,” cô ta thì thầm, “Tôi biết anh đã nghiên cứu về những hiện tượng lạ. Tôi cần anh giúp tôi, trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”
Tôi, như mọi nhà nghiên cứu khoa học khác, không thể từ chối một cơ hội để xác nhận những lý thuyết của mình. Tôi lắng nghe cô ta kể về những đêm kinh hoàng mà cô phải trải qua. Cô ta nói về những bóng đen không hình hài, những tiếng thì thầm không ai nghe thấy, những cánh tay lạnh lẽo kéo cô vào trong bóng tối. Cô bảo rằng trong suốt nhiều năm qua, cô không thể thoát khỏi những hiện tượng này, và chúng ngày càng tồi tệ hơn.
Tôi đã đến để giúp cô, nhưng tôi không thể lường trước được những gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Khi tôi bắt đầu tìm hiểu về ngôi nhà, những gì tôi phát hiện ra khiến tôi không thể ngừng suy nghĩ. Các bức tường của ngôi nhà này chứa đựng những ký tự kỳ quái, giống như một loại ngôn ngữ mà tôi chưa bao giờ thấy qua. Và những dấu hiệu đó không chỉ đơn giản là những hình vẽ ngẫu nhiên. Chúng là những dấu vết của một nghi lễ cổ xưa, được thực hiện trong bóng tối. Tôi bắt đầu nhận thấy rằng không phải tất cả những hiện tượng này chỉ là sự tưởng tượng.
Và rồi, một đêm, tôi đã thấy chúng.
Lúc đầu, chỉ là những tiếng động nhẹ, như thể có ai đó đi lại trong ngôi nhà. Tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến tim tôi đập thình thịch. Nhưng rồi, chúng trở nên rõ ràng hơn. Bóng đen bắt đầu xuất hiện, mờ mờ như sương khói, và từ chúng, một thứ gì đó bất thường đang chực chờ. Những đôi mắt sáng rực, những hình thù kỳ dị khiến tôi không thể dứt ra khỏi chúng. Càng nhìn, tôi càng cảm thấy mình bị hút vào cái thế giới đó.
Cảm giác ấy trở nên quá sức với tôi, tôi không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữaGiờ đây, tôi đã không còn đường quay đầu, mọi thứ đã quá muộn để quay lại.. Những hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Tôi cảm giác như mình đang mất đi sự kiểm soát, như thể tôi đã bị cuốn vào một thứ gì đó vượt ngoài sức tưởng tượng. Tôi muốn thoát ra, nhưng ngôi nhà, và những bóng ma ấy, không cho phép tôi làm vậy.
Cô ta, người phụ nữ ấy, không phải là nạn nhân duy nhất. Tôi nhận ra rằng chính cô ta đã dẫn tôi vào cái bẫy này. Mọi thứ xung quanh tôi chỉ là một phần trong nghi lễ ma quái mà cô ta đã thực hiện từ lâu. Và bây giờ, tôi là một phần trong đó, bị buộc phải trả giá cho sự tham lam của mình.
Khi tôi tỉnh lại, tôi không còn là người mà tôi từng là. Tôi đã thay đổi. Cảm giác mà tôi có bây giờ không phải là cảm giác của một con người bình thường. Tôi thấy mình sa đọa, bị lôi kéo vào những tăm tối mà tôi không thể thoát ra. Đôi mắt tôi không còn là của một người sáng suốt nữa, mà là của một kẻ đã nhìn thấy quá nhiều thứ mà người khác không thể hiểu được.
Giờ đây, tôi đã không còn đường quay đầu, mọi thứ đã quá muộn để quay lại. Tất cả những gì tôi có thể làm là tiếp tục, trong bóng tối vô tận.









