Tôi bắt đầu sợ giấc ngủ từ một buổi sáng rất bình thường.
Không phải vì ác mộng. Ai rồi cũng từng mơ thấy mình rơi từ trên cao xuống, hay bị ai đó đuổi theo trong bóng tối. Nhưng những gì xảy ra với tôi… không giống một giấc mơ.
Nó có quy luật. Có mục đích. Và có thứ gì đó đang chờ tôi nhắm mắt.
Tôi tên Khang, 29 tuổi, làm biên tập nội dung cho một công ty truyền thông. Công việc của tôi chủ yếu là viết và chỉnh sửa các câu chuyện kinh dị đăng trên mạng. Tôi vốn không tin vào ma quỷ. Với tôi, nỗi sợ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng được dẫn dắt đúng cách.
Cho đến khi trí tưởng tượng đó quay lại dẫn dắt tôi.
Mọi chuyện bắt đầu sau một đợt làm việc căng thẳng kéo dài. Tôi thường thức đến ba, bốn giờ sáng để kịp deadline. Đêm đó, sau khi gửi xong bản thảo, tôi ngả lưng xuống giường, mắt cay xè.
Tôi gần như thiếp đi ngay khi vừa đặt lưng xuống.
Và tôi mơ.
Trong mơ, tôi đứng giữa căn phòng ngủ của chính mình. Mọi thứ y hệt thực tế – từ chiếc tủ gỗ cũ, cái bàn làm việc bừa bộn, cho đến chiếc đồng hồ treo tường đang chỉ 3 giờ 17 phút sáng.
Chỉ có một điều khác.
Cửa phòng đang mở.
Tôi chắc chắn mình luôn khóa cửa trước khi ngủ.
Trong khe cửa hở, bóng tối đặc quánh như có hình dạng riêng của nó. Tôi bước tới, tim đập chậm nhưng nặng nề. Khi tôi còn cách cửa vài bước, bóng tối bắt đầu chuyển động.
Một bàn tay thò ra.
Dài ngoằng, gầy guộc, da xám tái.
Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng không phát ra âm thanh.
Bàn tay ấy bám vào khung cửa, rồi một cái đầu từ từ ló ra. Mái tóc đen buông dài, phủ kín toàn bộ khuôn mặt. Cổ nó nghiêng sang một bên ở góc độ không tự nhiên.
Nó không bước vào.
Chỉ đứng đó.
Nhìn tôi.
Tôi tỉnh dậy với tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Kim đồng hồ dừng lại ở 3 giờ 17 phút sáng.
Cửa phòng… vẫn khóa.
Tôi tự trấn an rằng đó chỉ là ác mộng do căng thẳng. Nhưng đêm sau, khi tôi ngủ lại, giấc mơ tiếp tục.
Lần này, tôi đứng ngay trước cửa.
Nó ở gần hơn.
Tôi không thấy rõ mặt, nhưng tôi cảm nhận được ánh nhìn của nó như kim chích vào da.
“Ngủ đi…” một giọng thì thầm vang lên, khàn khàn như cọ xát từ hai mảnh kim loại.
Tôi cố lùi lại nhưng cơ thể không nghe lời.
Tôi tỉnh dậy.
3 giờ 17 phút.
Cổ họng tôi bỏng rát, như thể vừa gào thét suốt một quãng dài.
Những đêm sau, giấc mơ tiến xa hơn mỗi lần.
Ngày thứ ba, nó bước một chân vào phòng.
Ngày thứ tư, nó đứng cạnh giường.
Ngày thứ năm, tôi cảm thấy mép giường lún xuống như có ai đó ngồi.
Tôi bắt đầu sợ ngủ.
Tôi tìm đến bác sĩ tâm lý. Ông nói đó là hiện tượng “liệt khi ngủ” kết hợp stress nặng. Ông kê thuốc an thần nhẹ.
Đêm tôi uống thuốc, tôi không mơ.
Tôi rơi vào một khoảng trống đen kịt.
Nhưng khi tỉnh dậy, tôi phát hiện một vết bầm tím trên cổ tay mình.
Dấu vết giống như bị nắm chặt.
Tôi lắp camera trong phòng.
Tối hôm đó, tôi cố thức đến gần sáng rồi mới ngủ thiếp đi.
Tôi mơ.
Nhưng lần này khác.
Tôi không ở trong phòng.
Tôi đang đứng giữa một không gian tối đen, dưới chân là mặt nước lạnh buốt. Xa xa, tôi thấy căn phòng ngủ của mình như một khung cảnh được đặt giữa bóng tối.
Và nó đang ở trong đó.
Nó không còn ở ngoài cửa.
Nó đứng trước giường, nhìn thân thể tôi đang ngủ.
Tôi nhìn chính mình trong mơ – nằm im, hoàn toàn bất lực.
Rồi nó cúi xuống.
Áp mặt sát vào mặt tôi.
Tôi không thấy rõ khuôn mặt nó, chỉ thấy một khoảng trống đen ngòm nơi đáng lẽ phải là mắt.
“Đến lượt mày,” nó thì thầm.
Tôi tỉnh dậy.
3 giờ 17 phút.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Sáng hôm sau, tôi mở camera xem lại.
2 giờ 59 phút – tôi bắt đầu ngủ.
3 giờ 16 phút – hình ảnh trong phòng nhiễu sóng.
3 giờ 17 phút – giường lún xuống ở vị trí cạnh tôi.
Không có ai trong khung hình.
Nhưng tấm chăn bị kéo lệch.
Và đầu tôi nghiêng hẳn sang một bên, như đang lắng nghe ai đó.
Tôi quyết định không ngủ nữa.
Hai đêm liền, tôi thức trắng.
Ngày thứ ba, cơ thể tôi kiệt sức. Mắt tôi tự động khép lại dù tôi cố chống cự.
Tôi chìm vào giấc ngủ ngay trên ghế sofa.
Và tôi lại thấy mình trong căn phòng.
Nhưng lần này, không phải phòng của tôi.
Tường ẩm mốc. Trần nhà thấp. Mùi tanh của nước tù bốc lên.
Ở giữa phòng là một cái giường sắt cũ kỹ.
Trên giường… là tôi.
Nhưng thân thể đó gầy gò, hốc hác hơn nhiều.
Nó đứng phía sau tôi.
“Giấc mơ là cửa,” giọng nó vang lên ngay sát tai tôi.
“Cửa mở… thì phải có kẻ bước qua.”
Tôi quay lại.
Lần ấy, tôi thấy rõ khuôn mặt của nó không còn chút mờ nhòe nào.
Khuôn mặt ấy… giống hệt tôi.
Chỉ khác ở đôi mắt – hoàn toàn đen đặc.
Nó mỉm cười.
Rồi đẩy tôi ngã xuống giường sắt.
Tôi cảm nhận được dây thừng siết chặt cổ tay mình.
Tôi cố gào thét.
Nhưng thứ nằm trên giường – thân thể tôi – lại mở mắt.
Và nở một nụ cười.
Tôi choàng tỉnh, nhận ra mình đang nằm trên sàn phòng khách.
3 giờ 17 phút.
Nhưng có điều gì đó sai.
Căn phòng nhìn quen mà lạ. Mọi thứ như bị dịch chuyển vài centimet.
Tôi lảo đảo đứng dậy rồi bước vào nhà vệ sinh.
Khi nhìn vào gương…
Tôi thấy mình.
Nhưng ánh mắt phản chiếu trong gương không chuyển động cùng tôi.
Nó chậm hơn một nhịp.
Và nó đang mỉm cười.
Dù tôi không cười.
Phía sau tôi trong gương, cánh cửa phòng ngủ đang mở.
Bóng tối bên trong đặc quánh.
Và một giọng nói khàn khàn vang lên từ trong đó:
“Ngủ đi…”
Tôi quay phắt lại.
Cửa phòng ngủ đang đóng.
Nhưng khi tôi nhìn lại gương…
Thứ trong gương đã biến mất.
Chỉ còn lại tôi.
Với đôi mắt… đen kịt.
Hôm sau, hàng xóm báo công an vì ngửi thấy mùi lạ từ căn hộ tôi.
Cửa khóa từ bên trong.
Họ phải phá cửa.
Họ tìm thấy tôi nằm trên giường, đã chết từ hai ngày trước.
Trên mặt tôi là một nụ cười méo mó.
Camera trong phòng ghi lại một đoạn cuối cùng lúc 3 giờ 17 phút.
Tôi ngồi bật dậy.
Nhìn thẳng vào ống kính.
Và nói bằng một giọng không phải của tôi:
“Đến lượt người tiếp theo.”
Nếu bạn đang đọc câu chuyện này vào ban đêm…
Nếu đồng hồ sắp chỉ 3 giờ 17 phút…
Và nếu bạn nghe thấy tiếng thì thầm bảo mình “ngủ đi”…
Thì đừng chống cự.
Vì khi bạn nhắm mắt lại…
Có thể bạn sẽ không còn là người tỉnh dậy nữa.










