Quỷ ăn tim

Quỷ ăn tim

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 12

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Quỷ ăn tim

Đánh giá post

Tôi chưa từng tin vào quỷ.

Những câu chuyện bà ngoại kể khi còn nhỏ – về thứ gì đó chuyên moi tim người vào nửa đêm – với tôi chỉ là cách người lớn dọa trẻ con đi ngủ sớm. Tôi lớn lên, học y, làm bác sĩ nội trú ở khoa cấp cứu một bệnh viện lớn trong thành phố. Tôi quen với máu, với tiếng tim ngừng đập trên màn hình monitor, với cái chết lạnh lẽo đến mức không còn gì khiến tôi run sợ.

Cho đến ca trực đêm đó.

Tôi tên Minh, hai mươi chín tuổi. Đồng nghiệp thân nhất của tôi là Tuấn – cùng khóa đại học, cùng vào viện một đợt. Tuấn vui tính, hơi mê tín, hay đeo sợi dây đỏ bà cậu gửi từ quê lên.

Đêm đó mưa lớn.

Khoảng 1 giờ sáng, cấp cứu tiếp nhận một bệnh nhân nam, khoảng bốn mươi tuổi, được đưa vào trong tình trạng ngừng tim trước viện.

“Tai nạn giao thông?” tôi hỏi điều dưỡng.

“Không,” cô lắc đầu. “Họ nói… ông ta được phát hiện nằm giữa phòng khách.”

Chúng tôi lập tức tiến hành ép tim và hô hấp nhân tạo.

Tôi ấn lồng ngực theo nhịp. Tuấn chuẩn bị sốc điện.

Nhưng khi điều dưỡng cắt áo bệnh nhân, cả phòng im bặt.

Ngực ông ta lõm sâu xuống một cách bất thường.

Không có vết dao.

Không có vết cắn.

Nhưng phần xương ức như bị bóp nát từ bên trong.

Chụp X-quang khẩn cho thấy điều không ai tin nổi:

Tim… không còn.

Không phải ngừng đập.

Mà biến mất hoàn toàn.

Khoang ngực trống rỗng.

“Không thể nào,” Tuấn thì thầm.

Gia đình bệnh nhân khẳng định khi phát hiện, áo ông ta vẫn nguyên vẹn. Không hề có vết máu nào, cũng chẳng có dấu hiệu ai đó đã đột nhập.

Ca đó được ghi nhận là “tử vong chưa rõ nguyên nhân”.

Nhưng đó chỉ là khởi đầu.

Trong vòng một tuần, thêm ba trường hợp tương tự.

Tất cả đều chết vào khoảng 3 giờ 17 phút sáng.

Tất cả đều mất tim.

Không vết thương hở.

Không máu.

Như thể trái tim tự biến mất.

Tin đồn lan khắp bệnh viện.

Điều dưỡng trực đêm bắt đầu tránh đi qua khu nhà xác một mình.

Tuấn tìm tôi sau ca trực, mặt tái xanh.

“Minh, mày có nhớ chuyện quỷ ăn tim bà tao kể không?”

“Tao không rảnh nghe chuyện cổ tích.”

“Không phải cổ tích. Bà tao bảo… có một thứ sống bằng tim người. Nó không cắn xé. Nó… rút tim ra khi người ta đang ngủ. Chỉ cần nghe thấy tiếng gọi của nó.”

Tôi nhăn mặt. “Mày học y sáu năm rồi đấy.”

Tuấn im lặng. Nhưng tôi thấy tay cậu ta run.

Đêm thứ tám kể từ ca đầu tiên, tôi trực một mình vì Tuấn xin nghỉ phép đột xuất.

Mưa lại đổ xuống.

Khoảng 3 giờ sáng, khoa cấp cứu yên ắng lạ thường.

Tôi ngồi xem lại hồ sơ các ca tử vong thì điện trong phòng chập chờn.

3 giờ 17 phút.

Đèn tắt phụt.

Máy monitor xung quanh đồng loạt phát ra tiếng “bíp” kéo dài – âm thanh báo tim ngừng đập.

Tôi bật dậy.

Không có bệnh nhân nào đang cấp cứu.

Nhưng trên màn hình monitor trống, một đường điện tim vẫn hiện lên.

Nhịp đều.

Rồi nhanh dần.

Rồi loạn nhịp.

Tôi nghe thấy tiếng thở phía sau lưng.

Chậm. Nặng. Sâu.

Tôi quay lại.

Hành lang tối om.

Cuối hành lang, gần cửa nhà xác, có một bóng người đứng đó.

Cao bất thường.

Vai rộng.

Đầu cúi xuống.

Tôi bước tới, tim đập mạnh.

“Anh là ai? Khu này không cho người nhà vào!”

Bóng người không trả lời.

Tôi tiến thêm vài bước.

Và nhìn thấy.

Ngực nó phập phồng.

Không phải vì thở.

Mà vì… có thứ gì đó đang đập bên trong.

Không phải một.

Mà nhiều nhịp tim cùng lúc.

Thình thịch. Thình thịch.

Âm thanh dội vào tai tôi như trống.

Nó ngẩng đầu.

Mặt không có mắt.

Chỉ là một khoảng lõm đen kịt.

Và từ miệng nó, một sợi dây đỏ lòi ra, dính máu.

Tôi lùi lại.

Nó khẽ nghiêng đầu sang một bên, như đang chăm chú lắng nghe thứ gì vô hình.

Rồi tôi nghe thấy.

Giọng nói.

Không phát ra từ miệng nó.

Mà vang lên trong đầu tôi.

“Trái tim của ngươi… còn khỏe.”

Ngực tôi nhói buốt.

Cảm giác như có bàn tay vô hình chạm vào lồng ngực.

Tôi hét lên, chạy về phía phòng trực.

Cửa tự động đóng sầm.

Đèn bật sáng lại.

Xem Thêm:  Bóng đè

Hành lang trống rỗng.

Tôi thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Sáng hôm sau, việc đầu tiên tôi làm là mở lại camera an ninh để kiểm tra.

Từ 3 giờ 15 đến 3 giờ 20.

Màn hình nhiễu sóng.

Nhưng ở khung hình 3 giờ 17 phút.

Tôi thấy mình.

Đứng giữa hành lang.

Một mình.

Ngửa cổ lên.

Tay đặt lên ngực như đang dâng thứ gì đó cho ai.

Tối đó, Tuấn quay lại.

Mặt cậu ta hốc hác.

“Minh… tao nằm mơ.”

“Mơ gì?”

“Có thứ đứng cuối giường. Nó nói tim tao yếu rồi.”

Tôi nhìn xuống cổ Tuấn.

Sợi dây đỏ không còn.

“Mày làm rơi à?”

Tuấn lắc đầu. “Sáng dậy không thấy.”

Đêm đó, Tuấn trực cùng tôi.

3 giờ 16.

Chúng tôi ngồi trong phòng trực, cố tỉnh táo.

3 giờ 17.

Điện tắt.

Lần này, tôi không quay lại ngay.

Tôi nghe tiếng bước chân ngay phía sau.

Tiếng thở sát gáy.

Tuấn thì thào: “Nó ở đây…”

Tôi quay phắt lại.

Nó đứng giữa phòng.

Cao chạm trần.

Ngực nó căng phồng, bên trong đập hỗn loạn.

Hàng chục nhịp tim chồng lên nhau.

Tuấn hét lên.

Nó vươn tay.

Không có móng vuốt.

Không có răng.

Chỉ là bàn tay dài, gầy.

Áp vào ngực Tuấn.

Tuấn cứng đờ.

Miệng tôi mở to, nhưng cổ họng cứng đờ, không thốt ra nổi một âm thanh.

Tôi lao tới kéo cậu ta.

Tay tôi chạm vào cơ thể Tuấn – và cảm nhận được điều kinh hoàng.

Ngực cậu ta đang lõm dần.

Như thể thứ gì đó bên trong bị kéo ra.

Không máu.

Không rách da.

Chỉ có tiếng tim đập chậm lại.

Thình… thịch… th…

Tôi gào lên, đấm vào bóng đen.

Tay tôi xuyên qua nó.

Nhưng đúng lúc đó, ánh đèn hành lang bật sáng.

Bóng đen khựng lại.

Tuấn ngã quỵ xuống sàn.

Nó nhìn tôi.

Không có mắt.

Nhưng tôi biết nó đang nhìn.

“Lần sau.”

Rồi nó tan vào bóng tối.

Tuấn được chuyển vào hồi sức.

Chụp chiếu cho thấy tim cậu ta vẫn còn.

Nhưng yếu bất thường.

Nhịp tim lúc nào cũng chập chờn ở mức nguy hiểm.

Tôi tưởng mọi chuyện dừng lại.

Cho đến tối qua.

Tôi đang viết báo cáo thì nhận được tin nhắn từ số lạ.

“Anh Minh, anh có nghe thấy tim mình đập to hơn không?”

Tôi nhìn quanh.

Không ai gửi.

Nhưng trong phòng trực, tôi nghe thấy.

Thình thịch.

Thình thịch.

Không phải từ lồng ngực tôi.

Mà từ phía sau.

Tôi từ từ quay đầu.

Cánh cửa nhà xác mở hé.

Bên trong tối đen.

Nhưng tôi thấy rõ.

Tôi chưa từng tin vào quỷ.

Những câu chuyện bà ngoại kể khi còn nhỏ – về thứ gì đó chuyên moi tim người vào nửa đêm – với tôi chỉ là cách người lớn dọa trẻ con đi ngủ sớm. Tôi lớn lên, học y, làm bác sĩ nội trú ở khoa cấp cứu một bệnh viện lớn trong thành phố. Tôi quen với máu, với tiếng tim ngừng đập trên màn hình monitor, với cái chết lạnh lẽo đến mức không còn gì khiến tôi run sợ.

Cho đến ca trực đêm đó.

Tôi tên Minh, hai mươi chín tuổi. Đồng nghiệp thân nhất của tôi là Tuấn – cùng khóa đại học, cùng vào viện một đợt. Tuấn vui tính, hơi mê tín, hay đeo sợi dây đỏ bà cậu gửi từ quê lên.

Đêm đó mưa lớn.

Khoảng 1 giờ sáng, cấp cứu tiếp nhận một bệnh nhân nam, khoảng bốn mươi tuổi, được đưa vào trong tình trạng ngừng tim trước viện.

“Tai nạn giao thông?” tôi hỏi điều dưỡng.

“Không,” cô lắc đầu. “Họ nói… ông ta được phát hiện nằm giữa phòng khách.”

Chúng tôi tiếp tục thay phiên nhau hồi sức tim phổi trong tuyệt vọng.

Tôi ấn lồng ngực theo nhịp. Tuấn chuẩn bị sốc điện.

Nhưng khi điều dưỡng cắt áo bệnh nhân, cả phòng im bặt.

Ngực ông ta lõm sâu xuống một cách bất thường.

Không có vết dao.

Không có vết cắn.

Nhưng phần xương ức như bị bóp nát từ bên trong.

Chụp X-quang khẩn cho thấy điều không ai tin nổi:

Tim… không còn.

Không phải ngừng đập.

Mà biến mất hoàn toàn.

Khoang ngực trống rỗng.

“Không thể nào,” Tuấn thì thầm.

Gia đình bệnh nhân khẳng định khi phát hiện, áo ông ta vẫn nguyên vẹn. Hiện trường sạch sẽ đến bất thường, không một dấu vết khả nghi.

Ca đó được ghi nhận là “tử vong chưa rõ nguyên nhân”.

Nhưng đó chỉ là khởi đầu.

Trong vòng một tuần, thêm ba trường hợp tương tự.

Xem Thêm:  Tiếng than

Tất cả đều chết vào khoảng 3 giờ 17 phút sáng.

Tất cả đều mất tim.

Không vết thương hở.

Không máu.

Như thể trái tim tự biến mất.

Tin đồn lan khắp bệnh viện.

Điều dưỡng trực đêm bắt đầu tránh đi qua khu nhà xác một mình.

Tuấn tìm tôi sau ca trực, mặt tái xanh.

“Minh, mày có nhớ chuyện quỷ ăn tim bà tao kể không?”

“Tao không rảnh nghe chuyện cổ tích.”

“Không phải cổ tích. Bà tao bảo… có một thứ sống bằng tim người. Nó không cắn xé. Nó… rút tim ra khi người ta đang ngủ. Chỉ cần nghe thấy tiếng gọi của nó.”

Tôi nhăn mặt. “Mày học y sáu năm rồi đấy.”

Tuấn im lặng. Nhưng tôi thấy tay cậu ta run.

Đêm thứ tám kể từ ca đầu tiên, tôi trực một mình vì Tuấn xin nghỉ phép đột xuất.

Mưa lại đổ xuống.

Khoảng 3 giờ sáng, khoa cấp cứu yên ắng lạ thường.

Tôi ngồi xem lại hồ sơ các ca tử vong thì điện trong phòng chập chờn.

3 giờ 17 phút.

Đèn tắt phụt.

Máy monitor xung quanh đồng loạt phát ra tiếng “bíp” kéo dài – âm thanh báo tim ngừng đập.

Tôi bật dậy.

Không có bệnh nhân nào đang cấp cứu.

Nhưng trên màn hình monitor trống, một đường điện tim vẫn hiện lên.

Nhịp đều.

Rồi nhanh dần.

Rồi loạn nhịp.

Tôi nghe thấy tiếng thở phía sau lưng.

Chậm. Nặng. Sâu.

Tôi quay lại.

Hành lang tối om.

Cuối hành lang, gần cửa nhà xác, có một bóng người đứng đó.

Cao bất thường.

Vai rộng.

Đầu cúi xuống.

Tôi bước tới, tim đập mạnh.

“Anh là ai? Khu này không cho người nhà vào!”

Bóng người không trả lời.

Tôi tiến thêm vài bước.

Và nhìn thấy.

Ngực nó phập phồng.

Không phải vì thở.

Mà vì… có thứ gì đó đang đập bên trong.

Không phải một.

Mà nhiều nhịp tim cùng lúc.

Thình thịch. Thình thịch.

Âm thanh dội vào tai tôi như trống.

Nó ngẩng đầu.

Mặt không có mắt.

Chỉ là một khoảng lõm đen kịt.

Và từ miệng nó, một sợi dây đỏ lòi ra, dính máu.

Tôi lùi lại.

Nó vẫn giữ nguyên tư thế ấy, đầu lệch nhẹ, đầy ám ảnh.

Rồi tôi nghe thấy.

Giọng nói.

Không phát ra từ miệng nó.

Mà vang lên trong đầu tôi.

“Trái tim của ngươi… còn khỏe.”

Ngực tôi nhói buốt.

Cảm giác như có bàn tay vô hình chạm vào lồng ngực.

Tôi hét lên, chạy về phía phòng trực.

Cửa tự động đóng sầm.

Đèn bật sáng lại.

Hành lang trống rỗng.

Tôi thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Khi trời sáng hẳn, tôi xem lại toàn bộ đoạn ghi hình trong đêm.

Từ 3 giờ 15 đến 3 giờ 20.

Màn hình nhiễu sóng.

Nhưng ở khung hình 3 giờ 17 phút.

Tôi thấy mình.

Đứng giữa hành lang.

Một mình.

Ngửa cổ lên.

Tay đặt lên ngực như đang dâng thứ gì đó cho ai.

Tối đó, Tuấn quay lại.

Mặt cậu ta hốc hác.

“Minh… tao nằm mơ.”

“Mơ gì?”

“Có thứ đứng cuối giường. Nó nói tim tao yếu rồi.”

Tôi nhìn xuống cổ Tuấn.

Sợi dây đỏ không còn.

“Mày làm rơi à?”

Tuấn lắc đầu. “Sáng dậy không thấy.”

Đêm đó, Tuấn trực cùng tôi.

3 giờ 16.

Chúng tôi ngồi trong phòng trực, cố tỉnh táo.

3 giờ 17.

Điện tắt.

Lần này, tôi không quay lại ngay.

Tôi nghe tiếng bước chân ngay phía sau.

Tiếng thở sát gáy.

Tuấn thì thào: “Nó ở đây…”

Tôi quay phắt lại.

Nó đứng giữa phòng.

Cao chạm trần.

Ngực nó căng phồng, bên trong đập hỗn loạn.

Hàng chục nhịp tim chồng lên nhau.

Tuấn hét lên.

Nó vươn tay.

Không có móng vuốt.

Không có răng.

Chỉ là bàn tay dài, gầy.

Áp vào ngực Tuấn.

Tuấn cứng đờ.

Tôi cố gào lên, nhưng âm thanh như bị nuốt chửng trong lồng ngực.

Tôi lao tới kéo cậu ta.

Tay tôi chạm vào cơ thể Tuấn – và cảm nhận được điều kinh hoàng.

Ngực cậu ta đang lõm dần.

Như thể thứ gì đó bên trong bị kéo ra.

Không máu.

Không rách da.

Chỉ có tiếng tim đập chậm lại.

Thình… thịch… th…

Tôi gào lên, đấm vào bóng đen.

Tay tôi xuyên qua nó.

Nhưng đúng lúc đó, ánh đèn hành lang bật sáng.

Bóng đen khựng lại.

Tuấn ngã quỵ xuống sàn.

Nó nhìn tôi.

Không có mắt.

Nhưng tôi biết nó đang nhìn.

“Lần sau.”

Rồi nó tan vào bóng tối.

Tuấn được chuyển vào hồi sức.

Chụp chiếu cho thấy tim cậu ta vẫn còn.

Xem Thêm:  Vách tường nhà bên

Nhưng yếu bất thường.

Nhịp tim lúc nào cũng chập chờn ở mức nguy hiểm.

Tôi tưởng mọi chuyện dừng lại.

Cho đến tối qua.

Tôi đang viết báo cáo thì nhận được tin nhắn từ số lạ.

“Anh Minh, anh có nghe thấy tim mình đập to hơn không?”

Tôi nhìn quanh.

Không ai gửi.

Nhưng trong phòng trực, tôi nghe thấy.

Thình thịch.

Thình thịch.

Không phải từ lồng ngực tôi.

Mà từ phía sau.

Tôi từ từ quay đầu.

Cánh cửa nhà xác mở hé.

Bên trong tối đen.

Nhưng tôi thấy rõ.

Nhưng tôi thấy rõ.

Trong bóng tối đó, có thứ gì đang đứng chen giữa những ngăn tủ inox lạnh ngắt.

Không hẳn là hình người nữa.

Cơ thể nó phình to hơn trước. Ngực căng đến mức da như sắp rách toạc. Dưới lớp da tái xám ấy, những khối lồi lõm chuyển động hỗn loạn — như có cả bầy sinh vật đang giãy giụa bên trong.

Thình thịch.
Thình thịch.
Thình thịch.

Không còn là một nhịp tim.

Là cả dàn hợp xướng của những trái tim bị giam cầm.

Và tôi nhận ra một điều khiến máu trong người như đông lại.

Có một nhịp đập tách biệt khỏi đám còn lại.

Mạnh hơn. Gấp gáp hơn.

Giống hệt nhịp tim của tôi khi tôi hoảng loạn.

Tin nhắn lại đến.

“Tôi nghe thấy rồi.”

Màn hình điện thoại rung lên trong tay tôi. Không có sóng. Không có Wi-Fi. Nhưng tin nhắn vẫn hiện.

Tôi lùi lại một bước.

Cửa nhà xác từ từ mở rộng hơn, không phát ra tiếng động nào. Không có gió, nhưng tôi cảm thấy một luồng lạnh trườn qua da như bàn tay ướt.

Rồi tôi thấy.

Ở giữa ngực nó — dưới lớp da đang phập phồng — có một khoảng trống.

Một hốc lõm, đúng hình dạng trái tim.

Chưa có gì bên trong.

Chưa.

Nó nghiêng đầu.

Lần này tôi không nghe thấy giọng nói trong đầu nữa.

Tôi nghe bằng tai.

Giọng thì thào phát ra từ khắp căn phòng, từ tường, từ sàn, từ trần nhà:

“Ngươi đã dâng tim mình một lần rồi.”

Tôi nhớ lại đoạn camera.

Tôi đứng một mình.

Tay đặt lên ngực.

Ngửa cổ.

Như đang tự nguyện.

“Không…” tôi lẩm bẩm.

Hình ảnh đêm đó dội về.

Khoảnh khắc điện tắt.
Khoảnh khắc tôi nghe tiếng gọi — không phải bằng tai, mà bằng cảm giác.

Nó không cướp.

Nó chờ người ta mở cửa.

Chờ người ta đáp lại.

Tuấn mê tín.

Những bệnh nhân kia có lẽ cũng từng nghe thấy tiếng gọi.

Còn tôi…

Tôi là người duy nhất nhìn thấy nó mà vẫn còn sống.

Vì tôi đã trả lời.

Một cơn đau nhói xé ngang lồng ngực tôi.

Tôi quỵ xuống.

Không có bàn tay nào chạm vào tôi.

Nhưng tôi cảm thấy rõ ràng — một lực kéo từ bên trong.

Nhịp tim tôi loạn lên.

Thình thịch thình thịch thình—

Rồi chậm lại.

Tôi bò về phía cửa nhà xác, tay cào vào sàn lạnh.

“Không… tao không tin…”

Tôi chưa từng tin vào quỷ.

Và chính vì không tin, tôi đã không bao giờ đề phòng.

Tôi ngẩng lên lần cuối.

Nó đã ở ngay trước mặt.

Không có mắt.

Nhưng khoảng lõm trên khuôn mặt đó giờ đây rung nhẹ — như đang mỉm cười.

Tôi cảm nhận được điều cuối cùng.

Không phải móng vuốt.

Không phải đau đớn.

Mà là cảm giác trống rỗng.

Như thể một phần trong tôi vừa bị rút ra, sạch sẽ và chính xác.

Mọi thứ tối sầm.

Khi tôi mở mắt ra, tôi đang nằm trên giường bệnh.

Ánh đèn trắng chói lòa.

Tuấn ngồi bên cạnh, mặt tái mét.

“Minh… mày ngã quỵ trong phòng trực. Tim mày ngừng gần một phút.”

Tôi chạm tay lên ngực.

Nó vẫn đập.

Nhưng yếu.

Rất yếu.

“Nhà xác…” tôi thều thào.

Tuấn lắc đầu. “Trống không.”

Tôi muốn tin rằng tất cả chỉ là rối loạn nhịp tim, là ảo giác do thiếu ngủ.

Cho đến khi tôi vô tình nhìn thấy mình trong gương phòng vệ sinh.

Tôi kéo áo lên.

Giữa ngực tôi — ngay vị trí tim — có một vết lõm rất nhỏ.

Không đau.

Nhưng da ở đó lạnh hơn những chỗ khác.

Đêm nay tôi lại trực.

Đồng hồ treo tường đang chỉ 3 giờ 16 phút.

Và rồi, từ phía hành lang, vang lên những bước chân chậm rãi.

Chậm. Nặng.

Và từ sâu trong lồng ngực mình, tôi nghe thấy một nhịp đập khác.

Không phải của tôi.

Một nhịp đập hòa vào tim tôi.

Kiên nhẫn.

Chờ đến 3 giờ 17.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Quỷ ăn tim" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Quỷ ăn tim" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !