Tôi từng nghĩ những nơi đông người thì an toàn.
Tiếng cười nói, ánh đèn sáng choang, mùi thức ăn thơm lừng – tất cả khiến người ta cảm thấy mình đang ở trong một thế giới bình thường, dễ chịu. Không ai lại đi nghi ngờ một quán buffet đông khách giữa trung tâm thành phố.
Cho đến khi tôi nhận ra, chính những nơi đông đúc ấy mới là chỗ thích hợp nhất để một con quái vật ẩn mình.
Tôi tên Duy, ba mươi hai tuổi, làm nhân viên kinh doanh. Tôi không mê tín, cũng chẳng tin vào mấy câu chuyện ma quái trên mạng. Nhưng những gì xảy ra tối hôm đó… vẫn theo tôi đến tận bây giờ, len lỏi vào từng giấc ngủ, từng bữa ăn.
Và tôi biết, nó vẫn còn ở đâu đó.
Quán buffet “Hải Đăng” mới khai trương được hơn một tuần. Bạn gái tôi – Mai – là người đề nghị đi thử.
“Anh lúc nào cũng than áp lực công việc. Đi ăn một bữa cho đã đời đi.” Cô ấy cười, đôi mắt cong cong.
Đi cùng còn có Nam – bạn thân tôi từ thời đại học, và Thảo – em gái Nam. Thảo vừa chia tay người yêu nên muốn đi đâu đó cho khuây khỏa.
Quán nằm trên tầng ba của một trung tâm thương mại. Ngay khi bước ra khỏi thang máy, chúng tôi đã bị bao phủ bởi mùi thịt nướng, hải sản hấp và gia vị cay nồng. Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc nhẹ nhàng, nhân viên đi lại thoăn thoắt.
Tất cả đều hoàn hảo.
Chúng tôi được xếp vào bàn gần quầy line hải sản. Nam hí hửng xếp đầy đĩa: tôm, mực, bò cuộn nấm. Mai cẩn thận chọn rau, còn Thảo thì chỉ ngồi nhìn quanh, vẻ mặt hơi lơ đãng.
Tôi đi một vòng quanh quầy.
Đến góc cuối cùng, tôi thấy một khay inox lớn đặt riêng biệt. Không có bảng tên món, chỉ có một tấm thẻ nhỏ ghi: “Món đặc biệt – số lượng giới hạn”.
Thứ bên trong là những miếng thịt đỏ sẫm, dày, thớ thịt lạ lẫm. Không giống bò, cũng chẳng giống heo. Bề mặt bóng nhẹ như còn ướt.
Tôi hỏi một nhân viên:
“Thịt này là gì vậy em?”
Cậu ta mỉm cười, ánh mắt gần như không chớp.
“Dạ, công thức bí mật của quán. Anh thử đi ạ.”
Giọng đều đều, không cảm xúc.
Tôi mang vài miếng về bàn.
Nam vừa thấy đã reo lên:
“Trời ơi, nhìn đã ghê! Đưa đây tao nướng thử.”
Mai khẽ nhíu mày.
“Anh Duy, em thấy nó… hơi lạ.”
Tôi cười trấn an:
“Buffet mà, không thử là tiếc.”
Nhưng khi miếng thịt đặt lên vỉ nướng, tôi bắt đầu thấy không ổn.
Nó không xèo xèo như thịt bò. Nó co lại chậm rãi, như đang… giãy. Một thứ mùi tanh kim loại bốc lên, khiến tôi buồn nôn.
Nam vẫn cười:
“Chắc do gia vị lạ thôi.”
Anh ta cắt một miếng, bỏ vào miệng.
Chỉ vài giây sau, Nam khựng lại.
“Có sao không?” Tôi hỏi.
Nam nuốt xuống, mặt hơi tái nhưng vẫn cố cười.
“Không… cũng được.”
Thảo không đụng đến. Cô ấy nhìn chằm chằm vào miếng thịt còn lại, thì thầm:
“Anh Duy… nó giống như… thịt người.”
Câu nói khiến cả bàn im lặng trong một giây.
Tôi định cười xòa, nhưng bỗng thấy sống lưng lạnh buốt.
Khoảng 9 giờ tối, quán vẫn đông nghẹt.
Nhưng tôi nhận ra một điều kỳ lạ: số khách vào ngày càng nhiều, còn số người rời đi thì dường như… không thấy.
Những bàn phía trong cùng – nơi ánh đèn hơi tối – khi đứng dậy, tôi không hề thấy họ đi ngang qua cửa.
Như thể họ biến mất.
“Anh có thấy bàn kia đâu không?” Mai khẽ hỏi.
Tôi quay sang. Bàn gia đình năm người lúc nãy đã trống trơn. Không bát đĩa, không túi xách, không vết tích.
Chỉ có ghế đổ nghiêng.
Đèn trên trần chợt nhấp nháy.
Âm nhạc tắt phụt.
Không khí trở nên ngột ngạt.
Từ phía quầy line, một tiếng động lạ vang lên – như tiếng xương bị bẻ gãy.
Rắc… rắc…
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào.
Một nhân viên bước ra giữa sảnh, cầm micro:
“Quý khách đừng lo. Chúng tôi có tiết mục đặc biệt tri ân.”
Phía sau anh ta, một tấm màn lớn từ từ kéo lên.
Tôi chết lặng.
Bên trong là một không gian tối om, và treo lủng lẳng… những thân người bị lột da. Móc sắt xuyên qua vai, máu nhỏ giọt xuống sàn.
Tôi dụi mắt.
Nhưng cảnh tượng không biến mất.
Mai nắm chặt tay tôi.
“Duy… đó không phải là trò đùa đâu…”
Tiếng la hét bắt đầu vang lên. Nhưng chỉ một phần khách la hét.
Phần còn lại… vẫn ngồi ăn.
Tôi nhìn sang bàn bên cạnh.
Người đàn ông trung niên đang cúi xuống đĩa, nhưng cổ ông ta kéo dài bất thường. Miệng mở rộng đến tận mang tai, lộ hai hàng răng nhọn hoắt. Ông ta xé một mảng thịt, nhai ngấu nghiến.
Máu chảy xuống cằm.
Tôi quay sang Nam.
Anh ta đang nhìn tôi.
Nhưng ánh mắt không còn là của Nam.
Đồng tử giãn to, lòng trắng đục ngầu.
“Duy…” Anh ta cười, môi nứt toác. “Ngon lắm. Mày thử đi.”
Hàm răng của Nam dài ra từng chút một.
Thảo hét lên. Mai kéo tôi đứng dậy.
Cả quán chìm trong hỗn loạn.
Những “khách hàng” bắt đầu bò khỏi ghế, lưng cong vẹo. Da họ rách toạc, để lộ lớp thịt đen bóng bên trong. Họ lao về phía những người còn bình thường.
Tôi thấy một cô gái bị kéo ngã, tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Cánh tay cô bị xé rời chỉ trong vài giây.
Nam – hay thứ từng là Nam – bước từng bước về phía chúng tôi.
“Tụi mày… cũng phải ăn chứ…”
Tôi vớ lấy ghế inox, đập mạnh vào đầu hắn. Tiếng kim loại va chạm vang lên, nhưng hắn chỉ lảo đảo rồi tiếp tục tiến tới.
Mai kéo tôi chạy.
Thảo bám sát phía sau.
Chúng tôi lao về phía cửa thoát hiểm. Nhưng cửa chính đã bị khóa. Phía sau lưng tôi, những bước chân gấp gáp bất ngờ vang dội trong bóng tối.
Tiếng nhai.
Tiếng xé thịt.
Tiếng gào thét.
Tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập loạn trong lồng ngực.
Chúng tôi chạy vào khu bếp.
Ở đó, những tủ đông mở toang.
Bên trong không phải hải sản.
Là những thi thể người xếp chồng lên nhau, bị cắt thành từng phần gọn gàng. Mỗi phần được dán nhãn như thực phẩm.
“Đùi – loại A.”
“Vai – loại B.”
“Gan – tươi.”
Thảo nôn thốc.
Mai run lẩy bẩy.
Tôi kéo hai người về phía cửa sau.
Ngay khi tôi chạm vào tay nắm cửa, một bàn tay lạnh ngắt túm lấy cổ chân tôi.
Tôi quay lại.
Nam.
Nửa khuôn mặt hắn đã rách toạc, lộ ra lớp thịt đen nhầy nhụa bên trong. Hắn há miệng, lưỡi dài ngoằng thè ra.
“Ở lại… ăn cùng tao…”
Tôi đá mạnh vào mặt hắn, giằng chân ra. Mai mở được cửa.
Chúng tôi lao xuống cầu thang thoát hiểm, chạy như điên ra bãi giữ xe.
Phía trên, tiếng gầm gừ vang vọng theo.
Chúng tôi chạy được một đoạn thì dừng lại.
Thảo thở dốc.
“Anh Duy… anh Mai đâu?”
Tôi quay sang.
Mai không còn bên cạnh.
Tôi nhớ rất rõ cô ấy chạy sát tôi trên cầu thang.
Nhưng bây giờ… chỉ còn tôi và Thảo.
Tôi nhìn lên tòa nhà.
Tầng ba tối om.
Nhưng qua lớp kính, tôi thấy những bóng người đứng chen chúc, nhìn xuống chúng tôi.
Và giữa đám đó…
Mai.
Cô ấy đứng im, đầu nghiêng sang một bên. Miệng kéo dài bất thường, máu dính quanh môi.
Cô giơ tay lên, vẫy nhẹ.
Rồi cười.
Nụ cười ấy méo mó, lạnh lẽo đến mức không còn mang dáng dấp của một con người nữa.
Thảo òa khóc.
Tôi kéo cô ấy chạy tiếp.




