Pho tượng kỳ dị

Pho tượng gỗ kỳ dị

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 7

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Pho tượng gỗ kỳ dị

Đánh giá post

Tôi tên là Khải. Hai mươi chín tuổi. Là kỹ sư xây dựng, sống một mình trong căn hộ tầng mười hai của một chung cư cũ ven thành phố. Tôi chưa từng tin vào ma quỷ. Tôi tin vào bản vẽ, vào bê tông, vào những thứ có thể đo đếm bằng con số. Cho đến đêm tôi mở cánh cửa ấy.

Mọi chuyện bắt đầu sau chuyến công tác ở một huyện miền núi. Công trình chúng tôi thi công nằm sát một quả đồi bị bỏ hoang. Người dân địa phương bảo ngày trước trên đó từng có một ngôi miếu nhỏ, nhưng đã bị đập đi khi mở đường. Tôi chỉ nghe cho có. Miếu hay mả với tôi đều như nhau — chỉ là đất đá.

Ngày cuối cùng trước khi về, trời mưa lớn. Đội tôi phải kiểm tra lại khu vực taluy bị sạt. Trong lúc đi dọc chân đồi, tôi thấy một vật gì đó lộ ra dưới lớp bùn đất. Là một tượng gỗ nhỏ, cao chừng gang tay, chạm khắc hình người nhưng gương mặt méo mó, miệng há rộng như đang gào thét. Tôi cũng không rõ vì lý do gì mà tay mình lại vươn ra nhặt lấy nó. Có lẽ vì tò mò. Có lẽ vì nghĩ nó chỉ là một món đồ thủ công cũ kỹ.

Tối đó tôi mang nó về phòng trọ, rửa sạch bùn đất rồi đặt lên bàn làm việc. Tôi còn chụp hình gửi cho Linh — bạn gái tôi — kèm dòng tin nhắn: “Chiến lợi phẩm từ núi rừng.” Cô ấy nhắn lại ngay: “Nhìn ghê quá. Đừng có mang mấy thứ linh tinh về nhà.”

Tôi cười. Tôi luôn cười trước những lời cảnh báo như vậy.

Đêm đầu tiên sau khi về thành phố, tôi mơ thấy mình đứng giữa một khoảng đất trống. Trời tối đen. Không có sao. Không có trăng. Trước mặt tôi là pho tượng gỗ ấy, nhưng lớn gấp mười lần, cao như một người trưởng thành. Miệng nó mở rộng. Và từ bên trong, một thứ gì đó đang bò ra.

Tôi tỉnh dậy giữa tiếng tim đập dồn dập. Kim đồng hồ dừng lại ở 3 giờ 17 phút sáng.

Tôi ngồi dậy, uống nước, tự trấn an đó chỉ là ám ảnh do công việc mệt mỏi. Nhưng khi ánh mắt tôi vô thức nhìn sang bàn làm việc, tôi thấy pho tượng không còn quay mặt về phía cửa sổ nữa.

Nó đang hướng thẳng về phía giường tôi.

Tôi chắc chắn mình đã đặt nó quay ngang.

Tôi bước xuống, cầm tượng lên xem xét. Không có gì bất thường. Gỗ khô, lạnh, nhẵn. Tôi tự nhủ chắc mình nhớ nhầm. Tôi xoay nó lại như cũ, rồi quay vào giường.

Đêm thứ hai, tôi không mơ.

Tôi nghe.

Một tiếng gõ rất nhẹ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tôi mở mắt. Căn phòng tối om. Linh đang ngủ lại nhà tôi đêm đó. Cô ấy nằm bên cạnh, thở đều. Tôi lắng nghe. Không phải tiếng gõ cửa. Không phải tiếng ống nước.

Xem Thêm:  Thánh giá ngược

Là tiếng gõ từ bàn làm việc.

Tôi bật đèn ngủ.

Pho tượng vẫn ở đó. Nhưng nó đã đổ xuống, nằm nghiêng, mặt hướng thẳng về phía tôi. Phần miệng chạm xuống mặt bàn, như thể nó vừa gõ.

“Anh làm rơi à?” Linh lẩm bẩm.

“Không…” tôi đáp khẽ, cổ họng khô rát như bị ai bóp nghẹt.

Sáng hôm sau, Linh nhất quyết bảo tôi vứt nó đi. Tôi đồng ý cho cô ấy yên tâm, nhưng khi cô đi làm, tôi lại nhặt nó từ túi rác lên. Tôi chẳng thể lý giải nổi hành động của chính mình. Chỉ là một cảm giác khó chịu khi nghĩ đến việc ném nó đi. Như thể tôi đang phản bội ai đó.

Kể từ đó, tôi nhận ra bản thân dần trở nên khác lạ.

Tôi mất ngủ. Tôi cáu gắt vô cớ. Đôi khi đang họp, tôi nghe tiếng thì thầm rất khẽ, ngay sát tai, dù không có ai đứng gần. Những lời tôi không hiểu. Một thứ ngôn ngữ lạ, trầm đục, như phát ra từ cổ họng khô cháy.

Linh nói tôi trông xanh xao. Cô ấy bảo ánh mắt tôi khác đi — đục và sâu hơn. Tôi nổi giận với cô ấy chỉ vì những điều nhỏ nhặt. Có lúc tôi nhìn cô mà trong đầu lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ: cổ cô ấy thật mảnh.

Tôi hoảng sợ chính suy nghĩ đó.

Một tối, tôi về nhà muộn. Căn hộ tối om dù tôi nhớ rõ đã bật đèn trước khi đi. Khi tôi bước vào, một mùi khét nồng xộc thẳng vào mũi. Tôi lần theo mùi đó đến phòng khách.

Trên tường, ngay phía sau bàn làm việc, xuất hiện những vết cháy đen loang lổ, tạo thành một hình thù méo mó. Tôi bật đèn lớn.

Pho tượng gỗ đã nứt toác phần miệng. Một đường rạn chạy dọc xuống thân, như thể thứ gì đó bên trong đang cố thoát ra.

Tôi nghe tiếng mình cười.

Không phải kiểu cười nhẹ. Mà là một tràng cười khàn khàn, kéo dài. Nhưng tôi không hề muốn cười.

Tôi đưa tay lên miệng. Nó vẫn đang cười.

Cảm giác đó… giống như tôi ngồi phía sau mắt mình, nhìn cơ thể mình hành động.

Tôi ngừng cười đột ngột. Toàn thân lạnh toát.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Khoảng gần sáng, tôi thấy mình đứng trước gương phòng tắm. Tôi không nhớ đã bước vào đó từ lúc nào. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Tôi nhìn vào gương.

Người trong gương không nhìn tôi.

Nó nhìn sang bên phải, như thể có ai đó đang đứng cạnh tôi.

Tôi không dám quay đầu.

“Ngươi mở cửa rồi.”

Xem Thêm:  Mùi máu

Một âm thanh trầm đục bất chợt vọng lên ngay trong tâm trí tôi. Không phải từ ngoài. Từ bên trong.

“Ngươi mang ta về.”

Tôi hét lên, đấm mạnh vào gương. Mặt gương nứt ra, chia gương mặt tôi thành nhiều mảnh méo mó. Trong từng mảnh vỡ, tôi thấy ánh mắt mình không còn là của mình nữa. Tròng mắt sẫm lại, đồng tử giãn rộng như nuốt trọn phần trắng.

Linh bắt đầu sợ tôi.

Cô ấy nói tôi nói chuyện một mình trong đêm. Có lần cô tỉnh giấc và thấy tôi ngồi ở cuối giường, quay lưng về phía cô, lẩm bẩm bằng thứ giọng trầm, khàn và không giống giọng tôi chút nào.

Cô đề nghị đưa tôi đi khám.

Các bác sĩ khám đủ cách nhưng vẫn không tìm ra bất kỳ nguyên nhân nào. Họ nói có thể tôi bị rối loạn lo âu nặng. Họ kê thuốc an thần.

Nhưng đêm đó, khi tôi uống thuốc và chìm vào giấc ngủ nặng nề, tôi mơ thấy mình đứng trước quả đồi cũ. Ngôi miếu đã bị đập nát hiện ra trong màn sương. Bên trong miếu, pho tượng gỗ nằm giữa vòng tròn những ký hiệu đen sẫm như máu khô.

Tôi thấy chính mình cúi xuống, nhặt nó lên.

Nhưng lần này, khi tôi ngẩng đầu, cơ thể tôi trong mơ không có mắt. Trước mắt tôi chỉ còn lại hai khoảng tối sâu thẳm, đen ngòm như không đáy.

Tôi tỉnh dậy trong tiếng thét của Linh.

Cô ấy đang bị bóp cổ.

Không có ai khác trong phòng.

Nhưng hai bàn tay tôi đang siết chặt cổ cô.

Tôi cố dừng lại. Tôi gào lên trong đầu mình. Tôi không muốn làm vậy. Nhưng cơ thể tôi mạnh hơn tôi. Những ngón tay tôi siết chặt đến mức gân xanh nổi lên.

“Dừng lại đi,” tiếng nói ấy lại cất lên, lạnh lẽo và dứt khoát.

Bàn tay tôi buông ra.

Linh ngã xuống sàn, ho sặc sụa. Cô nhìn tôi như nhìn một con quái vật.

Cô rời đi ngay trong đêm.

Tôi không giữ cô lại.

Tôi biết mình không còn kiểm soát được nữa.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu mất trí nhớ từng đoạn ngắn. Tôi phát hiện những vết trầy xước trên tường, những ký hiệu lạ vẽ bằng than trên sàn nhà. Tôi hoàn toàn không nhớ mình đã tạo ra những ký hiệu đó từ lúc nào.

Một buổi sáng, tôi soi gương và thấy môi mình dính máu khô.

Tôi không nhớ mình đã ăn gì.

Tôi mở điện thoại. Trong bộ nhớ có một đoạn video quay bằng camera trước. Màn hình hiển thị con số 3 giờ 17 phút sáng.

Tôi bấm xem.

Trong video, tôi ngồi đối diện camera, ánh sáng chỉ hắt lên nửa gương mặt. Tôi đang nói. Nhưng giọng nói phát ra không phải của tôi — trầm, khàn, kéo dài từng chữ.

Xem Thêm:  Đừng nhặt đồ cúng cô hồn

“Thân xác này yếu quá… nhưng đủ dùng.”

Tôi đánh rơi điện thoại.

Tôi hiểu ra một điều kinh hoàng: tôi không bị ám theo kiểu bị bám theo.

Tôi đang bị thay thế.

Tối hôm đó, tôi quyết định quay lại quả đồi.

Tôi lái xe như kẻ mất hồn, trong đầu liên tục vang lên tiếng thì thầm thúc giục. Khi đến nơi, trời đã tối. Đồi hoang vắng lặng. Gió thổi qua những thân cây khô tạo âm thanh rít dài.

Tôi mang theo pho tượng gỗ.

Khi bước đến vị trí cũ của ngôi miếu, tôi thấy mặt đất bị đào bới lởm chởm. Như thể có ai đó đã cố đào thứ gì lên… hoặc chôn thứ gì xuống.

Tôi quỳ xuống, đặt pho tượng vào giữa vòng đất trũng.

“Trả lại cho ngươi,” tôi nói, giọng run rẩy.

Gió ngừng thổi.

Không gian nặng như chì.

Tôi cảm thấy bàn tay mình tự động nhấc lên, như bị điều khiển. Tôi tát mạnh vào mặt mình, cố giành lại quyền kiểm soát.

“Cơ thể này là của ta!” tôi gào lên.

Trong đầu tôi, tiếng cười vang dội, chồng chéo, điên loạn.

Bất thần, cơ thể tôi giật mạnh từng hồi như bị dòng điện vô hình xuyên qua. Tôi ngã xuống đất, cảm giác như có thứ gì đó đang bò dọc cột sống, len qua từng đốt xương, tìm đường lên cổ họng.

Tôi nôn ra máu.

Và cùng với máu, một mảnh gỗ nhỏ văng ra khỏi miệng tôi, rơi xuống đất.

Pho tượng trước mặt tôi nứt toác hoàn toàn.

Một âm thanh rít chói tai xé toạc tâm trí tôi từ bên trong. Áp lực đột ngột biến mất.

Tôi nằm đó rất lâu.

Lúc tôi mở mắt ra, bầu trời ngoài kia đã nhạt dần sang màu xám sớm. Pho tượng chỉ còn là những mảnh gỗ vụn.

Tôi từng ngỡ tất cả đã khép lại ở đó.

Tôi bán căn hộ. Tôi rời bỏ nơi cũ, chuyển đến một thành phố khác để bắt đầu lại. Tôi cắt liên lạc với Linh vì không còn dám đến gần cô.

Đôi khi tôi vẫn tỉnh giấc lúc 3 giờ 17 phút.

Và rồi… những tiếng thì thầm cũng im bặt.

Không còn giọng nói.

Cho đến tối qua.

Tôi đang ngồi trước màn hình máy tính, làm việc như bình thường, thì webcam tự bật lên. Màn hình hiển thị hình ảnh tôi ngồi đó.

Nhưng phía sau tôi — trong khoảng tối của căn phòng — có một bóng người đứng sát lưng.

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Khi tôi quay lại màn hình, bóng người ấy đã áp sát hơn, gương mặt mờ nhòe ngay sau đầu tôi.

Và rồi, môi tôi chậm rãi cong lên.

Tôi không hề điều khiển nó.

Trên màn hình, tôi thấy mình thì thầm:

“Ta chưa từng rời đi.”

Nghe audio Oneshot kinh dị "Pho tượng gỗ kỳ dị" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Pho tượng gỗ kỳ dị" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !