Đêm đó tôi không bật đèn. Tôi ngồi trong bóng tối, lưng tựa vào bức
Tôi chưa từng nghĩ thứ khiến mình mất ngủ suốt ba tháng qua lại chỉ
Tôi nhận quyết định chuyển lên khoa Hồi sức tích cực vào một buổi chiều
Tôi không bao giờ nghĩ có ngày mình phải chạy ra ga tàu lúc gần
Tôi không nhớ mình đã lái xe bao lâu trước khi nhìn thấy tấm biển
Tôi nhận việc ở chung cư Minh An vào một ngày mưa. Chung cư cao
Lại thêm một đêm dài bắt đầu. Tôi lững thững bước qua sảnh khu thời
Tôi tên Vượng. Nhưng trong huyện, người ta gọi tôi là Vượng Ếch. Họ bảo
“Cạc… cạc… cạc…” Âm thanh khàn đặc xé toang màn đêm, vang dội giữa núi