Nhịp tim thứ hai

Nhịp tim thứ hai

Đánh giá post

 Tác Giả : tr - Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 14

Nghe truyện audio Nhịp tim thứ hai

Đánh giá post

Tôi tên Mai. Hai mươi chín tuổi. Kết hôn được ba năm và đã sảy thai hai lần.

Lần đầu ở tuần thứ tám. Lần thứ hai ở tuần thứ mười một.

Cả hai lần, bác sĩ đều nói cùng một câu: “Thai ngừng phát triển.”

Không một ai có thể đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho chuyện đó.

Chồng tôi, Nam, vẫn dịu dàng như trước. Anh nắm tay tôi trong phòng bệnh, nói rằng không sao, rằng chúng tôi còn trẻ. Nhưng mỗi đêm, tôi đều nghe thấy tiếng khóc. Rất khẽ. Như vọng từ đâu đó sâu trong tường.

Tôi không nói với ai.

Cho đến lần mang thai thứ ba.

Lần này, mọi chỉ số đều ổn. Thai nhi phát triển đúng tuần. Tim thai khỏe. Bác sĩ Hạnh – người theo dõi tôi từ đầu – còn cười: “Lần này sẽ ổn thôi.”

Tôi cũng muốn tin như vậy.

Nhưng từ tuần thứ mười hai, tôi bắt đầu mơ.

Tôi mơ thấy mình đứng trong một căn phòng trắng toát, giữa phòng là một chiếc nôi. Trong nôi không có em bé, chỉ có một khối thịt nhỏ đang cựa quậy. Nó không có mắt, không có tay chân rõ ràng. Tôi không nhìn thấy rõ, nhưng tôi cảm nhận được ánh nhìn ấy đang ghim thẳng vào mình, lạnh và kiên nhẫn như thể đã chờ rất lâu.

Giọng nói phát ra không phải từ miệng nó. Mà vang thẳng trong đầu tôi.

Tôi choàng tỉnh giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm lưng. Đồng hồ chỉ 3 giờ 03 phút.

Từ phòng khách vọng lại tiếng lạch cạch.

Nam vẫn ngủ bên cạnh.

Tôi bước ra ngoài. Đèn bếp tự bật. Cửa tủ lạnh mở hé. Và trên nền gạch, có một vệt nước nhỏ kéo dài đến trước cửa phòng ngủ của chúng tôi.

Đến sáng, mọi thứ lại yên ắng đến mức đáng ngờ, sinh hoạt vẫn diễn ra như chưa từng có điều gì lệch khỏi quỹ đạo. Không có vệt nước nào. Không có dấu hiệu cửa tủ bị mở.

Xem Thêm:  Đoàn tàu cõi âm

Rồi tôi bắt đầu nghe thấy một nhịp đập… không phải của riêng tôi, mà vang lên từ một nơi sâu hơn, gần hơn tôi tưởng.

Không phải nhịp tim thai quen thuộc mà tôi từng nghe qua máy siêu âm. Mà là tiếng đập nặng nề, chậm rãi, vang lên mỗi khi tôi ở một mình.

Nó không phát ra từ bụng.

Mà từ phía sau lưng tôi.

Tuần thứ mười sáu, tôi đi siêu âm.

Bác sĩ Hạnh im lặng lâu hơn bình thường.

“Có vấn đề gì không chị?” – tôi hỏi.

Chị xoay màn hình lại phía mình, không cho tôi nhìn. “Tim thai… hơi chậm.”

Nhưng tôi nghe rõ.

Không phải một nhịp.

Mà là hai.

Một nhịp nhanh và yếu.

Một nhịp chậm, sâu và vang hơn, như tiếng gõ vào thùng kim loại.

“Có phải song thai không?” – tôi hỏi, cố cười.

Bác sĩ lắc đầu. “Chỉ có một.”

Đêm đó, tôi lại mơ.

Căn phòng trắng xuất hiện. Nhưng lần này, chiếc nôi đã có thứ gì đó rõ ràng hơn. Một bào thai. Da nó xám nhợt. Dây rốn không nối vào bụng tôi mà cắm sâu xuống sàn nhà, như mọc rễ vào nền đất.

Nó ngẩng đầu nhìn tôi.

Lần này, nó có mắt.

Hai hốc mắt đen đặc, sâu đến mức không phản chiếu ánh sáng.

“Mẹ không nhớ con sao?”

Tôi giật mình tỉnh dậy và cảm thấy đau bụng dữ dội.

Nam đưa tôi vào bệnh viện lúc 2 giờ sáng.

Trên đường đi, tôi nghe thấy tiếng thì thầm ngay sát tai: “Đừng bỏ con nữa.”

Tôi hét lên.

Nam hoảng hốt hỏi tôi sao vậy. Nhưng tôi không thể nói. Bởi vì khi nhìn vào kính chiếu hậu, tôi thấy phía sau ghế lái, có một bóng nhỏ ngồi co ro.

Hình dáng một đứa trẻ chưa thành hình.

Xem Thêm:  Tình người duyên ma

Nhưng cái đầu quay về phía tôi.

Tại bệnh viện, bác sĩ nói thai vẫn còn. Không có dấu hiệu sảy.

“Cô bị căng thẳng quá thôi.” – bác sĩ trực đêm nói.

Nhưng khi họ đặt đầu dò siêu âm lên bụng tôi, cả căn phòng im bặt.

Trên màn hình không chỉ có một hình ảnh.

Có hai.

Một thai nhi bình thường.

Và phía sau nó, như dính sát vào lưng nó, là một khối dị dạng, nhỏ hơn, đang bám chặt.

“Đây là gì?” – tôi thì thào.

Bác sĩ không trả lời ngay. “Có thể là… hiện tượng thai ký sinh.”

Nhưng ánh mắt của chị Hạnh khi nhìn tôi không giống đang nói về y khoa.

Từ hôm đó, bụng tôi lớn nhanh bất thường.

Tôi cảm thấy có thứ gì đó bò dưới da. Không phải cử động thai máy quen thuộc, mà là cảm giác như ngón tay nhỏ xíu đang cào nhẹ từ bên trong.

Tôi bắt đầu nhớ lại điều mình cố quên.

Hai lần sảy thai trước, tôi đã không muốn giữ.

Lần đầu, vì sự nghiệp.

Lần thứ hai, vì Nam vừa mất việc.

Tôi đã khóc, nhưng trong sâu thẳm, tôi từng nghĩ: “Có lẽ chưa phải lúc.”

Tôi chưa từng đặt tên cho chúng.

Tuần thứ hai mươi, tôi tỉnh dậy giữa đêm vì không thở được.

Có sức nặng đè lên ngực tôi.

Khi mở mắt, tôi thấy một đứa trẻ ngồi trên bụng mình.

Da xám. Mắt đen. Dây rốn kéo dài, cắm thẳng vào bụng tôi.

“Con đã chờ.”

Tôi không hét được.

Nó cúi xuống sát mặt tôi. Hơi thở lạnh buốt.

“Lần này mẹ không bỏ con nữa đâu.”

Tôi ngất đi.

Sáng hôm sau, tôi nằm trong phòng bệnh.

Nam ngồi cạnh, mắt đỏ hoe.

“Em ngã trong phòng tắm.” – anh nói.

Tôi sờ bụng.

Phẳng lì.

“Con đâu?” – tôi hỏi.

Nam nhìn tôi, môi run lên. “Không còn.”

Xem Thêm:  Tấm vải đỏ

Tôi quay sang bác sĩ Hạnh.

Chị tránh ánh mắt tôi.

“Chúng tôi không tìm thấy thai.”

“Không tìm thấy là sao?”

“Trong tử cung trống rỗng.”

Tôi cười. Một tiếng cười khô khốc.

Đêm đó, tôi không được về nhà. Họ giữ tôi lại để theo dõi.

3 giờ 03 phút.

Tiếng tim đập vang lên trong phòng bệnh.

Không phải từ máy monitor.

Mà từ dưới gầm giường.

Tôi cúi xuống nhìn.

Dưới bóng tối, có một hình nhỏ co quắp.

Nó ngẩng đầu.

Lần này, nó có khuôn mặt rõ ràng.

Giống tôi.

“Mẹ nghĩ con ở trong mẹ sao?”

Tôi lùi lại sát tường.

Nó bò ra khỏi gầm giường, dây rốn kéo lê trên sàn, để lại vệt nhớt đen.

“Con không ở trong mẹ.”

Nó đứng lên, cao dần, da căng ra, nứt toác.

“Con ở đây.”

Nó đặt tay lên ngực tôi.

Tim tôi đập loạn.

Rồi chậm lại.

Tôi nhìn xuống bụng mình.

Một khối u nhô lên dưới da ngực.

Di chuyển.

Đập.

Tôi hiểu ra quá muộn.

Hai lần trước không phải tôi bỏ chúng.

Mà chúng chưa đủ mạnh để ra ngoài.

Lần này, nó đã lớn.

Và nó không cần tử cung nữa.

Tiếng monitor bên ngoài vang lên dồn dập.

Y tá đập cửa.

Tôi không còn thở được.

Đứa trẻ đứng ngay trước mặt tôi, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười, ngây thơ đến mức khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

“Con chỉ cần một trái tim.”

Sáng hôm sau, bác sĩ công bố tôi đột tử do suy tim cấp.

Không ai giải thích được vì sao tim tôi biến mất khỏi lồng ngực.

Nam suy sụp. Anh bán căn hộ và chuyển đi nơi khác.

Nhưng những người sống ở khu đó kể lại rằng thỉnh thoảng vào lúc 3 giờ 03 phút sáng, họ nghe thấy tiếng tim đập vọng trong tường.

Và tiếng một đứa trẻ thì thầm rất khẽ.

“Mẹ.”

Nghe audio Oneshot kinh dị "Nhịp tim thứ hai" mp3 tác giả tr - Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Nhịp tim thứ hai" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !