Tôi tìm thấy cuốn nhật ký trong một căn phòng bỏ hoang, giữa những bức tường bong tróc và bụi phủ dày đặc. Bìa da nâu sờn rách, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, nhưng điều đáng sợ nhất không phải mùi hay lớp bụi dày – mà là cảm giác rằng cuốn sách này đang… nhìn tôi.
Tôi là Hùng, ba mươi tuổi, một phóng viên tự do. Tôi từng viết về tội ác, những vụ án kỳ lạ và những câu chuyện siêu nhiên mà người đời thường gọi là “truyền thuyết”. Tôi sống một mình trong căn hộ nhỏ giữa trung tâm thành phố, quen với sự cô đơn và tiếng mưa lặng lẽ đập vào cửa sổ. Nhưng chưa bao giờ tôi sợ hãi như khi mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký ấy.
Những dòng chữ nguệch ngoạc, lem nhem mực đen, kể về những vụ việc không thể giải thích: con người biến mất, xác chết xuất hiện với hình thù méo mó, tiếng thét vang lên giữa đêm khuya mà không ai biết từ đâu. Mỗi câu chữ đều thấm đẫm một nỗi hận thù ghê rợn, và những dấu vết máu đỏ nhạt trên trang giấy khiến tim tôi đập loạn nhịp. Người viết tự xưng là… quỷ.
Tôi chưa kịp định thần thì cơn gió lạnh ùa vào phòng, thổi tung trang nhật ký, làm những dòng chữ nhảy múa trước mắt. Tôi nín thở. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được một thứ gì đó đứng ngay phía sau lưng. Không phải là bóng tối như mọi khi. Không phải người. Mà là một sự hiện diện… sống. Tôi quay người, nhưng căn phòng trống rỗng. Chỉ còn lại cuốn nhật ký trên bàn, rung nhẹ như tim đang đập.
Ngày hôm sau, tôi mang cuốn nhật ký về nhà. Tôi cố gắng lý trí, nhủ rằng tất cả chỉ là trò chơi tâm lý, hoặc là chiêu trò của kẻ trêu đùa. Nhưng càng đọc, tôi càng thấy những chi tiết trong nhật ký trùng khớp một cách rợn người với những gì đang xảy ra quanh mình: tiếng cười vọng lại trong hẻm tối, bóng người thoắt ẩn thoắt hiện ngoài cửa sổ, và những dòng chữ mới xuất hiện trong cuốn nhật ký mà tôi chưa hề viết.
Tối hôm đó, khi thành phố chìm trong cơn mưa lạnh lẽo, tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề trên nền gỗ cũ. Từng tiếng một, đều đặn, như nhịp tim ai đó đang đuổi theo tôi. Tôi cầm nhật ký chặt hơn, tim đập rộn ràng, và rồi – một giọng nói vang lên, khàn khàn nhưng rõ ràng, từ ngay phía sau:
“Cậu đã mở nhật ký… cậu là kẻ tiếp theo.”
Tôi giật mình, nhưng không thấy ai. Bóng tối dường như dày đặc hơn, nuốt chửng cả căn phòng. Tôi lùi lại, và trang nhật ký tự mở ra, như bàn tay vô hình lật từng trang. Những hình vẽ nguệch ngoạc, các ký hiệu lạ và những dòng chữ đỏ thẫm hiện ra, tiết lộ những điều kinh hoàng mà tôi chưa từng biết. Mỗi câu chuyện đều kết thúc bằng cái chết – nhưng không phải chết thông thường. Chết vì nỗi sợ, chết vì tuyệt vọng, chết bởi chính những bí mật mà người ta tưởng đã chôn vùi.
Ngày thứ ba, tôi bắt đầu nhận ra rằng cuốn nhật ký không chỉ kể chuyện. Nó… ra lệnh. Mỗi khi tôi chần chừ, mỗi khi tôi không trả lời câu hỏi trong nhật ký, một thứ gì đó lại xuất hiện gần tôi hơn: một bóng đen lướt qua hành lang, một tiếng thở lạnh dội vào tai, một mùi hôi thối như xác chết. Tôi không thể ngủ. Tôi không thể ra khỏi nhà. Và càng đọc, tôi càng nhận ra điều khủng khiếp: nhật ký này biết quá nhiều về tôi – về quá khứ, nỗi sợ, cả những bí mật tôi tưởng chỉ mình tôi biết.
Và rồi, vào đêm mưa tầm tã, tôi nhận ra rằng trò chơi đã bắt đầu: cuốn nhật ký không chỉ là nhật ký của một quỷ – nó là nhật ký của số phận, nơi tôi và những người tôi yêu thương trở thành con cờ. Mỗi trang giấy, mỗi câu chữ, từng sai lầm nhỏ nhất đều có thể trả giá bằng… mạng sống.
Tôi cắn răng, nhủ rằng mình phải tìm ra manh mối, phải hiểu được ý nghĩa những ký hiệu, những dòng chữ máu đỏ thẫm, trước khi quá muộn. Nhưng trong bóng tối, có một giọng nói thì thầm, giọng nói ấy không phải từ ngoài đời, mà từ chính cuốn nhật ký:
“Cậu đã chọn mở tôi… và giờ, tôi sẽ dạy cậu cách trả giá.”
Tôi đứng lặng giữa căn phòng, mưa rơi ào ào ngoài cửa sổ, và lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình… hoàn toàn bất lực.










