Nhà trọ cuối hẻm

Nhà trọ cuối hẻm

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 13

Nghe truyện audio Nhà trọ cuối hẻm

Đánh giá post

Tôi chuyển đến căn nhà trọ đó vào một buổi chiều mưa lất phất.

Không phải vì tôi thích nơi ấy. Chỉ là tiền trong túi tôi lúc đó không cho phép tôi kén chọn. Sau khi nghỉ việc ở công ty cũ, tôi cần một chỗ rẻ, đủ để trú tạm vài tháng trong lúc tìm việc mới. Và căn phòng cuối hẻm kia đáp ứng đủ hai tiêu chí: rẻ bất thường, và dọn vào ở ngay.

Con hẻm nhỏ đến mức hai chiếc xe máy tránh nhau cũng khó. Đèn đường chập chờn. Cuối hẻm là một dãy trọ cũ kỹ, tường loang lổ những vệt ẩm mốc. Phòng tôi ở sát cuối, cạnh một khoảng sân nhỏ chất đầy chậu cây héo úa.

Bà chủ trọ giao chìa khóa cho tôi mà không nhìn thẳng vào mắt.

“Ở đây yên tĩnh lắm,” bà nói, giọng khàn khàn. “Chỉ cần đừng làm ồn sau 12 giờ đêm.”

Tôi bật cười, nghĩ đó chỉ là nội quy chung chung.

Cho đến khi tôi sống qua đêm đầu tiên.

Căn phòng không lớn. Một chiếc giường sắt, tủ gỗ cũ, bàn học kê sát cửa sổ. Tường sơn màu vàng nhạt nhưng đã ngả sang xám. Tôi dọn dẹp sơ qua rồi ngã lưng xuống giường.

Đúng 12 giờ đêm.

Tiếng kéo ghế vang lên.

Rít…

Âm thanh rất rõ, như ai đó đang kéo ghế ngay trên sàn phòng tôi.

Tôi bật dậy.

Phòng trống không.

Tôi mở cửa kiểm tra hành lang. Dãy trọ im lìm. Đèn tuýp nhấp nháy, phát ra tiếng vo ve.

Tôi tự nhủ có thể là phòng bên cạnh.

Nhưng sáng hôm sau, khi hỏi thăm, tôi mới biết phòng bên trái bỏ trống đã hơn nửa năm. Phòng bên phải cũng không có người thuê.

Tôi là người duy nhất ở cuối dãy.

Đêm thứ hai, tiếng động đến sớm hơn.

Xem Thêm:  Gương chiếu hậu

Không phải tiếng kéo ghế.

Mà là tiếng gõ tường.

Cộc. Cộc. Cộc.

Ba tiếng đều đặn.

Tôi áp tai vào tường.

Phía bên kia có tiếng thở.

Chậm.

Nặng nề.

“Tôi biết anh nghe thấy,” một giọng nói thì thầm.

Tôi lùi thêm một bước, tim đập dồn dập như muốn bật khỏi lồng ngực.

Tôi lấy điện thoại bật đèn pin rọi sát tường.

Không có khe hở.

Không có cửa thông.

Chỉ là một bức tường đặc.

Thế thì âm thanh ấy… rốt cuộc vọng ra từ chỗ nào?

Tôi bắt đầu để ý những điều kỳ lạ hơn.

Buổi sáng, đồ đạc trong phòng thay đổi vị trí.

Chiếc cốc tôi để trên bàn lại nằm dưới sàn.

Cửa sổ tôi khóa chặt lại hé mở.

Và mỗi khi soi gương trong phòng tắm, tôi luôn có cảm giác… có ai đó đứng sau lưng mình.

Có lần tôi thử quay thật nhanh.

Không có ai.

Nhưng gương vẫn rung nhẹ như vừa có thứ gì chạm vào.

Tôi quyết định hỏi bà chủ trọ.

Bà im lặng rất lâu.

Rồi bà kể, căn phòng đó từng có một người thuê trước tôi. Một sinh viên năm cuối, ở một mình. Cậu ta ít nói, gần như không giao tiếp với ai.

Một đêm, hàng xóm nghe thấy tiếng đập mạnh và tiếng la hét.

Sáng hôm sau, người ta phát hiện cậu ấy treo cổ ngay trong phòng.

Ngay vị trí chiếc quạt trần phía trên giường tôi đang nằm.

Tôi cười gượng.

“Chắc là tin đồn thôi.”

Bà không cười.

“Sau đó, ai thuê phòng đó cũng chỉ ở được vài tuần.”

Đêm thứ năm.

Tôi thức đến hơn 1 giờ sáng, cố chứng minh mọi thứ chỉ là do tâm lý.

Đèn vẫn sáng.

Tôi ngồi trước bàn làm việc.

Bỗng nhiên—

Tiếng ghế phía sau kéo mạnh.

Xem Thêm:  CA TRỰC CUỐI CÙNG Ở TẦNG 7

Rít!

Tôi quay lại.

Chiếc ghế nhựa ở góc phòng từ từ xoay về phía tôi.

Không có ai chạm vào.

Tôi cảm thấy nhiệt độ trong phòng hạ xuống rõ rệt.

Hơi thở tôi phả ra thành làn khói mỏng.

Rồi tiếng gõ cửa vang lên.

Cộc. Cộc. Cộc.

Ba tiếng.

Tôi chống tay đứng lên, chậm rãi bước về phía cánh cửa.

“Có ai không?”

Im lặng.

Tôi mở cửa.

Hành lang trống rỗng.

Nhưng khi tôi cúi xuống—

Dưới chân tôi có một vệt nước kéo dài từ ngoài vào tận phòng.

Như có ai đó ướt sũng vừa đứng trước cửa.

Tôi bắt đầu mất ngủ.

Mỗi khi chợp mắt, tôi mơ thấy mình đang nằm trên giường, nhưng không thể cử động.

Có một người đàn ông ngồi trên ghế ở góc phòng.

Đầu cúi xuống.

Cổ nghiêng lệch.

Dây thừng siết chặt quanh cổ.

Anh ta ngẩng lên nhìn tôi.

Đôi mắt lồi ra, đỏ ngầu.

“Trả phòng cho tôi.”

Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm.

Nhưng chiếc ghế ở góc phòng… vẫn đang hướng về phía giường.

Tôi quyết định chuyển đi.

Sáng hôm đó tôi thu dọn đồ.

Khi kéo vali ra cửa, tôi nghe thấy tiếng khóa cửa phòng tự động xoay.

Cạch.

Tôi thử mở.

Không được.

Chìa khóa không cắm trong ổ.

Cánh cửa như bị ai đó giữ chặt từ bên ngoài.

“Anh không đi được.”

Tiếng nói bất ngờ cất lên sát ngay phía sau gáy tôi.

Tôi quay lại.

Người đàn ông đứng giữa phòng.

Da tái xanh.

Khóe miệng nó ngoác rộng, xé dài đến tận hai bên tai.

Đôi chân lơ lửng cách mặt đất vài centimet.

Chiếc dây thừng vẫn quấn quanh cổ.

“Ở lại với tôi.”

Tôi lao về phía cửa, đập mạnh.

Cánh cửa rung lên.

Âm thanh những bước chân dội vang khắp hành lang tối om.

Xem Thêm:  Bản án cuộc đời

Không phải một người.

Rất nhiều.

Tiếng kéo ghế, tiếng gõ tường, tiếng thì thầm hòa lẫn vào nhau.

Căn phòng tối sầm lại.

Đèn tắt phụt.

Trong bóng tối, tôi cảm thấy có bàn tay lạnh buốt siết lấy cổ mình.

Tôi chẳng rõ mình đã bất tỉnh trong bao lâu.

Lúc mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc.

Đèn sáng.

Cửa mở.

Vali đặt gọn gàng ở góc phòng.

Mọi thứ y nguyên, như thể chưa từng có điều gì bất thường xảy ra.

Tôi bật dậy, chạy ra khỏi dãy trọ mà không kịp nhìn lại.

Tôi bỏ lại toàn bộ tiền cọc.

Một tuần sau, tôi quay lại lấy nốt vài giấy tờ để quên.

Dãy trọ vắng lặng.

Bà chủ trọ nhìn tôi với ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên và dò xét.

“Cậu quay lại làm gì?”

“Tôi đến lấy đồ.”

Bà nhíu mày.

“Phòng đó có người thuê mới rồi.”

Tôi sững người.

“Không thể nào. Tôi mới rời đi tuần trước.”

Bà chỉ tay về cuối hẻm.

Cửa phòng tôi mở hé.

Từ trong phòng hắt ra thứ ánh sáng vàng nhợt nhạt.

Một thanh niên trẻ tuổi đang lặng lẽ ngồi trên mép giường.

Anh ta nhìn về phía tôi.

Mỉm cười.

Khóe môi anh ta cong lên, nụ cười rách rộng gần chạm tới mang tai.

Tôi nhận ra gương mặt đó.

Chính là tôi.

Tôi lùi lại.

Bà chủ đặt tay lên vai tôi.

Giọng bà khẽ như gió:

“Ở đây lúc nào cũng có người thuê.”

Tôi quay đầu nhìn lại dãy trọ.

Tất cả các phòng đều sáng đèn.

Và sau mỗi ô cửa sổ—

Là những gương mặt giống hệt tôi.

Đang nhìn chằm chằm.

Chờ tôi bước vào.

Vì có lẽ…

Tôi chưa từng rời khỏi căn phòng đó.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Nhà trọ cuối hẻm" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Nhà trọ cuối hẻm" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !