Tôi không phải cảnh sát.
Cũng chẳng phải thầy pháp hay thầy bói.
Tôi chỉ là người đi tìm xác.
Nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng đó là cách tôi kiếm sống suốt bảy năm qua.
Tên tôi là Hoàng, ba mươi hai tuổi. Trước đây tôi từng làm thợ lặn cứu hộ cho đội cứu nạn tỉnh. Sau một tai nạn suýt chết trong lần tìm thi thể dưới sông, tôi nghỉ việc. Nhưng rồi người ta vẫn tìm đến tôi.
Họ bảo tôi có “duyên âm”.
Vì mỗi lần có người mất tích dưới nước, tôi gần như luôn tìm được họ.
Không phải nhờ kỹ năng.
Mà nhờ… những giấc mơ.
Lần này, tôi được thuê bởi một người phụ nữ tên Lệ.
Con trai chị – bé Phúc, mười một tuổi – mất tích ba ngày trước. Người ta nói thằng bé trượt chân rơi xuống khúc sông cạn ở cuối làng.
Nhưng họ tìm mãi không thấy xác.
Chị Lệ ngồi trước mặt tôi, hai mắt thâm quầng, giọng khản đặc:
— Anh giúp tôi… tìm con tôi về.
Tôi nhìn bức ảnh thằng bé.
Gầy, tóc cắt ngắn, cười hở một chiếc răng sún.
Không hiểu sao, tôi thấy lạnh ở gáy.
Tôi nhận lời.
Khúc sông nơi Phúc mất tích nằm sát bìa rừng. Nước đục ngầu, lững lờ chảy. Dân làng đứng tụ tập trên bờ, ánh mắt vừa hy vọng vừa sợ hãi.
Tôi mặc đồ lặn, hít một hơi thật sâu rồi ngụp xuống.
Nước lạnh buốt.
Tầm nhìn gần như bằng không.
Tôi dùng tay dò từng tảng đá, từng bụi rong.
Không có gì.
Sau gần một giờ, tôi trồi lên.
— Không thấy gì cả.
Nhưng khi tôi quay về nhà nghỉ, đêm đó tôi mơ.
Tôi thấy mình đứng giữa lòng sông.
Nước rút cạn.
Giữa đáy sông lộ ra một cái hố đen.
Trong hố có một bàn tay nhỏ thò lên.
Và một giọng trẻ con vang lên:
— Chú tìm sai chỗ rồi.
Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Sáng hôm sau, tôi quay lại khúc sông.
Lần này tôi lặn sâu hơn, xa hơn vị trí cậu bé bị ngã.
Gần một khúc cua, tôi cảm thấy dòng nước lạnh đột ngột, như có luồng chảy ngầm.
Tôi lặn xuống đó.
Đáy sông ở đây sâu hơn hẳn.
Và tôi thấy một cái hố.
Giống hệt trong giấc mơ.
Tôi nuốt nước bọt, lặn xuống.
Bên trong hố tối đen.
Tôi bật đèn pin dưới nước.
Ánh sáng quét qua.
Không có xác.
Chỉ có… những sợi tóc dài.
Rất nhiều.
Quấn vào nhau, trôi lơ lửng như một đám rong.
Tôi rùng mình, vội trồi lên.
Khi lên bờ, tôi thấy chị Lệ đang đứng đó.
— Anh thấy gì không?
Tôi lắc đầu.
Nhưng trong đầu tôi vang lên tiếng trẻ con:
— Chưa đúng người.
Đêm đó, tôi lại mơ.
Lần này tôi không đứng dưới sông.
Tôi đứng lặng giữa căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh.
Trên nền đất là những vết nước kéo dài.
Một đứa trẻ nhỏ bé đứng đó, quay lưng lại phía tôi, bất động như một cái bóng.
Tôi gọi:
— Phúc?
Nó từ từ quay lại.
Không phải Phúc.
Mặt nó trắng bệch, đôi mắt đen sâu.
Miệng nó mở ra, nhưng giọng nói phát ra lại là của người lớn:
— Ông tìm nhầm rồi.
Tôi bật tỉnh.
Cổ họng khô khốc.
Tôi bắt đầu thấy có gì đó sai.
Tôi quyết định hỏi lại dân làng.
Một ông lão nói nhỏ:
— Khúc sông đó… trước kia từng có người chết đuối hàng loạt.
— Bao nhiêu người?
— Ba đứa trẻ. Cùng một ngày.
Tôi lạnh sống lưng.
— Bao giờ?
— Hai mươi năm trước.
Tôi hỏi tên họ.
Trong ba cái tên, có một cái khiến tôi khựng lại.
Hoàng.
Tên tôi.
Tôi nghĩ đó chỉ là trùng hợp.
Nhưng đêm đó, khi tôi nằm xuống, tôi không cần ngủ cũng nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt trong phòng.
Tôi mở mắt.
Sàn nhà ướt.
Từ cửa phòng tắm, nước tràn ra.
Tôi bước lại gần.
Cửa tự mở.
Trong gương, tôi thấy phía sau mình có một đứa trẻ đứng.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng trong gương, nó vẫn đứng đó.
Mặt tái nhợt.
Môi tím.
— Ông không nhớ sao?
Một giọng nói bất chợt vang lên ngay trong đầu, rõ ràng đến mức tôi không thể phân biệt nổi đó là suy nghĩ hay lời thì thầm của ai khác.
Hình ảnh chợt ùa về.
Hai mươi năm trước.
Tôi mười hai tuổi.
Tôi cùng hai đứa bạn ra sông tắm.
Nước chảy xiết.
Một đứa trượt chân.
Tôi hoảng sợ.
Tôi bỏ chạy.
Tôi không quay lại.
Họ chết.
Ba đứa.
Trong đó có… tôi.
Tôi chết đuối năm mười hai tuổi.
Vậy suốt hai mươi năm qua tôi là gì?
Tôi nhìn xuống tay mình.
Da tôi tái đi.
Những giọt nước bắt đầu chảy từ tóc xuống sàn.
Âm thanh nước nhỏ giọt vọng ra tứ phía, từng tiếng một dội vào không gian im lìm.
Tôi nghe thấy tiếng chị Lệ gọi ngoài cửa:
— Anh Hoàng! Tìm thấy con tôi rồi!
Tôi mở cửa.
Bên ngoài không phải hành lang nhà nghỉ.
Mà là lòng sông.
Chị Lệ đứng trên bờ, ôm thi thể bé Phúc.
Còn tôi… đứng dưới nước.
Ba đứa trẻ đứng sau lưng tôi.
Mắt đen sâu.
Miệng cùng mở ra:
— Ông là người cuối cùng chưa được tìm thấy.
Tôi cố bước lên bờ.
Nhưng nước siết chặt chân tôi.
Những bàn tay bé xíu bất ngờ vươn tới, siết chặt lấy tay tôi lạnh ngắt.
Lạnh buốt.
Kéo tôi xuống.
Tôi hét lên.
Nước tràn vào miệng.
Vào phổi.
Tôi nhìn thấy bầu trời trên mặt nước xa dần.
Trên bờ, chị Lệ ôm con khóc nức nở.
Không ai nhìn thấy tôi.
Không ai nghe thấy tôi.
Vì tôi không phải người đi tìm xác.
Tôi là một trong những xác chưa từng được tìm thấy.
Và mỗi khi có ai đó mất tích dưới dòng sông này…
Tôi lại được gọi về.
Để tìm thêm một người ở lại với mình.




