Tôi không phải người bốc đồng.
Ba mươi hai tuổi, làm trong lĩnh vực thẩm định rủi ro tài chính, công việc của tôi là tìm ra những điều bất thường trước khi người khác nhận ra chúng. Tôi kiếm tiền bằng sự hoài nghi. Và có lẽ vì thế mà tôi luôn tự tin mình không dễ bị lừa.
Cho đến khi tôi mua căn nhà đó.
Tôi tìm nhà gần một năm. Không vội vàng. Tôi so sánh giá theo khu vực, kiểm tra lịch sử giao dịch, xem quy hoạch, thậm chí tra cả hồ sơ thuế đất. Tôi không tin môi giới — tôi tin số liệu.
Rồi căn nhà ấy xuất hiện.
Hai tầng, diện tích gần một trăm mét vuông, hẻm cụt yên tĩnh, giá thấp hơn thị trường gần bảy trăm triệu.
Thấp một cách khó hiểu.
Tôi lập tức nghi ngờ.
Tôi tra cứu.
Không tranh chấp. Không thế chấp ngân hàng. Không nằm trong diện giải tỏa. Chủ sở hữu hợp pháp, giấy tờ rõ ràng.
Tôi đến xem nhà ba lần.
Lần đầu vào buổi chiều, ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ phòng khách. Không khí sạch sẽ, không mùi ẩm mốc. Sàn gỗ còn mới.
Lần thứ hai tôi đi buổi tối. Tôi muốn kiểm tra tiếng ồn xung quanh. Khu này yên tĩnh một cách đáng ngạc nhiên. Không xe tải, không quán nhậu, không karaoke.
Lần thứ ba tôi đi một mình, không báo trước môi giới.
Tôi đứng trước cổng nhà, nhìn vào trong. Không có gì bất thường.
Chỉ là… cảm giác hơi lạ.
Như thể ngôi nhà đang quan sát lại tôi.
Tôi gạt cảm giác đó đi.
Tôi ký hợp đồng.
Chuyển tiền.
Dọn vào ở.
Ba ngày đầu tiên hoàn toàn bình thường.
Tôi sắp xếp đồ đạc, lắp camera an ninh, thay toàn bộ ổ khóa cửa chính và cửa sổ. Tôi không tin người khác. Tôi tin hệ thống kiểm soát.
Đêm thứ tư, tôi thức đến gần một giờ sáng để hoàn thiện bản báo cáo cho khách hàng. Khi gập laptop lại, tôi nghe một tiếng “cạch” rất khẽ.
Như tiếng cửa gỗ đóng lại.
Tôi nhìn về phía cầu thang.
Không có gió.
Không có cửa nào đang mở.
Tôi tự nhủ: gỗ co giãn do thay đổi nhiệt độ.
Tôi đã đọc về hiện tượng này.
Tôi đi ngủ.
Khoảng hai giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì tiếng động.
Tiếng bước chân.
Rõ ràng.
Đi từ phòng khách sang bếp.
Chậm. Đều. Có trọng lượng.
Tôi nằm im, lắng nghe.
Tôi không bật dậy ngay. Tôi phân tích.
Có thể là hàng xóm? Không, nhà bên cạnh cách một bức tường dày. Tiếng này vọng lên từ trong nhà.
Có thể là ống nước? Không, ống nước không tạo nhịp đều như vậy.
Tiếng bước chân dừng lại ngay dưới chân cầu thang.
Tôi bật dậy, mở ứng dụng camera.
Phòng khách trống.
Bếp trống.
Cầu thang trống.
Tôi xem lại bản ghi.
Không có gì.
Tôi thở dài.
Có lẽ tôi quá căng thẳng.
Nhưng đêm hôm sau, tiếng đó quay lại.
Lần này còn rõ hơn.
Và có thêm tiếng kéo ghế.
Két…
Tôi xuống tầng một.
Chiếc ghế gỗ cạnh bàn ăn lệch khỏi vị trí cũ.
Tôi nhớ rất rõ mình đã đẩy nó sát vào bàn trước khi ngủ.
Tôi không vội kết luận.
Tôi lấy điện thoại chụp lại vị trí ghế, đặt nó về chỗ cũ, rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, ghế lại lệch.
Tôi so ảnh.
Không sai.
Nó đã di chuyển.
Tôi không mộng du. Tôi từng dùng thiết bị theo dõi giấc ngủ. Không có dấu hiệu rời giường.
Tôi bắt đầu đào sâu lịch sử căn nhà.
Qua hồ sơ địa chính, tôi phát hiện trước đây căn nhà thuộc về một gia đình ba người.
Người đàn ông trong gia đình qua đời sau một vụ va chạm giao thông nghiêm trọng.
Người vợ và con trai bán nhà chỉ một năm sau đó.
Không có báo chí nào nhắc đến sự cố gì.
Nhưng khi tôi hỏi một bà cụ bán tạp hóa đầu hẻm, bà chỉ nói một câu:
“Cậu bé đó nói trong nhà có người thứ tư.”
Tôi không tin chuyện ma.
Tôi tin dữ liệu.
Vậy nên tôi tăng cấp hệ thống giám sát.
Camera hồng ngoại 24/24.
Cảm biến chuyển động.
Thiết bị đo nhiệt độ và độ ẩm.
Đêm đó, tôi thức.
11:58.
11:59.
00:00.
Tất cả đèn trong nhà chớp một lần.
Chỉ một lần.
Không mất điện.
Rồi màn hình laptop tự bật.
Một file video mở ra.
Tôi không mở file đó.
Trong video là phòng khách.
Thời gian hiển thị: 00:00.
Có một người đàn ông lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế giữa phòng.
Quay lưng về phía camera.
Tôi nhận ra chiếc áo anh ta mặc.
Là áo của tôi.
Anh ta từ từ quay lại.
Là tôi.
Nhưng ánh mắt trống rỗng.
Khóe miệng kéo dài một cách bất thường.
Rồi “tôi” trong video nhìn thẳng vào camera và nói:
“Anh mua nhầm nhà rồi.”
Màn hình tắt.
Ngay sau đó, tôi nghe tiếng bước chân phía sau lưng.
Không phải từ tầng một.
Mà từ ngay hành lang tầng hai.
Tôi đang đứng ở phòng khách.
Tôi từ từ ngẩng lên.
Có bóng người đứng đầu cầu thang.
Đen đặc.
Không rõ mặt.
Nhưng vóc dáng giống tôi.
Nó không đi.
Nó trượt xuống.
Không phát ra tiếng.
Chân không chạm bậc thang.
Tôi lùi lại.
Tôi không phải người dễ hoảng loạn.
Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình không kiểm soát được tình huống.
Tôi chạy ra cửa chính.
Mở khóa.
Cửa không mở.
Tôi vừa thay khóa mới.
Chìa khóa xoay được.
Nhưng cửa như bị giữ chặt từ bên ngoài.
Tôi quay lại.
Bóng người đã đứng giữa phòng khách.
Cách tôi chưa đến hai mét.
Nó nghiêng đầu.
Giống hệt tôi.
Và nói bằng giọng của tôi:
“Anh ở nhờ thôi.”
Đèn tắt.
Tôi hoàn toàn không rõ mình đã bất tỉnh trong bao lâu.
Khi mở mắt vào sáng hôm sau, tôi thấy mình nằm co ro trên sofa.
Ánh nắng chiếu vào phòng.
Mọi thứ bình thường.
Ghế đúng vị trí.
Cửa mở được.
Tôi kiểm tra camera.
Không có dữ liệu đêm qua.
Toàn bộ file bị xóa sạch.
Điện thoại tôi có một thông báo bất động sản:
“Nhà hai tầng, giá rẻ bất thường, cần bán gấp.”
Hình ảnh đính kèm.
Chính căn nhà này.
Nhưng trong ảnh…
Có một người đàn ông đứng sau cửa kính tầng hai.
Nhìn xuống.
Là tôi.
Nhưng tôi đang ở dưới phòng khách.
Tôi ngẩng lên nhìn ban công.
Rèm cửa khẽ lay động.
Và tôi nhận ra điều cuối cùng.
Ngôi nhà này không cần chủ.
Nó cần người thay thế.
Và tôi đã ký hợp đồng.
Không phải mua nhà.
Mà là… đổi chỗ.









