Đêm ở bệnh viện luôn có một bầu không khí rất khác.
Ban ngày nơi này đông đúc, ồn ào với tiếng bước chân vội vã của y tá, tiếng người nhà bệnh nhân trò chuyện, tiếng xe đẩy kim loại lăn trên hành lang. Nhưng khi đêm xuống, tất cả dường như bị hút cạn bởi một khoảng lặng kéo dài.
Chỉ còn lại ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt, chiếu xuống những hành lang dài hun hút. Mùi thuốc sát trùng lơ lửng trong không khí, lạnh lẽo và khô khốc.
Những ai từng làm việc ca đêm ở bệnh viện đều hiểu một điều.
Đêm càng muộn… nơi này càng giống một thế giới khác.
Và Minh là một trong số ít người phải quen với thế giới đó.
1. Công việc không ai muốn
Minh làm ở bộ phận hành chính của bệnh viện thành phố.
Công việc của anh khá bình thường: nhập hồ sơ bệnh án, lưu trữ giấy tờ, xử lý các thủ tục liên quan đến bệnh nhân.
Nhưng ba tháng trước, bệnh viện thiếu người.
Minh bị điều sang một nhiệm vụ mới.
Một nhiệm vụ mà hầu như không ai muốn nhận.
Phòng xử lý tử vong.
Nói đơn giản, công việc của Minh là hoàn tất giấy tờ cho những bệnh nhân vừa qua đời: xác nhận hồ sơ, ghi giờ tử vong, chuẩn bị thủ tục để chuyển thi thể xuống nhà xác.
Không quá nặng nhọc.
Nhưng rất… lạnh.
Không phải vì máy lạnh.
Mà vì cảm giác.
2. Lời dặn của bác bảo vệ
Ngay đêm đầu tiên nhận ca trực, Minh được bác Hùng – bảo vệ lâu năm của bệnh viện – gọi lại trước khi anh xuống tầng hầm.
Bác Hùng năm nay gần sáu mươi, làm ở đây hơn hai chục năm. Khuôn mặt bác lúc nào cũng nghiêm nghị.
Bác hỏi:
“Cậu là người mới phụ trách phòng tử vong?”
Minh gật đầu.
Bác Hùng im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi:
“Ở đây có một quy tắc.”
Minh hơi ngạc nhiên.
“Quy tắc gì ạ?”
Bác Hùng nhìn thẳng vào anh.
“Nếu trong ca trực… có người gõ cửa phòng.”
“Đừng mở.”
Minh bật cười.
“Bác đùa à? Nếu người nhà tới thì sao?”
Bác Hùng lắc đầu.
“Người nhà không bao giờ tới vào giờ đó.”
“Còn nếu cậu nghe tiếng gõ… sau 3 giờ sáng…”
Giọng bác trầm xuống.
“…thì chắc chắn người gõ không phải người sống.”
Minh nghĩ bác chỉ đang hù dọa người mới.
Anh cười cho qua.
3. Ca trực đầu tiên
Đêm hôm đó trôi qua khá bình thường.
Minh ngồi trong phòng nhỏ cạnh nhà xác, xử lý hồ sơ trên máy tính. Mỗi khi có bệnh nhân qua đời, y tá sẽ đưa giấy tờ xuống cho anh xác nhận.
Khoảng 1 giờ sáng, một thi thể được chuyển xuống.
Bệnh nhân nam.
67 tuổi.
Qua đời vì suy tim.
Minh kiểm tra hồ sơ, ký xác nhận, rồi giúp nhân viên đẩy cáng vào phòng lạnh.
Cánh cửa kim loại nặng nề khép lại.
Âm thanh cạch vang lên trong hành lang trống.
Một cảm giác khó tả thoáng qua trong đầu Minh.
Nhưng anh nhanh chóng bỏ qua.
Đây chỉ là công việc.
4. 3 giờ sáng
Khoảng 2:58 sáng, Minh bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
Anh đứng dậy pha cà phê.
Bên ngoài hành lang tầng hầm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng máy lạnh chạy đều đều.
Kim đồng hồ trên tường nhích từng chút.
2:59…
3:00…
Và đúng lúc đó—
Cốc.
Minh khựng lại.
Một âm thanh nhỏ vang lên từ cánh cửa phòng.
Cốc. Cốc.
Anh quay đầu nhìn.
Ai đó… đang gõ cửa.
Minh nhớ lại lời bác Hùng.
“Nếu sau 3 giờ sáng… có người gõ cửa… đừng mở.”
Anh lắc đầu.
“Chắc y tá thôi.”
Minh bước đến cửa.
Nhưng trước khi mở, anh hỏi:
“Ai vậy?”
Không có trả lời.
Chỉ có…
Cốc. Cốc. Cốc.
Lần này tiếng gõ chậm hơn.
Nhưng mạnh hơn.
5. Người đứng ngoài cửa
Minh hơi bực.
Anh mở cửa.
Hành lang trống.
Không một bóng người.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy nhẹ.
Minh bước ra ngoài nhìn hai bên.
Không ai.
“Lạ thật…”
Anh quay vào phòng.
Nhưng ngay khi cánh cửa sắp đóng—
Cốc.
Tiếng gõ vang lên sau lưng anh.
Minh quay phắt lại.
Âm thanh vừa phát ra từ…
cánh cửa phòng lạnh.
6. Tiếng gõ từ bên trong
Minh đứng chết lặng.
Phòng lạnh… là nơi đặt thi thể.
Bên trong chỉ có một người.
Người đàn ông 67 tuổi vừa được đưa xuống.
Anh tự trấn an.
“Chắc kim loại co giãn…”
Nhưng tiếng gõ lại vang lên.
Cốc.
Cốc.
Chậm rãi.
Rõ ràng.
Như thể… ai đó đang gõ từ bên trong.
Minh tiến lại gần.
Tay anh run khi đặt lên tay nắm cửa.
Anh mở cửa.
Luồng hơi lạnh phả ra.
Các ngăn chứa thi thể xếp thành hàng dài.
Và từ ngăn số 3…
Tiếng gõ lại vang lên.
7. Thi thể biến mất
Minh kéo ngăn số 3 ra.
Chiếc cáng trượt ra ngoài.
Nhưng…
Trống không.
Thi thể biến mất.
Minh lạnh sống lưng.
Anh chắc chắn chính tay mình đã đẩy xác vào đây.
Không thể nhầm.
Ngay lúc đó—
Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng.
“…Cậu mở cửa rồi.”
Minh quay phắt lại.
Người đàn ông 67 tuổi đứng ngay phía sau anh.
Khuôn mặt tái nhợt.
Đôi mắt đục ngầu.
Nhưng điều đáng sợ nhất…
Là trên cổ ông ta có một tấm thẻ kim loại.
Trên đó khắc số:
42
8. Nghĩa vụ tử vong
Người đàn ông nhìn Minh.
Giọng khô khốc.
“Cậu biết nghĩa vụ tử vong là gì không?”
Minh không nói nên lời.
Ông ta tiếp tục.
“Mỗi đêm… sẽ có một người chết.”
“Nhưng linh hồn không thể rời đi… nếu không có người thay thế.”
Minh lùi lại.
“Ông… ông nói gì vậy?”
Người đàn ông giơ tấm thẻ kim loại.
“Người trước tôi… đã hoàn thành.”
“Bây giờ đến lượt cậu.”
Minh lắc đầu.
“Không… tôi còn sống…”
Người đàn ông mỉm cười.
“Cậu đã mở cửa sau 3 giờ sáng.”
“…Đó là quy tắc.”
9. Sự thật khủng khiếp
Ngay lúc đó…
Minh nghe thấy nhiều tiếng gõ khác.
Từ các ngăn lạnh xung quanh.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Từng ngăn một bắt đầu rung nhẹ.
Như thể…
tất cả những thi thể bên trong đều đang gõ cửa.
Minh hoảng loạn chạy ra ngoài.
Nhưng hành lang đã không còn giống trước.
Nó dài hơn.
Tối hơn.
Và hai bên hành lang…
Có hàng chục người đang đứng.
Tất cả đều mặc áo bệnh nhân.
Tất cả đều đeo thẻ kim loại.
Số 12.
Số 19.
Số 31.
Số 41.
Người đàn ông bước tới đưa thẻ cho Minh.
“Cậu là người tiếp theo.”
Minh nhìn xuống.
Con số trên thẻ là:
43
10. Ca trực mới
Sáng hôm sau, bác Hùng bảo vệ bước xuống tầng hầm.
Bác dừng lại trước phòng tử vong.
Cánh cửa mở hé.
Bên trong, một chàng trai trẻ đang ngồi trước máy tính.
Khuôn mặt tái nhợt.
Ánh mắt trống rỗng.
Bác Hùng thở dài.
“Lại có người mới à…”
Chàng trai ngẩng đầu lên.
Đó là Minh.
Nhưng giọng nói của anh nghe rất xa.
“…Tôi phải trực ở đây… cho đến khi có người mở cửa sau 3 giờ sáng.”
Bác Hùng lặng lẽ quay đi.
Vì bác biết…
Ở bệnh viện này…
mọi cái chết đều cần người kế nhiệm.
Và nghĩa vụ đó…
không bao giờ kết thúc.










