Tôi không trở thành mục sư vì đức tin.
Tôi trở thành mục sư vì tội lỗi.
Tên tôi là An. Ba mươi tám tuổi. Mười năm trước, tôi gây ra một tai nạn khiến em trai mình thiệt mạng. Đêm đó, tôi là người cầm lái. Tôi đã uống rượu. Gia đình nói đó là “ý Chúa”. Cảnh sát kết luận là “tai nạn đáng tiếc”. Chỉ có tôi biết sự thật đơn giản hơn nhiều: tôi đã giết em mình.
Sau tang lễ, tôi rời khỏi thành phố. Tôi tìm đến một chủng viện nhỏ ở miền Trung, xin được học thần học. Tôi nói với mọi người rằng tôi nghe thấy “tiếng gọi”. Thực ra, tôi chỉ muốn một nơi nào đó có thể tha thứ cho mình.
Mười năm sau, tôi được bổ nhiệm về một giáo xứ nhỏ nằm tách biệt giữa rừng thông. Nhà thờ cũ kỹ, tường đá loang lổ rêu xanh. Giáo dân không nhiều. Phần lớn là người già.
Khi tôi đến, người tiền nhiệm – Mục sư Phêrô – đã rời đi đột ngột. Không ai nói rõ lý do. Chỉ bảo rằng ông “bị gọi về”.
Tôi không hỏi thêm.
Cho đến buổi xưng tội đầu tiên.
Tòa giải tội đặt bên hông nhà thờ, ngăn cách bằng tấm lưới gỗ chạm trổ đã sẫm màu theo năm tháng. Chiều hôm ấy, những hạt mưa rơi thưa thớt ngoài hiên. Gió thổi qua khe cửa tạo ra âm thanh rít nhẹ như tiếng thở dài.
Tôi ngồi vào chỗ, khẽ nói:
“Nhân danh Chúa, con hãy nói.”
Bên kia tấm lưới, có người ngồi xuống.
Tôi chẳng hề nghe thấy bất kỳ tiếng chân nào tiến lại.
Chỉ nghe thấy tiếng ghế gỗ khẽ kêu.
“Mục sư,” một giọng nói nam vang lên. Khàn, trầm, như cổ họng bị xước. “Nếu một người đã giết ai đó… nhưng không ai biết… thì Chúa có biết không?”
Tim tôi chệch một nhịp.
“Tất cả đều ở trước mắt Ngài,” tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. “Không điều gì giấu được.”
Người kia cười khẽ.
“Nếu vậy… tại sao Ngài không ngăn tôi lại?”
Tôi siết chặt cuốn Kinh Thánh trên tay.
“Con đã làm gì?”
Bên kia im lặng vài giây.
“Tôi giết họ. Nhiều người.”
Gió ngoài cửa bỗng mạnh hơn, làm cánh cửa va vào tường.
“Ở đâu?” tôi hỏi.
“Ở đây.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Trong nhà thờ này.”
Tôi bật dậy, định vén tấm rèm lên.
Thế nhưng khi nhìn sang, phía đối diện đã không còn ai.
Chiếc ghế khẽ đung đưa, như vừa có người rời đi.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Khoảng hai giờ sáng, chuông nhà thờ tự động vang lên.
Tôi giật mình tỉnh giấc. Chuông chỉ đổ khi có người kéo dây.
Tôi khoác áo choàng, cầm đèn pin bước ra ngoài.
Nhà thờ tối om. Chỉ có ánh trăng hắt qua cửa kính màu, tạo thành những vệt sáng đỏ tím trên sàn đá.
Tôi bước vào chính điện.
Chuông ngừng.
Không còn âm thanh nào.
Cho đến khi tôi nghe thấy tiếng kéo lê.
Từ phía sau bàn thờ.
Tôi tiến lại gần.
“Có ai ở đó không?”
Không ai đáp.
Tôi vòng ra phía sau.
Và thấy… một vệt máu.
Tươi.
Chảy dài từ chân thánh giá xuống sàn.
Tôi lùi lại.
“Không thể nào…”
Nhưng mùi tanh đã xộc vào mũi.
Tôi ngẩng lên.
Tượng Chúa trên thánh giá…
Đôi mắt đang mở.
Sáng hôm sau, tôi quay lại xem xét mọi thứ một lần nữa. Không có vệt máu nào. Không có gì bất thường. Tượng vẫn như cũ.
Tôi tự nhủ mình mệt mỏi.
Cho đến khi bà cụ Maria – một giáo dân lớn tuổi – đến gặp tôi.
“Mục sư có nghe tiếng khóc không?” bà hỏi.
“Tiếng khóc?”
“Ban đêm. Từ dưới hầm mộ.”
Tôi nhíu mày. “Nhà thờ này có hầm mộ?”
Bà nhìn tôi ngạc nhiên. “Có chứ. Mục sư Phêrô hay xuống đó cầu nguyện.”
Tôi chưa từng được nhắc tới.
Chiều hôm đó, tôi tìm thấy cánh cửa gỗ nhỏ sau bàn thờ, dẫn xuống cầu thang hẹp tối om.
Không hiểu sao, tôi lại mang theo Kinh Thánh… và một cây thánh giá nhỏ.
Cầu thang xoắn xuống sâu hơn tôi tưởng. Không khí lạnh dần.
Khi chạm đến nền đất dưới cùng, tôi bật đèn pin.
Hầm mộ không lớn. Tường đá ẩm ướt. Ngay trung tâm căn phòng đặt một chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Và trên bàn…
Là một cuốn sổ da.
Tôi mở ra.
Chữ viết quen thuộc, gọn gàng:
“Những linh hồn cần được dẫn về.”
Danh sách tên người.
Hầu hết là giáo dân đã mất trong vài năm gần đây.
Ở cuối danh sách…
Là tên tôi.
Bất chợt, phía sau lưng tôi vọng lên tiếng chân nặng nề.
Chậm rãi.
Tôi quay phắt lại.
Người đàn ông trong tòa giải tội đứng ở chân cầu thang.
Ánh đèn pin chiếu lên mặt hắn.
Tôi nhận ra.
Đó là Mục sư Phêrô.
Nhưng khuôn mặt ông tái nhợt, hốc hác. Đôi mắt sâu hoắm như không có đáy.
“Con đã đến,” ông nói. “Tốt lắm.”
“Chuyện gì đang xảy ra?” tôi lắp bắp.
“Chúng ta không chỉ giảng đạo,” ông đáp. “Chúng ta dẫn đường.”
“Tôi không hiểu.”
Ông bước xuống thêm một bậc.
“Những linh hồn lạc lối cần một người thay thế.”
“Thay thế cái gì?”
Ông mỉm cười.
“Thay thế tội lỗi của họ.”
Đèn pin tôi chập chờn.
Tôi nghe thấy tiếng thì thầm vang lên khắp hầm mộ.
Những âm thanh thì thầm đan xen, chồng chất lên nhau:
“Tha thứ…”
“Giải thoát…”
“Đổi lấy…”
Tôi lùi lại, lưng chạm tường đá lạnh buốt.
“Không,” tôi lắc đầu. “Đức tin không phải như vậy.”
Mục sư Phêrô nhìn tôi chăm chú.
“Con nghĩ Chúa tha thứ miễn phí sao?”
Ông giơ tay.
Những bóng người bắt đầu hiện ra quanh phòng.
Mờ ảo.
Gương mặt méo mó.
Tôi nhận ra vài người từng ngồi ở hàng ghế đầu mỗi Chủ nhật.
Họ nhìn tôi.
Không oán trách.
Chỉ chờ đợi.
“Con đã giết em trai mình,” Phêrô nói khẽ. “Con nghĩ mình có thể trốn cả đời sao?”
Tôi nghẹn thở.
“Ta đã thay thế tội lỗi cho họ suốt nhiều năm,” ông tiếp tục. “Giờ đến lượt con.”
“Bằng cách nào?”
Ông chỉ lên thánh giá treo trên tường hầm.
Không phải tượng gỗ.
Mà là khung sắt.
Có dây trói.
“Treo lên,” ông nói.
Tôi quay đầu tìm lối thoát.
Cầu thang đã biến mất.
Chỉ còn tường đá.
Những bóng người tiến lại gần.
Bàn tay lạnh chạm vào vai tôi.
“Đổi lấy sự tha thứ…”
Tôi gào lên, vùng vẫy.
“Không! Tôi không tin vào thứ đức tin này!”
Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh dừng lại.
Tôi nhìn thẳng vào Mục sư Phêrô.
“Ông đã giết họ,” tôi nói, giọng run nhưng rõ ràng. “Không phải để cứu họ. Mà để che giấu tội lỗi của mình.”
Khuôn mặt ông biến dạng.
“Con không hiểu gì cả.”
“Ông cũng giống tôi,” tôi nói. “Ông gây ra tội ác. Rồi khoác áo thánh để trốn.”
Những bóng người bắt đầu gào thét.
Căn hầm rung chuyển.
Phêrô lao về phía tôi.
Tôi giơ cao cây thánh giá nhỏ trong tay.
Không phải để xua đuổi ông.
Mà để đập vỡ khung sắt phía sau.
Kim loại gãy ra, đổ sập.
Bóng người tan biến thành khói.
Phêrô hét lên, giọng vỡ vụn.
Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Tôi tỉnh dậy trong chính điện.
Ánh nắng sáng chiếu qua cửa kính màu.
Không có hầm mộ.
Không có cửa gỗ sau bàn thờ.
Nhà thờ nguyên vẹn.
Người ta nói tôi ngất xỉu khi đang cầu nguyện.
Mục sư Phêrô được thông báo đã qua đời từ nhiều năm trước.
Tôi rời giáo xứ ngay tuần sau.
Tôi không còn làm mục sư.
Nhưng mỗi đêm, khi nhắm mắt, tôi vẫn nghe thấy tiếng thì thầm:
“Đổi lấy…”
Và tôi tự hỏi…
Có thật tôi đã từ chối bản án của mình.
Hay chỉ đang trì hoãn nó.










