Em gái tôi biến mất vào một buổi chiều mưa.
Không phải kiểu biến mất ồn ào với tiếng la hét hay cửa bị phá tung. Chỉ là… cô ấy biến mất, như thể chưa từng tồn tại ở đó.
Khi tôi về đến nhà, cửa vẫn khóa. Dép của con bé vẫn đặt ngay ngắn trước thềm. Nồi cơm còn ấm. Điện thoại nó để trên bàn, màn hình sáng dở một đoạn video chưa xem hết.
Chỉ có người là không thấy.
Tôi gọi tên nó khản cả cổ.
Không có tiếng trả lời.
Em tôi, Mai, kém tôi bốn tuổi. Từ nhỏ con bé đã ít nói, thích vẽ vời, hay ngồi hàng giờ bên cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ trước nhà. Từ ngày bố mẹ qua đời, hai anh em tôi chỉ còn biết dựa vào nhau mà sống. Tôi đi làm từ sáng đến tối, còn Mai ở nhà học online và nhận vẽ minh họa kiếm thêm.
Con bé chưa bao giờ tự ý đi đâu mà không báo.
Vậy mà hôm đó, nó biến mất như chưa từng tồn tại.
Tôi báo công an ngay trong đêm.
Họ hỏi đủ thứ: Mai có mâu thuẫn với ai không? Có bạn trai không? Có dấu hiệu trầm cảm không?
Tôi lắc đầu liên tục.
Mai không phải kiểu người bốc đồng.
Con bé sợ bóng tối. Sợ ở một mình. Thậm chí còn không dám ngủ nếu tôi chưa về.
Vậy thì làm sao nó có thể tự rời khỏi nhà giữa trời mưa như thế?
Ba ngày trôi qua.
Không tin tức.
Không manh mối.
Camera đầu hẻm không ghi lại hình ảnh Mai đi ra. Cũng không thấy ai lạ mặt vào nhà.
Như thể nó tan biến giữa không khí.
Tôi bắt đầu mất ngủ.
Đêm nào cũng vậy, tôi ngồi trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng Mai.
Cửa khép hờ.
Bên trong tối om.
Có những lúc tôi tưởng như nghe thấy tiếng bút chì sột soạt trên giấy.
Như thể Mai vẫn đang ngồi vẽ.
Tôi tự nhủ mình đang ảo giác.
Nhưng rồi một đêm, tôi nghe rõ tiếng ghế kéo.
Kẽo kẹt.
Phát ra từ phòng nó.
Tôi đứng dậy.
Tôi chậm rãi nhích từng bước về phía cánh cửa đang khép hờ.
Tim đập mạnh đến mức tôi nghe rõ từng nhịp trong tai.
Tôi đẩy cửa.
Phòng trống trơn.
Bàn vẽ vẫn đặt cạnh cửa sổ. Tờ giấy trắng nằm trên đó.
Nhưng giữa tờ giấy trắng, xuất hiện một nét chì mảnh.
Một đường thẳng kéo dài.
Giống như vừa có ai đó đặt bút xuống.
Tôi không nhớ trước đó có.
Tôi cầm tờ giấy lên.
Ở mặt sau, bằng nét chữ của Mai, có một dòng nguệch ngoạc:
“Anh đừng tìm em.”
Tôi lạnh người.
Tôi mang tờ giấy đó đến công an.
Họ bảo có thể Mai tự viết trước khi đi.
Nhưng tôi biết nét chữ của em mình.
Dòng chữ này run rẩy, méo mó, như được viết trong bóng tối.
Tối hôm đó, khi tôi quay về nhà, mùi ẩm mốc lạ lùng tràn ngập phòng khách.
Như mùi quần áo lâu ngày không phơi khô.
Tôi bật đèn.
Đèn chớp nháy liên hồi.
Và tôi thấy.
Trên tường phòng khách, bằng những nét chì đen đặc, là hàng chục bức vẽ.
Tất cả đều là một căn phòng.
Bên trong là một căn phòng chật hẹp, bốn bề kín mít, không lấy nổi một tia sáng.
Không cửa ra vào.
Ở giữa phòng là một cô gái đang ngồi co ro.
Tóc dài che mặt.
Giống hệt Mai.
Tôi hoảng loạn.
Tôi chắc chắn mình đã không nhìn thấy những bức vẽ đó trước đây.
Tôi chạm tay vào tường.
Lớp chì còn mới.
Bụi than dính vào đầu ngón tay tôi.
“Mai?” Tôi gọi.
Không có tiếng đáp.
Nhưng từ trong phòng ngủ của tôi, vang lên tiếng gõ.
Ba tiếng.
Chậm rãi.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Không có ai.
Nhưng tủ quần áo hé mở.
Bên trong tối sâu hun hút.
Tôi nuốt khan, kéo cửa tủ ra hết cỡ.
Chỉ là quần áo treo ngay ngắn.
Nhưng khi tôi quay lưng lại—
Tôi thấy trên tường, phía sau cánh cửa tủ, xuất hiện thêm một bức vẽ mới.
Căn phòng không cửa.
Cô gái không còn ngồi nữa.
Cô đứng sát một bức tường.
Áp tai vào đó.
Như đang nghe.
Dưới bức vẽ là một dòng chữ:
“Anh đang ở rất gần.”
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng thở trong nhà.
Không phải tiếng thở của tôi.
Nó khẽ, ngắt quãng.
Âm thanh ấy vọng ra từ sau lớp tường im lìm.
Đôi khi, tôi nghe thấy tiếng Mai gọi rất nhỏ:
“Anh ơi…”
Tôi đập tường.
Gọi tên nó.
Hàng xóm gõ cửa, bảo tôi giữ trật tự.
Nhưng họ không nghe thấy.
Chỉ mình tôi nghe.
Một đêm, khi tôi ngồi trước bức tường phòng khách, tôi nhận ra điều gì đó.
Trong tất cả các bức vẽ, căn phòng đều có một vết nứt nhỏ ở góc tường.
Một đường mảnh, gần như không thấy nếu không nhìn kỹ.
Tôi soi đèn pin vào góc tường thật trong nhà.
Có một vết nứt y hệt.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi lấy búa.
Bắt đầu đập.
Lớp vữa bong ra từng mảng.
Bên trong không phải gạch.
Phía trước tôi không phải là vật gì cụ thể… mà là một hố đen đặc quánh.
Lạnh buốt.
Và từ trong đó…
Mùi ẩm mốc nồng nặc tràn ra.
Tôi soi đèn vào.
Ánh sáng chiếu xuống một không gian hẹp.
Một căn phòng nhỏ.
Không cửa sổ.
Không cửa ra vào.
Chỉ có một lỗ hổng tôi vừa tạo ra.
Ở giữa phòng, có một người.
Ngồi co ro.
Tóc dài.
Vai run lên từng nhịp.
“Mai…” Tôi thì thầm.
Cô gái từ từ ngẩng đầu.
Gương mặt tái nhợt.
Mắt thâm quầng.
Đúng là Mai.
Nhưng ánh mắt nó… trống rỗng.
“Anh đến muộn rồi.” Nó nói.
Giọng khàn đặc.
Tôi đưa tay xuống.
“Ra đây. Anh kéo em lên.”
Mai nhìn bàn tay tôi.
Rồi lắc đầu.
“Anh không hiểu đâu.”
Phía sau nó, trong bóng tối, có thứ gì đó chuyển động.
Như những cái bóng đang bò dọc tường.
Tôi nghe thấy nhiều giọng thì thầm chồng lên nhau:
“Ở lại…”
“Thay thế…”
“Không ai rời đi…”
Mai ngẩng lên nhìn tôi.
Và miệng nó từ từ kéo dài sang hai bên.
Rộng đến mức bất thường.
“Anh xuống đây với em đi.”
Tôi giật mình lùi lại.
Căn phòng dưới tường trống trơn.
Không có ai.
Chỉ là khoảng không tối om.
Tôi bật đèn khắp nhà.
Không còn bức vẽ nào trên tường.
Như thể chưa từng tồn tại.
Điện thoại tôi rung.
Tin nhắn từ một số lạ.
Chỉ có một hình ảnh.
Là tôi.
Đang đứng trước bức tường.
Chụp từ bên trong căn phòng tối đó.
Dòng chữ bên dưới:
“Anh đang ở rất gần.”
Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi yêu cầu lên làm việc với công an.
Họ tìm thấy thi thể Mai.
Trong một căn phòng bị xây kín phía sau nhà.
Theo kết luận, con bé đã chết nhiều tháng trước.
Tôi lặng người.
Không thể nào.
Ba ngày trước nó còn ở nhà.
Còn nói chuyện với tôi.
Còn vẽ.
Tôi chạy về.
Đứng trước bức tường mình đã đập vỡ.
Vết nứt vẫn ở đó.
Nhưng khi tôi áp tai vào—
Tôi nghe thấy tiếng thở.
Không phải của Mai.
Mà là của ai đó khác.
Và tiếng gõ.
Ba tiếng.
Chậm rãi.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Nếu một ngày bạn trở về nhà
Và nhận ra có ai đó đã biến mất
Đừng vội tin rằng họ đã rời đi.
Có những căn phòng
Được xây ngay trong chính ngôi nhà của bạn.
Và đôi khi…
Người mất tích tiếp theo
Có thể là bạn.










