Tôi tên Tuấn, và câu chuyện mà tôi sẽ kể bạn không phải là một huyền thoại. Nó thực sự đã xảy ra, và cho đến giờ, tôi vẫn không thể quên được cảm giác ghê rợn mà mình đã trải qua. Tôi từng nghĩ rằng những câu chuyện ma chỉ tồn tại trong sách vở và phim ảnh, nhưng sau đêm đó, tôi không thể nghĩ như vậy nữa.
Câu chuyện này bắt đầu vào một ngày mùa đông, khi tôi quyết định thuê một căn phòng trọ trong một khu phố cũ của thành phố. Đó là một ngôi nhà cổ, với những bức tường nứt nẻ và những cửa sổ đã mờ đục theo thời gian. Tôi không phải là người sợ hãi dễ dàng, nhưng khi bước vào căn phòng ấy, tôi đã cảm thấy có một điều gì đó không ổn. Không khí trong phòng rất lạnh, dù lò sưởi đã bật, và có cảm giác như có ai đó đang đứng gần, chỉ chờ cơ hội để nhìn trộm tôi.
Đêm đầu tiên tôi ngủ ở đó, tôi không thể ngủ yên. Lạ lùng thay, dù tôi đã cố gắng, mắt tôi vẫn không thể nhắm lại. Trong đêm tối, tôi nghe thấy tiếng động lạ từ phía tường, như thể có ai đó đang gõ nhẹ vào đó. Tôi nghĩ có thể đó là âm thanh của ngôi nhà cũ kĩ, nhưng tiếng động đó lại không giống bất kỳ âm thanh nào tôi từng nghe. Nó không phải là tiếng gió hay tiếng cọ sát của vật liệu, mà là một thứ gì đó kỳ lạ, như thể có ai đó đang cố gắng chui ra khỏi tường.
Tôi cố gắng gạt đi những suy nghĩ đó, nhưng rồi tôi nghe thấy tiếng thở, một hơi thở ngắn và gấp gáp, từ phía tường. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi, tôi không thể di chuyển, không thể lên tiếng. Tiếng thở đó không giống tiếng của con người, mà giống như tiếng của một thứ gì đó vô hình, đang kìm nén nỗi sợ hãi.
Khi tôi quay lại giường, tôi thấy ánh sáng mờ từ ngoài cửa sổ chiếu vào, và một bóng hình lạ lùng đang đứng ngay bên cạnh tôi. Tôi vội vã bật đèn, nhưng không thấy gì cả, chỉ có cái bóng trên tường mà tôi đã nhìn thấy lúc trước. Đó là một bóng người mờ nhạt, không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một bóng tối mờ ảo, không thể định hình.
Tôi đứng dậy và đi ra ngoài để hít thở không khí, nhưng khi tôi quay lại, tôi thấy rằng có một vết nứt nhỏ trên tường mà trước đó tôi không hề thấy. Dưới ánh sáng yếu ớt, vết nứt đó bắt đầu mở rộng, như thể có một cái gì đó đang chui ra từ bên trong. Cả trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi không thể tin vào những gì mình đang thấy. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗng từ trong tường, một bàn tay lủng lẳng thò ra ngoài, bàn tay trắng bệch, với những ngón tay dài và mỏng, như thể không thuộc về con người.
Sự sợ hãi bủa vây tôi, tôi không thể đứng yên. Tôi lao ra ngoài, nhưng cái bàn tay đó vẫn tiếp tục thò ra, như thể đang kéo tôi lại gần. Tôi hét lên, nhưng âm thanh của tôi chỉ vang vọng trong căn phòng trống rỗng. Đó không phải là một cơn ác mộng, tôi biết rõ điều đó. Điều khủng khiếp này đang xảy ra thật, ngay trước mắt tôi.
Tôi quay lại, nhìn vào vết nứt trên tường. Và rồi, từ trong bóng tối, một khuôn mặt lờ mờ hiện lên. Đó là một khuôn mặt không rõ ràng, mờ mịt, như thể được hình thành từ bóng tối. Đôi mắt trắng dã nhìn tôi, trống rỗng và lạnh lẽo. Miệng của nó mở ra, nhưng không có âm thanh nào vang lên. Chỉ có đôi mắt ấy nhìn tôi, nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang cố gắng kéo tôi vào bên trong cái hố tối ấy.
Không thể chịu đựng được nữa, tôi lao ra ngoài phòng, chạy như chưa từng chạy bao giờ. Nhưng khi tôi quay lại nhìn, tôi thấy vết nứt trên tường đã biến mất, và căn phòng trông giống như chưa từng có gì xảy ra. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi vẫn không buông tha tôi. Dù tôi đã rời khỏi căn phòng đó, tôi không thể thoát khỏi hình ảnh khuôn mặt đó, cái bàn tay lủng lẳng thò ra từ tường, và những tiếng thở kỳ lạ đó.
Vài ngày sau, tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng động lạ từ bức tường của nhà tôi. Tôi nghĩ có thể là do tâm lý, nhưng rồi một hôm, tôi nhìn thấy vết nứt đó lại xuất hiện, giống y như lần trước. Tôi không còn đủ sức để chống lại, và tôi hiểu rằng mình không thể thoát khỏi nó.
Câu chuyện này không chỉ là về một con ma trong tường, mà là về sự ám ảnh vô hình, thứ mà không ai có thể giải thích hay chạy trốn. Và đôi khi, có những điều kinh hoàng vẫn sẽ theo ta, dù ta có làm gì đi chăng nữa.










