Câu chuyện này bắt đầu vào một ngày đầu thu, khi tôi cùng nhóm bạn quyết định đến một khu nghỉ dưỡng nằm sâu trong một khu rừng, nơi mà những người sống quanh đó thường xuyên kể lại những câu chuyện kỳ lạ về những hiện tượng siêu nhiên. Khu nghỉ dưỡng này đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng có một điều khiến tôi không thể cưỡng lại được, đó là vẻ bí ẩn mà nó mang lại.
Những bức tranh cũ kỹ trên tường, những cánh cửa sắt rỉ sét, và đặc biệt là những câu chuyện về một người phụ nữ, mà người ta gọi là “Ma chải đầu”.
Nghe có vẻ như một câu chuyện khó tin, phải không? Nhưng khi nghe một người dân trong làng gần đó kể lại về những sự kiện kỳ lạ xảy ra xung quanh khu nghỉ dưỡng này, tôi không thể không tò mò. Cô ấy kể rằng vào những đêm khuya, có thể nghe thấy tiếng chải tóc vang vọng trong khuôn viên rừng, và đôi khi là bóng dáng một người phụ nữ mặc váy trắng, tóc dài phủ xuống che kín mặt, cứ lặng lẽ đi qua từng phòng một.
Không ai dám đến gần vào ban đêm, vì họ tin rằng những ai bị ma chải đầu nhìn thấy sẽ không bao giờ còn sống yên ổn.
Dù sao, chúng tôi vẫn quyết định tiếp tục đi. Đối với tôi, những câu chuyện ấy chỉ là những lời đồn đại, và chẳng có gì là thực sự đáng sợ. Nhưng khi vừa bước vào khu nghỉ dưỡng, tôi bắt đầu cảm nhận được một điều kỳ lạ. Không gian ở đây giống như bị bỏ quên trong một thời gian dài, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt, bức tường bị phủ đầy rêu và những tấm rèm cửa sổ đã bay phất phơ trong gió.
Thậm chí, có những chiếc giường bị bỏ lại không rõ lý do, như thể ai đó đã bỏ đi vội vã.
Tôi, Minh, Lan và Duy quyết định ở lại một đêm, và tối hôm đó, chúng tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng động kỳ lạ. Đầu tiên là tiếng bước chân nhẹ nhàng trong hành lang, sau đó là tiếng vỗ nhẹ trên cửa, như thể có ai đó đang cố gắng thu hút sự chú ý. Duy là người đầu tiên lên tiếng: “Chắc là do gió thôi, đừng lo lắng quá.” Nhưng tôi cảm thấy không ổn, lòng tôi có cảm giác bồn chồn, như thể có điều gì đó đang theo dõi chúng tôi.
Cả nhóm quyết định không ra ngoài vào đêm hôm đó. Chúng tôi ngồi quây quần quanh đống lửa trong phòng, nói chuyện để giảm bớt sự căng thẳng. Nhưng bỗng nhiên, tôi nghe thấy một tiếng động rất nhỏ, như tiếng chải tóc. Tôi ngồi im lặng, lắng nghe, và không khí trong phòng trở nên nặng nề đến kỳ lạ. Minh và Lan cũng nghe thấy tiếng đó, nhưng Duy lại không chú ý.
“Chắc là… ai đó đang làm gì đó ngoài hành lang,” Lan nói, nhưng giọng cô ấy nghe có vẻ không chắc chắn.
Tiếng chải tóc lại vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn, và gần như ngay sau đó, tôi cảm thấy một làn gió lạnh lẽo thoảng qua phòng, dù cửa sổ đã đóng chặt. “Chúng ta đi xem thử đi,” tôi nói, giọng run rẩy. Minh và Lan nhìn nhau, vẻ mặt lo lắng, nhưng Duy vẫn tỏ ra không quan tâm. Cuối cùng, cả nhóm quyết định ra ngoài, dù tôi cảm thấy rất không yên tâm.
Khi bước ra hành lang, ánh sáng của ngọn đèn mờ ảo chỉ chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ. Tiếng chải tóc vẫn vang lên đều đặn, như thể có ai đó đang đứng ngay cạnh. Cả nhóm tiến về phía phòng khách cũ, nơi mà tiếng động phát ra. Đúng như tôi nghĩ, không có ai ở đó, nhưng bàn chải tóc nằm trên một chiếc ghế cũ, tóc dài vẫn vương vãi quanh đó.
Chúng tôi đứng bất động, không dám chạm vào chiếc bàn chải. Và rồi, từ phía cuối hành lang, một bóng dáng lờ mờ xuất hiện. Đó là một người phụ nữ, tóc dài phủ xuống, khuôn mặt không thể nhìn rõ, nhưng chúng tôi có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ cô ta.
“Là… là cô ta!” Lan khẽ thì thầm, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.
Người phụ nữ đứng đó, không động đậy, nhưng tóc của cô ấy vẫn lướt qua không khí, như thể đang tự chải. Một cảm giác ghê rợn ập đến, và tôi cảm thấy một sức mạnh vô hình kéo tôi lại gần cô ta. Nhưng khi tôi bước về phía trước, cô ấy biến mất trong không khí, không một tiếng động.
Cả nhóm đứng đó, không ai dám nói gì. Chúng tôi vội vã quay lại phòng, đóng chặt cửa lại và không ai nói thêm một lời nào. Nhưng vào giữa đêm, tôi tỉnh dậy vì cảm thấy lạnh. Khi mở mắt, tôi thấy mình đang ở trong một không gian khác, một căn phòng mà tôi không nhận ra.
Những chiếc giường cũ kĩ và những bóng đen mờ mịt lảng vảng xung quanh. Tôi đứng dậy, nhưng khi nhìn vào chiếc gương trên tường, tôi thấy phản chiếu của chính mình – nhưng không phải là tôi. Hình ảnh trong gương là một người phụ nữ với mái tóc dài, khuôn mặt mờ nhạt.
“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tôi không thể thốt ra được lời nào, tim tôi như ngừng đập.
Đột ngột, một tiếng thét vang lên từ ngoài phòng. Tôi vội chạy ra ngoài và thấy Minh và Lan đang đứng trong hành lang, tay run rẩy chỉ vào chiếc gương. Duy đã biến mất. Không có một dấu vết, không một lời giải thích.
Và khi chúng tôi chạy ra ngoài, không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng những tiếng chải tóc vẫn vang vọng trong không gian, như thể nó đang theo đuổi chúng tôi, không bao giờ buông tha.










