Lời nguyền truyền tai tại sân khấu hài kịch

Lời nguyền truyền tai tại sân khấu hài kịch

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Audio truyện ma

 Lượt nghe : 19

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Lời nguyền truyền tai tại sân khấu hài kịch

Đánh giá post

Tôi làm nghề khiến người khác cười.

Đó là một công việc kỳ lạ. Bạn đứng dưới ánh đèn, nói vài câu chuyện tưởng chừng vu vơ, và cả khán phòng bật cười. Tiếng cười ấy giống như một cơn sóng – nó nâng bạn lên cao, khiến bạn tưởng mình bất khả chiến bại.

Cho đến khi một đêm, tôi nghe thấy một tiếng cười… không thuộc về khán giả.

Tên tôi là Quân. Hai mươi tám tuổi. Tôi là diễn viên độc thoại hài cho một sân khấu nhỏ trong thành phố. Sân khấu ấy không nổi tiếng, nhưng đủ đông để mỗi tối cuối tuần ghế kín chỗ. Đèn vàng, ghế đỏ, trần thấp, âm thanh hơi dội – mọi thứ thân thuộc như phòng khách thứ hai của tôi.

Sân khấu này từng có tên khác. Trước khi được sửa sang và đổi chủ, nó là một rạp kịch cũ đã tồn tại gần bốn mươi năm. Người quản lý hiện tại – chị Hạnh – từng nói đùa với tôi:

“Ở đây có lời nguyền truyền tai đấy. Ai nghe được thì sẽ không còn cười được nữa.”

Tôi cười lớn khi nghe câu đó.

Lời nguyền ở sân khấu hài kịch ư? Nghe như một mẩu nội dung hoàn hảo cho tiết mục mở màn.

Nhưng chị Hạnh không cười.

Chị chỉ nói nhỏ:

“Nó không phải lời nguyền dành cho khán giả. Mà dành cho người đứng trên kia.”

Chị chỉ lên sân khấu.

Đêm đó là đêm tôi diễn chính. Một tiết mục dài gần ba mươi phút. Tôi mở màn bằng những câu chuyện về thời sinh viên nghèo, về những buổi đi diễn tỉnh lẻ, về những lần bị khán giả ném dép vì đùa quá trớn.

Khán phòng cười nghiêng ngả.

Tôi cảm nhận rõ từng đợt sóng âm thanh dội vào ngực mình.

Rồi giữa một tràng cười lớn, tôi nghe thấy một tiếng khác.

Khẽ.

Khô.

Không theo nhịp.

Ha.

Chỉ một âm duy nhất.

Tôi khựng lại nửa giây. Ánh đèn rọi xuống khiến tôi không thấy rõ từng khuôn mặt bên dưới, nhưng tôi biết tiếng đó không phát ra từ giữa đám đông.

Xem Thêm:  Lời thì thầm dưới lòng đất

Nó phát ra từ… phía sau tôi.

Tôi tiếp tục diễn, cố giữ nhịp.

“Các bạn biết không, có những người yêu cũ giống như phần mềm lỗi…”

Khán giả lại cười.

Và tiếng kia lại vang lên.

Ha.

Lần này rõ hơn.

Tôi quay đầu nhìn nhanh ra sau cánh gà.

Không có ai.

Chỉ là tấm rèm nhung đen khẽ lay động, dù không có gió.

Tôi kết thúc tiết mục sớm hơn dự định.

Trong phòng thay đồ, tôi hỏi anh Huy – kỹ thuật âm thanh:

“Có ai đứng sau sân khấu lúc nãy không?”

Anh ta lắc đầu:

“Không. Tôi ở bàn điều khiển suốt.”

Tôi kể về tiếng cười lạ.

Anh Huy im lặng vài giây rồi nói nhỏ:

“Anh nghe thấy rồi à?”

Tôi nhíu mày.

“Nghe thấy cái gì?”

Anh ta không trả lời ngay.

Chỉ nói:

“Đừng ở lại sân khấu một mình sau 12 giờ.”

Tôi không phải kiểu người dễ bị ám thị.

Đêm hôm sau, tôi cố tình ở lại muộn. Lấy cớ tập lại vài đoạn thoại.

12 giờ 07 phút.

Cả rạp chỉ còn ánh đèn sân khấu mờ mờ. Ghế khán giả chìm trong bóng tối như hàng trăm cái miệng há ra chờ đợi.

Tôi đứng giữa sân khấu, thử đọc lại đoạn mở màn.

“Chào mọi người…”

Âm thanh từ miệng tôi dội lại giữa khoảng không vắng lặng.

Rồi từ hàng ghế thứ ba, bên trái…

Ha.

Tiếng cười vang lên rõ ràng.

Tôi đông cứng.

Tôi biết chắc không có ai ở đó.

Tôi bước xuống sân khấu, tiến về phía dãy ghế.

Tim đập mạnh đến mức tôi nghe rõ từng nhịp trong tai.

Khi tôi rọi đèn điện thoại vào hàng ghế thứ ba, tôi nhìn thấy một vết lõm.

Như có ai đó vừa ngồi xuống.

Tấm nệm ghế còn hơi lún.

“Có ai ở đây không?” – Tôi hỏi, giọng run nhẹ.

Không ai trả lời.

Nhưng ngay sau lưng tôi, sát bên tai, một giọng thì thầm vang lên:

Xem Thêm:  Không được trả lời sau tiếng chuông thứ ba

“Đùa tiếp đi.”

Tôi quay phắt lại.

Không có ai.

Nhưng sân khấu phía trước… có một bóng người đứng đó.

Dưới ánh đèn mờ.

Hình dáng giống tôi.

Cùng dáng đứng, cùng kiểu tóc.

Nó cầm micro.

Và nó bắt đầu nói.

Bằng chính giọng tôi.

“Chào mọi người…”

Tôi cố gào lên, nhưng cổ họng như bị khóa chặt, không bật nổi thành tiếng.

Bóng người kia kể lại chính tiết mục tôi vừa diễn tối qua. Từng câu, từng nhịp ngắt, từng động tác tay.

Và từ những hàng ghế trống… vang lên tiếng cười.

Không phải một.

Mà hàng chục tiếng cười chồng chéo.

Ha. Ha. Ha.

Âm thanh méo mó, đứt đoạn, như phát ra từ cổ họng bị cắt ngang.

Tôi lùi lại, vấp phải bậc thềm và ngã xuống.

Khi tôi ngẩng lên, sân khấu trống trơn.

Không có bóng người nào cả.

Sáng hôm sau, tôi tìm chị Hạnh.

Chị nhìn tôi rất lâu trước khi kể.

Cách đây mười lăm năm, một diễn viên hài trẻ đã tự tử trong phòng thay đồ của rạp này. Đêm đó, anh ta bị khán giả ném chai nước vì một tiết mục thất bại. Người ta nói anh ta ám ảnh với tiếng cười – không phải tiếng cười ủng hộ, mà là tiếng cười chế giễu.

Trước khi chết, anh ta nói với bạn diễn một câu:

“Tôi sẽ khiến họ cười mãi mãi.”

Từ đó, trong rạp bắt đầu có lời đồn.

Ai nghe thấy tiếng cười lạ đầu tiên sẽ là người tiếp theo “bị truyền tai” lời nguyền.

Và khi bạn nghe thấy nó, bạn sẽ không còn kiểm soát được sân khấu nữa.

Sân khấu sẽ điều khiển bạn.

Đêm diễn tiếp theo, tôi quyết định hủy show.

Nhưng khi bước lên sân khấu để thông báo, tôi nghe tiếng vỗ tay vang lên dù khán phòng chưa mở cửa.

Tôi nhìn xuống.

Các hàng ghế… đầy người.

Nhưng không ai có mặt.

Chỉ là những bóng đen ngồi sát nhau.

Tất cả quay mặt lên nhìn tôi.

Xem Thêm:  Tò mò giết chết con mèo

Một cảm giác lạnh buốt trườn dọc theo sống lưng tôi.

Micro trong tay tôi tự bật lên.

Và miệng tôi… tự mở.

“Chào mọi người.”

Không phải tôi nói.

Nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng tôi.

Tôi cảm thấy như có bàn tay vô hình bóp chặt sau gáy, điều khiển từng cử động.

Bóng người giống tôi bước ra từ cánh gà, hòa vào cơ thể tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy mình từ bên ngoài.

Tôi đứng trên sân khấu, cười rộng đến mức đau cả má.

Tôi kể những câu chuyện chưa từng nghĩ đến.

Những câu chuyện đen tối.

Về cái chết.

Về sự nhục nhã.

Về việc bị khán giả cười vào mặt.

Khán phòng vang lên tiếng cười điên dại.

Ha. Ha. Ha.

Từng tràng cười kéo dài bất tận.

Tôi cảm thấy cổ mình đau nhói.

Tựa như có một sợi thòng lọng vô hình đang từ từ siết lại.

Tôi nhớ đến lời chị Hạnh.

Lời nguyền không dành cho khán giả.

Mà dành cho người đứng trên sân khấu.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong phòng thay đồ.

Trên cổ tôi là một vết bầm tím mảnh như dấu dây.

Chị Hạnh nói tôi ngất giữa sân khấu. Khán giả thật sự hôm đó chỉ thấy tôi đứng im vài giây rồi gục xuống.

Nhưng tôi biết sự thật.

Tôi đã nghe tiếng cười ấy lần nữa.

Ngay cả khi tỉnh.

Ngay cả khi ở nhà.

Nó vang lên trong đầu tôi, mỗi khi tôi cố kể một câu chuyện vui.

Ha.

Chỉ một âm duy nhất.

Tuần sau, sân khấu có diễn viên mới thay tôi tạm thời.

Một cậu trai trẻ, nhiệt huyết, háo hức.

Tối qua, tôi ngồi ở hàng ghế cuối, trong bóng tối, quan sát.

Cậu ta diễn rất tốt.

Khán giả cười rộ lên.

Rồi giữa tràng cười ấy, tôi nghe thấy nó.

Ha.

Cậu ta khựng lại.

Chỉ một thoáng.

Tôi mỉm cười.

Vì tôi biết…

Lời nguyền đã được truyền tai.

Và lần này, tôi không còn đứng một mình trên sân khấu nữa.

Nghe audio Audio truyện ma "Lời nguyền truyền tai tại sân khấu hài kịch" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Lời nguyền truyền tai tại sân khấu hài kịch" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !