Lời nguyền treo cổ

Lời nguyền treo cổ

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 12

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Lời nguyền treo cổ

Đánh giá post

Tôi không tin vào lời nguyền.

Ít nhất là cho đến khi sợi dây thừng ấy xuất hiện trong nhà tôi.

Nó không ở đó vào tối hôm trước. Tôi chắc chắn. Căn nhà cấp bốn tôi thuê nằm sát mép ruộng muối, cách trung tâm thành phố gần hai chục cây số. Tôi chuyển về đây ba tháng trước, sau khi nghỉ việc ở công ty xây dựng vì một tai nạn trên công trình.

Tai nạn ấy… có người chết.

Tên anh ta là Hưng.

Hưng bằng tuổi tôi, đã có vợ và một đứa con gái ba tuổi. Hôm đó, tôi là người kiểm tra lại giàn giáo trước khi đội thi công lên tầng bảy. Tôi đã ký xác nhận “an toàn”.

Nửa tiếng sau, giàn giáo đổ sập.

Hưng ngã xuống trước mắt tôi, dây bảo hộ của anh bị cắt đứt bởi một thanh sắt gãy. Người ta bảo đó là tai nạn. Nhưng tôi biết hôm kiểm tra, tôi đã bỏ qua một mối hàn chưa chắc chắn. Tôi đã thấy nó, và tôi nghĩ: “Chắc không sao đâu.”

Không sao đâu.

Câu nói ấy đeo bám tôi từ đó.

Tôi dậy lúc 3 giờ 17 phút sáng vì nghe tiếng cót két.

Tiếng ghế gỗ kéo lê trên nền xi măng.

Tôi nằm im. Trong nhà chỉ có mình tôi. Gió từ cánh đồng lùa qua cửa sổ, mang theo mùi mặn của muối và bùn.

Tiếng kéo ghế lại vang lên.

Kétttt…

Tôi bật đèn phòng khách.

Chiếc ghế gỗ được đặt ngay dưới xà nhà. Và trên xà, một sợi dây thừng thòng xuống, thắt nút thòng lọng gọn gàng.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi không có sợi dây nào như vậy. Tôi không bao giờ treo đồ lên xà nhà. Tôi cũng không có thói quen đặt ghế ở giữa phòng.

Tôi đứng chết lặng, nhìn cái thòng lọng đung đưa nhẹ như có người vừa buông tay.

Tôi tự trấn an: Có thể chủ nhà cũ để lại. Có thể gió làm dây rơi từ đâu đó xuống.

Nhưng dây thừng mới. Màu vàng sáng. Sợi còn thô, chưa sờn.

Tôi với tay chạm thử.

Lạnh.

Không phải cái lạnh của vật liệu. Là cái lạnh chạy ngược từ đầu ngón tay lên sống lưng.

Tôi tháo nó xuống, quăng ra ngoài sân. Cả chiếc ghế cũng bị tôi đẩy sát tường.

Rồi tôi khóa cửa thật chặt.

Xem Thêm:  Kẻ vô hình

Sáng hôm sau, tôi hỏi bà Lý — chủ nhà, người phụ nữ ngoài năm mươi, ở cách đó hai căn.

Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạ.

“Nhà đó trước đây có người treo cổ chết,” bà nói nhỏ.

Tôi cười nhạt. “Chắc trùng hợp thôi, cô.”

“Không phải một người.”

Tôi ngừng cười.

“Ba người. Cách nhau vài năm. Đều treo cổ ở đúng cái xà nhà đó.”

Cổ họng tôi khô lại.

“Vì sao?”

Bà Lý nhún vai. “Người ta đồn là lời nguyền. Ai có tội nặng, dọn tới đó ở sẽ không sống nổi quá ba tháng.”

Ba tháng.

Tôi chuyển về đây… đúng ba tháng lẻ ba ngày.

“Nhảm nhí,” tôi lẩm bẩm. “Cháu không tin mấy chuyện đó.”

Bà Lý nhìn tôi lâu hơn bình thường. “Cậu có tin hay không không quan trọng. Quan trọng là đêm qua cậu có nghe ai gọi tên không?”

Tôi cứng người.

Đêm qua, trước khi nghe tiếng kéo ghế, tôi đã nghe một giọng nói thì thầm sát tai.

“Minh…”

Giọng đàn ông khàn khàn.

Giống giọng Hưng.

Tôi bỏ đi mà không trả lời.

Đêm thứ hai, tôi không ngủ.

Tôi ngồi trong phòng khách, đèn bật sáng, nhìn chằm chằm lên xà nhà trống trơn.

Hai giờ.

Ba giờ.

3 giờ 17 phút.

Kétttt…

Chiếc ghế tự trượt ra giữa phòng.

Tôi đứng bật dậy.

Không có ai đẩy.

Không có gió.

Nó trượt chậm rãi, như có bàn tay vô hình kéo đi.

Rồi… từ trên xà nhà, sợi dây thừng từ từ buông xuống.

Từng chút một.

Tôi không thở nổi.

Sợi dây dừng lại ngay trước mặt tôi, thòng lọng mở rộng như cái miệng đen ngòm.

“Minh…”

Âm thanh ấy cất lên ngay phía sau lưng tôi, sát đến mức hơi thở như chạm vào gáy.

Tôi quay phắt lại.

Không ai cả.

Khi tôi quay lại phía trước — sợi dây đã chạm vào cổ tôi.

Không biết bằng cách nào.

Nó siết lại.

Tôi gào lên, hai tay cố kéo ra. Nhưng dây thít chặt, siết mạnh đến mức mắt tôi tối sầm.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy Hưng.

Anh ta đứng trên chiếc ghế, cổ đeo thòng lọng, mắt lồi ra, lưỡi thè dài, mặt tím tái.

“Cậu nói… không sao đâu…”

Lời anh bật ra nặng nề, nghẹn trong cổ họng, vỡ vụn thành từng mảnh rời rạc.

Chiếc ghế dưới chân anh đổ xuống.

Xem Thêm:  Mất tích

Tôi thấy cơ thể anh giật mạnh.

Rồi mọi thứ tối đen.

Tôi tỉnh lại trên sàn nhà.

Cổ đau rát. Trên da hằn một vệt đỏ rõ ràng.

Sợi dây không còn.

Chiếc ghế nằm yên bên tường.

Tôi thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Không thể ở đây thêm một đêm nào nữa.

Tôi thu dọn đồ, quyết định sáng mai sẽ chuyển đi.

Nhưng khi mở tủ quần áo, tôi phát hiện bên trong treo một sợi dây thừng khác.

Thắt sẵn thòng lọng.

Dưới đáy tủ là một mảnh giấy cũ ố vàng.

Nét chữ nguệch ngoạc:

“Người thứ tư.”

Tôi run tay.

Ba người trước… và tôi là người thứ tư?

Hay còn ai khác?

Tôi bắt đầu tìm hiểu.

Hai ngày liền, tôi lục lại hồ sơ báo chí cũ ở quán internet thị trấn.

Người đầu tiên treo cổ ở căn nhà đó là một giáo viên trung học, bị phát hiện tham ô tiền quỹ lớp.

Người thứ hai là một thanh niên gây tai nạn bỏ trốn, làm chết một bé gái.

Người thứ ba… là một kỹ sư xây dựng.

Tôi lạnh sống lưng.

Anh ta bị điều tra vì gian lận vật liệu, làm sập một công trình khiến hai công nhân tử vong.

Nhưng trước khi ra tòa, anh ta treo cổ trong căn nhà thuê — chính là căn nhà tôi đang ở.

Tên anh ta… cũng là Minh.

Trùng tên tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh đen trắng mờ nhòe trên màn hình. Gương mặt người đàn ông đó… có nét gì đó giống tôi đến rợn người.

Từ khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng mọi thứ không còn có thể giải thích bằng hai chữ “tình cờ”.

Đêm cuối cùng, tôi quyết định ở lại.

Không phải vì can đảm. Mà vì tôi biết mình không thoát được.

Nếu đây là lời nguyền dành cho kẻ có tội… thì tôi có tội.

Tôi đã ký vào bản kiểm tra đó. Tôi đã biết nguy cơ. Tôi đã chọn sự dễ dãi.

Hưng chết vì tôi.

3 giờ 17 phút.

Tiếng kéo ghế lại vang lên.

Nhưng đêm ấy, tôi vẫn đứng yên, không ngoái lại dù chỉ một lần.

Tôi nhìn thẳng lên xà nhà khi sợi dây từ từ buông xuống.

“Anh muốn tôi chết sao?” tôi thì thầm.

Gió lặng đi.

Rồi từ trong bóng tối, Hưng bước ra.

Không phải ảo giác mờ nhạt.

Xem Thêm:  Đêm kinh hoàng

Anh ta rõ ràng, từng vết bầm trên cổ, từng sợi tóc bết mồ hôi.

“Không,” anh nói khẽ. “Tôi muốn cậu nhớ.”

“Nhớ gì?”

“Nhớ rằng cậu vẫn còn sống.”

Sợi dây đột ngột quấn lấy cổ tôi, siết mạnh.

Tôi loạng choạng đứng lên ghế.

Bàn chân run rẩy.

Chỉ cần đá nhẹ một cái… mọi thứ sẽ kết thúc.

Áp lực siết chặt.

Mắt tôi mờ đi.

Trong cơn thiếu oxy, tôi thấy hình ảnh vợ Hưng ôm con đứng trước quan tài. Tôi thấy mẹ tôi già đi sau cái chết của ba. Tôi thấy chính mình bỏ chạy khỏi trách nhiệm, tự nhốt mình trong căn nhà này.

“Cậu muốn chuộc lỗi… hay trốn tiếp?” giọng Hưng vang lên.

Tôi hét lên, dồn hết sức lực kéo sợi dây ra.

“Cho tôi cơ hội!”

Một tiếng “rắc” vang lên.

Xà nhà nứt toác.

Sợi dây đứt phựt.

Tôi ngã mạnh xuống nền nhà.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong ánh nắng chói chang.

Cổ tôi bầm tím, nhưng không có dây thừng nào trong nhà.

Xà nhà nguyên vẹn.

Chiếc ghế vẫn ở góc tường.

Tôi bước ra sân.

Bà Lý nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét.

“Tôi còn sống,” tôi nói khàn giọng.

Bà gật đầu chậm rãi. “Vậy là cậu đã chọn.”

“Chọn gì?”

“Không treo cổ.”

Tôi không hỏi thêm.

Tôi rời căn nhà đó ngay trong ngày. Nhưng trước khi đi, tôi quay lại nhìn lần cuối.

Trên xà nhà, trong một thoáng chớp mắt, tôi thấy bốn cái bóng lủng lẳng.

Ba cái quay mặt vào tường.

Một cái quay mặt ra ngoài.

Là tôi.

Tôi chớp mắt.

Không còn gì cả.

Tôi đã nộp đơn tự thú.

Tôi khai toàn bộ sai sót của mình trong vụ giàn giáo. Tôi chấp nhận bồi thường, chấp nhận mọi hình phạt pháp luật đưa ra.

Đêm đầu tiên trong phòng tạm giam, tôi thức dậy lúc 3 giờ 17 phút.

Tim tôi thắt lại.

Nhưng không có tiếng kéo ghế.

Không có sợi dây nào buông xuống.

Chỉ có tiếng thở của những người còn sống xung quanh.

Tôi hiểu ra.

Lời nguyền không nằm ở căn nhà.

Nó nằm ở sự trốn chạy.

Và nếu một ngày nào đó tôi lại chọn cách quay lưng với tội lỗi của mình…

Có lẽ, ở đâu đó trong bóng tối, một sợi dây thừng mới đang chờ sẵn.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Lời nguyền treo cổ" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Lời nguyền treo cổ" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !