Tôi không tin vào chuyện duyên âm.
Ít nhất là trước khi tôi gặp anh ta.
Tôi tên Mai, hai mươi bảy tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Cuộc sống của tôi trước đây rất bình thường: đi làm, về nhà, cuối tuần cà phê với bạn bè. Tôi có người yêu tên Tuấn, quen nhau gần ba năm, dự định cuối năm sẽ cưới.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi từ sau chuyến du lịch Đà Lạt cách đây sáu tháng.
Đêm cuối ở homestay, tôi mơ thấy một người đàn ông đứng bên cửa sổ phòng ngủ. Anh ta mặc áo sơ mi trắng cũ, tóc ướt như vừa đi dưới mưa về. Anh ta im lặng hoàn toàn, chỉ dán ánh mắt lạnh lẽo lên tôi như thể đã chờ đợi từ rất lâu.
Ánh mắt đó không dữ dằn.
Chỉ buồn.
Tôi tỉnh dậy lúc 3 giờ 12 phút sáng. Cửa sổ khép kín. Trời không mưa.
Tôi nghĩ do lạ chỗ nên mơ linh tinh.
Nhưng khi về lại thành phố, tôi bắt đầu nghe tiếng gõ cửa phòng lúc nửa đêm.
Cộc. Cộc. Cộc.
Không nhanh, không vội. Như thể người đứng ngoài biết tôi đang thức.
Tôi mở cửa.
Hành lang trống không.
Tuấn bảo tôi bị stress vì áp lực cưới xin.
Nhưng rồi tôi bắt đầu mơ lại.
Lần này, người đàn ông đó đứng gần hơn.
“Em quên anh rồi sao?” anh ta hỏi.
Ngoài những giấc mơ chập chờn và ký ức mơ hồ, tôi chưa từng nhìn thấy anh ta trong đời thực.
Tôi chắc chắn.
Tôi đi xem bói – chuyện mà trước giờ tôi luôn cười nhạo.
Bà thầy nhìn tôi một lúc rồi nói:
“Con có duyên âm theo.”
Tôi bật cười.
“Thời buổi này còn tin chuyện đó à cô?”
Bà ta không cười.
“Nó theo con lâu rồi. Không phải mới.”
Tôi lạnh sống lưng.
“Lâu là bao lâu?”
“Từ khi con mười sáu tuổi.”
Tôi chết lặng.
Năm tôi mười sáu, tôi từng suýt chết đuối khi đi tắm sông cùng đám bạn. Tôi bị chuột rút, chìm xuống nước. Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc đó: một bàn tay kéo tôi lên.
Tôi tưởng là bạn mình.
Nhưng sau này tụi nó bảo lúc đó không ai ở gần tôi cả.
Tôi chưa từng nghĩ sâu hơn.
Cho đến khi bà thầy nói:
“Nó cứu con. Và nó muốn con trả.”
Tôi về nhà với cảm giác nặng nề trong ngực.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
2 giờ 47 phút.
Hơi thở ai đó phả sát bên tai, lạnh và chậm rãi đến mức từng sợi tóc gáy tôi dựng đứng.
Không phải tưởng tượng.
Hơi lạnh phả vào gáy.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng tấm nệm phía sau lún xuống như có người đang nằm.
Tôi bật dậy, bật hết đèn trong phòng.
Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình không còn là tôi của trước đây nữa.
Tôi hay cáu gắt với Tuấn.
Không phải vì tôi muốn.
Mà vì mỗi lần anh ấy chạm vào tôi, tôi nghe một giọng nói vang lên trong đầu:
“Đừng để nó đụng vào em.”
Giọng nói vang lên trầm thấp, khàn đặc, chứa thứ cảm xúc chiếm hữu khiến tim tôi thắt lại.
Một lần Tuấn ôm tôi từ phía sau, tôi bỗng nghe tiếng thì thầm rất rõ:
“Anh không thích nó.”
Tôi giật mình đẩy Tuấn ra.
Tuấn sững sờ.
“Em sao vậy?”
Tôi đứng lặng, cổ họng nghẹn cứng, không biết nên đáp lại bằng lời nào.
Tôi bắt đầu thấy anh ta trong gương.
Không rõ ràng.
Chỉ là một bóng mờ đứng sau lưng tôi.
Khi tôi quay lại, không có ai.
Nhưng trong gương, anh ta vẫn đứng đó.
Nhìn tôi.
Đêm nọ, tôi mơ thấy mình mặc váy cưới.
Không phải trong lễ đường.
Mà trong một căn phòng tối.
Chỉ có nến.
Người đàn ông ấy hiện diện ngay trước mắt tôi, rõ ràng đến mức không thể phủ nhận.
Anh ta đưa tay ra.
“Em đã hứa rồi.”
“Tôi không hứa gì cả.”
“Em đã nắm tay anh dưới nước.”
Tôi nhớ lại khoảnh khắc đó.
Tôi hoảng loạn vùng vẫy trong dòng sông.
Một bàn tay nắm lấy tay tôi.
Lạnh.
Rất lạnh.
Tôi đã nắm lại.
Trong tuyệt vọng.
“Đó không phải lời hứa!”
“Với anh, là lời hứa.”
Anh ta kéo tôi lại gần.
Cổ tôi lạnh buốt.
Tôi tỉnh dậy.
Cổ tay tôi có vết bầm tím hình bàn tay.
Tôi không dám nói với ai.
Tuấn bắt đầu xa cách.
Anh bảo tôi thay đổi.
Rằng mỗi khi anh nhìn vào mắt tôi, anh có cảm giác tôi không còn là tôi.
Một tối, Tuấn quyết định ngủ lại nhà tôi.
“Anh muốn biết chuyện gì đang xảy ra.”
Tôi sợ.
Nhưng tôi cũng mệt mỏi.
2 giờ 47 phút.
Tiếng cửa phòng bật mở.
Không ai chạm vào tay nắm.
Đèn trong phòng chớp tắt.
Tuấn bật dậy.
“Mai, em có thấy—”
Câu nói của anh bị cắt ngang.
Anh nhìn về phía cuối giường.
Tôi cũng nhìn theo.
Người đàn ông đó đứng đó.
Rõ ràng.
Không còn mờ ảo.
Mặt anh ta tái nhợt, tóc ướt sũng, nước nhỏ giọt xuống sàn.
Tuấn lùi lại.
“Cái quái gì thế này?”
Anh ta nhìn Tuấn.
Ánh mắt không còn buồn.
Mà lạnh lẽo.
“Rời khỏi cô ấy.”
Tuấn lao về phía cửa.
Cửa không mở.
Một tràng cười khẽ bật ra, lan rộng trong căn phòng như thứ gì đó sống động.
Không lớn.
Nhưng vang khắp tường.
Tôi hét lên:
“Đủ rồi! Tôi không nợ anh gì cả!”
Anh ta quay sang tôi.
“Em nợ anh mạng sống.”
“Vậy anh muốn gì?”
“Em.”
Bầu không khí trở nên nặng nề, đặc sệt, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó nhọc.
Tuấn ngã quỵ xuống sàn, ôm ngực.
Tôi chạy lại.
Tim anh đập loạn.
Tôi nghe giọng nói trong đầu:
“Chọn đi.”
“Chọn cái gì?”
“Ở với anh. Hoặc nó chết.”
Tôi run rẩy.
“Nếu tôi đồng ý… anh tha cho Tuấn?”
Anh ta gật đầu.
Tôi nhìn Tuấn.
Mặt anh tái xanh.
“Anh xin lỗi…” tôi thì thầm.
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn về phía anh ta, tim đập hỗn loạn trong lồng ngực.
“Tôi ở lại.”
Ngay lập tức, Tuấn hít mạnh một hơi, rồi ngất đi.
Căn phòng trở lại bình thường.
Người đàn ông biến mất.
Sáng hôm sau, Tuấn tỉnh dậy.
Anh không nhớ gì.
Nhưng anh nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Đêm qua, anh mơ thấy em đứng cạnh một người khác… và em không quay lại nhìn anh.”
Tuấn rời đi sau đó.
Chúng tôi chia tay.
Tôi bắt đầu sống một mình.
Nhưng không thật sự một mình.
Tôi cảm nhận được anh ta bên cạnh.
Khi tôi nấu ăn, tôi nghe tiếng bước chân phía sau.
Khi tôi tắm, tôi thấy bóng người qua lớp kính mờ.
Khi tôi ngủ, tôi cảm nhận vòng tay lạnh ôm ngang eo.
Nhưng tôi không còn sợ.
Tôi nghĩ mình đã chấp nhận.
Cho đến đêm qua.
2 giờ 47 phút.
Tôi thức dậy vì nghe tiếng khóc.
Không phải của tôi.
Một đứa trẻ.
Tôi bước ra phòng khách.
Giữa phòng, một đứa bé trai khoảng năm tuổi đứng đó.
Mặt ướt nước.
Nó nhìn tôi.
“Cô là mẹ con à?”
Tôi chết lặng.
Phía sau lưng tôi, giọng anh ta vang lên:
“Gia đình của chúng ta.”
Tôi quay lại.
Anh ta đứng rất gần.
Mỉm cười.
Tôi lùi lại.
“Anh nói gì?”
“Em nghĩ chỉ cần em là đủ sao?”
Đứa bé bước tới.
Bàn tay nó lạnh như tay anh ta.
“Con chờ lâu rồi.”
Tôi hiểu ra quá muộn.
Duyên âm không phải là một người.
Mà là một cuộc sống.
Và tôi vừa đồng ý bước vào nó.
Căn phòng tối sầm lại.
Tiếng cười vang lên.
Cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng, như thể đang dần tách khỏi mặt đất mà tôi từng đứng vững.
Như đang chìm xuống nước.
Một lần nữa.
Và lần này…
Không có ai kéo tôi lên.








