Linh nhi Kunmanthong

Linh nhi Kumanthong

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 11

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Linh nhi Kumanthong

Đánh giá post

Tôi vẫn luôn cho rằng mình là kẻ sống thiên về lý trí.

Tôi học tài chính, làm quản lý một cửa hàng vàng nhỏ trên phố Lạch Tray. Tôi tin vào biểu đồ, lãi suất, và những con số nhảy múa trên màn hình. Những câu chuyện tâm linh, với tôi, chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ. Càng không tin vào mấy thứ bùa ngải, linh nhi mà người ta hay thì thầm sau lưng quầy thu ngân.

Cho đến khi tôi mất tất cả chỉ trong ba tháng.

Tên tôi là Duy, ba mươi lăm tuổi. Tôi có vợ – Lan – và một đứa con trai bốn tuổi tên Bắp. Cửa hàng vàng là tài sản duy nhất mẹ tôi để lại trước khi mất. Tôi từng hứa sẽ giữ nó bằng mọi giá.

Nhưng tôi đã sai lầm khi vay nóng để đầu tư vàng online. Chỉ sau một đêm, cục diện thị trường đã lật ngược hoàn toàn. Tài khoản cháy sạch. Chủ nợ bắt đầu gọi điện. Lan nhìn tôi bằng ánh mắt tôi chưa từng thấy – vừa sợ hãi, vừa thất vọng.

Một tối, khi tôi đang ngồi thẫn thờ trước cửa tiệm đã đóng cửa sớm, một người đàn ông lạ mặt bước đến.

Ông ta tự giới thiệu tên Tấn. Nói chuyện nhỏ nhẹ, ánh mắt sắc như dao. Ông ta bảo biết tôi đang gặp chuyện.

“Tôi có thể giúp cậu,” ông ta nói. “Nhưng phải tin tuyệt đối.”

Tôi bật cười chua chát. “Giờ tôi còn lựa chọn nào nữa sao?”

Ông ta đặt trước mặt tôi một chiếc hộp gỗ nhỏ, sẫm màu, chạm khắc hình đứa trẻ đang chắp tay.

“Linh Nhi Kumanthong,” ông ta nói khẽ. “Nếu chăm sóc đúng cách, nó sẽ giúp cậu vượt qua vận hạn.”

Tôi im lặng rất lâu.

Tôi biết đến Kumanthong qua mấy bài báo mạng. Người ta nói đó là linh hồn trẻ nhỏ được “nuôi” để cầu tài lộc. Ý nghĩ ấy lướt qua khiến da tôi nổi gai ốc. Nhưng hình ảnh Lan ôm con, lặng lẽ lau nước mắt trong bếp, còn đáng sợ hơn.

Tôi mang chiếc hộp về nhà.

Bên trong là một bức tượng nhỏ bằng đất nung, cao chừng gang tay. Hình một đứa bé trai, bụng phệ, mắt tròn, miệng cười.

Xem Thêm:  Dạ quỷ rừng sâu

Nụ cười ấy… không hẳn là hồn nhiên.

Tấn dặn tôi phải đặt nó ở nơi cao ráo, sạch sẽ. Mỗi ngày cho uống sữa, nói chuyện như với con ruột. Không được thất hứa. Không được lơ là.

Tôi không kể cho Lan biết. Tôi đặt nó trong phòng làm việc riêng, khóa cửa cẩn thận.

Ngày đầu trôi qua yên ả, chẳng có dấu hiệu gì bất thường.

Ngày thứ hai, một khách quen bất ngờ quay lại, mua số vàng lớn để chuẩn bị cưới con gái.

Ngày thứ ba, một thương vụ cũ tưởng chừng hủy bỏ bỗng được ký lại.

Tiền bắt đầu chảy về.

Tôi nhìn bức tượng với ánh mắt khác đi.

“Cảm ơn con,” tôi lẩm bẩm, đặt ly sữa trước mặt nó.

Có một khoảnh khắc, tôi thề rằng mình thấy đôi môi đất nung ấy cong lên thêm một chút.

Sau một tuần, tôi bắt đầu nghe tiếng động trong phòng làm việc vào ban đêm.

Nhẹ. Như tiếng chân trẻ con chạy lộc cộc trên nền gạch.

Tôi nghĩ mình tưởng tượng. Nhưng rồi Lan hỏi:

“Anh có nghe tiếng gì trong phòng làm việc không? Như có ai đó mở tủ.”

Tôi giật mình.

Tôi viện cớ chuột.

Nhưng đêm đó, khi tôi mở cửa phòng làm việc, tôi thấy bức tượng không còn ở vị trí cũ.

Nó quay mặt về phía cửa.

Tôi nhớ rất rõ mình đã đặt nó hướng vào tường.

Tim tôi đập mạnh. Thế nhưng thay vì run sợ, trong tôi lại dâng lên một cảm giác phấn khích khó hiểu.

Giống như đang nắm trong tay một bí mật quyền lực.

Từ đó, tôi thường xuyên thì thầm trò chuyện với nó hơn trước.

Tôi kể về nợ nần. Về áp lực. Về nỗi sợ mất cửa hàng.

“Giúp ba nhé,” tôi thì thầm.

Tôi không biết từ khi nào mình gọi nó là “con”.

Rồi những điều kỳ lạ xảy ra dồn dập.

Một đối thủ cạnh tranh lớn bất ngờ bị thanh tra thuế. Cửa hàng họ đóng cửa vô thời hạn.

Một khách hàng từng kiện tôi vì chậm giao hàng bỗng rút đơn.

Chủ nợ lớn nhất của tôi gặp tai nạn giao thông, phải nằm viện dài ngày.

Xem Thêm:  Gầm giường

Một cảm giác lạnh buốt dọc sống lưng bắt đầu bám lấy tôi.

Đó có thật là may mắn không?

Hay là… đánh đổi?

Một tối, tôi quên cho nó uống sữa.

Hôm đó tôi về muộn, mệt mỏi và bực bội. Lan trách tôi ít quan tâm đến con. Tôi cáu gắt. Bắp sợ hãi chạy vào phòng.

Tôi đóng sầm cửa phòng làm việc.

Bức tượng nằm đó, im lặng.

Tôi mặc kệ.

Nửa đêm, tôi tỉnh giấc vì tiếng cười.

Tiếng cười trẻ con, khúc khích ngay sát tai.

Tôi mở mắt.

Cuối giường, có một bóng nhỏ đang ngồi.

Đầu nó nghiêng sang một bên. Đôi mắt đen thẫm, không có lòng trắng.

“Ba quên con.”

Tôi không thở nổi.

Tôi bật đèn.

Không có ai.

Nhưng từ phòng làm việc, vang lên tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng.

Tôi chạy ra.

Ly sữa tôi quên đặt đã nằm giữa phòng, vỡ tan. Trên tường, bằng thứ chất lỏng trắng đục, có những vệt kéo dài như vết tay trẻ nhỏ.

Tôi bắt đầu run.

Lan bắt đầu thay đổi.

Cô ấy nói thường thấy một đứa bé đứng ngoài cửa phòng làm việc, nhìn chằm chằm vào phòng ngủ.

Bắp thì bảo có “em trai mới” rủ chơi trốn tìm.

Tôi quát con.

“Đừng nói linh tinh!”

Nhưng đêm đó, tôi nghe tiếng Bắp cười trong phòng khách.

Khi tôi chạy ra, thằng bé đang đứng giữa phòng, mắt nhắm nghiền, hai tay dang rộng.

Như đang được ai đó ôm.

“Em bảo ba không thương em,” Bắp nói, giọng đều đều, không phải giọng của con tôi.

Tôi kéo con vào lòng.

Cơ thể nó lạnh ngắt.

Từ sau lưng tôi, một giọng trẻ con khác vang lên:

“Con ở đây mà.”

Tôi tìm đến Tấn.

Nhưng số điện thoại ông ta không tồn tại. Địa chỉ ông ta đưa chỉ là một căn nhà bỏ hoang.

Tôi bắt đầu hiểu mình đã bị lừa.

Hoặc tệ hơn – tôi đã mở cửa cho thứ gì đó bước vào.

Tối hôm đó, khi tôi quyết định mang bức tượng đi vứt, cánh cửa phòng làm việc tự động khóa lại.

Đèn tắt phụt.

Trong bóng tối, tôi nghe tiếng bước chân nhỏ chạy vòng quanh mình. Nhanh dần. Gấp gáp.

Xem Thêm:  Một xác hai hồn

Một bàn tay bé xíu nắm lấy cổ tay tôi.

Lạnh như đá.

“Ba định bỏ con?”

Tôi hét lên.

Tôi cảm thấy mình bị đẩy mạnh vào tường. Căn phòng như bị nén chặt lại, bầu không khí đặc sệt khiến tôi thở cũng khó khăn.

Trong ánh chớp điện thoại rơi xuống sàn, tôi nhìn thấy nó.

Không còn là bức tượng.

Là một đứa trẻ méo mó, da tái xám, bụng phình to, miệng nứt rộng đến tận mang tai.

Hai hốc mắt đen hun hút ấy ghim chặt lấy tôi không rời.

“Con đã giúp ba.”

Tôi lắp bắp: “Tao… tao không nhờ mày hại ai!”

Nó cười.

“Ba hứa nuôi con.”

Tôi nhớ lại những lần tôi thì thầm xin nó giúp. Những lời cảm ơn. Những lời hứa sẽ chăm sóc.

Tôi đã coi nó như công cụ.

Nhưng với nó… tôi là cha.

Cánh cửa phòng ngủ bật mở.

Lan và Bắp đứng đó, ánh mắt vô hồn.

Phía sau họ, hàng chục bóng đen nhỏ bé lấp ló trong bóng tối.

Tiếng cười vang lên khắp nhà.

Tôi thấy cổ họng mình như bị bóp nghẹt. Rồi toàn thân tôi chợt bị kéo bật khỏi mặt đất, lơ lửng trong khoảng không.

Trong khoảnh khắc ngạt thở ấy, tôi nhìn thấy gương mặt của Lan biến dạng, da nứt toác, đôi mắt đen sâu như hố thẳm.

“Anh hứa bảo vệ mẹ con em mà,” giọng cô hòa lẫn với giọng trẻ con the thé.

Tôi cố vùng vẫy.

Nhưng càng giãy, sợi dây vô hình càng siết chặt.

Trước khi bóng tối nuốt chửng, tôi nghe tiếng thì thầm ngay sát tai:

“Không được thất hứa.”

Sáng hôm sau, hàng xóm phá cửa vì nghe tiếng trẻ con khóc suốt đêm.

Họ tìm thấy tôi treo lơ lửng giữa phòng làm việc.

Lan và Bắp nằm bất tỉnh trong phòng ngủ, không nhớ gì.

Bức tượng Kumanthong vỡ thành từng mảnh.

Nhưng trên sàn, bằng những vệt sữa đông khô, có một hàng chữ nhỏ:

“Con vẫn ở đây.”

Và đến giờ, mỗi đêm, khi Lan ru Bắp ngủ, cô ấy vẫn nghe tiếng một đứa trẻ khác khúc khích cười trong góc phòng.

Còn tôi…

Tôi vẫn đứng đó.

Trong bóng tối.

Chờ một lời hứa khác.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Linh nhi Kumanthong" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Linh nhi Kumanthong" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !