Tôi từng nghĩ mình hiểu rừng.
Tôi lớn lên ở vùng bán sơn địa, nơi những triền đồi phủ kín keo và thông, nơi lũ trẻ con chúng tôi có thể chạy băng qua lối mòn mà không cần nhìn đường. Rừng với tôi không phải là thứ gì đó bí ẩn hay đáng sợ. Nó chỉ đơn giản là một phần của tuổi thơ — mùi đất ẩm sau mưa, tiếng ve ran giữa trưa hè, và những buổi chiều đuổi nhau đến tận khi trời tối mịt mới nhớ đường về.
Cho đến chuyến đi cách đây ba năm.
Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra: rừng không lạc mất người. Người tự lạc khỏi rừng.
Tên tôi là Quân, ba mươi tuổi, làm quay phim tự do. Tôi cùng ba người bạn — Huy, Trang và Minh — quyết định thực hiện một chuyến trekking xuyên rừng ở khu vực núi Cấm, nơi có một cánh rừng nguyên sinh chưa được khai thác du lịch nhiều.
Huy là người khởi xướng. Cậu ta thích mạo hiểm, lúc nào cũng muốn tìm những nơi “chưa ai đặt chân tới”. Trang là bạn gái Huy, tính tình cẩn thận, nhưng luôn chiều theo mọi quyết định của anh. Minh là bạn đại học của tôi, trầm lặng và ít nói.
Còn tôi, tôi đi vì cần tư liệu quay phim.
Chúng tôi tự tin đến mức quyết định không cần người dẫn đường.
Đó là sai lầm đầu tiên.
Buổi đầu tiên trôi qua êm đềm, mọi thứ thuận lợi ngoài mong đợi.
Đường mòn tuy hẹp nhưng vẫn nhận ra được. Tôi quay được vài cảnh đẹp: ánh nắng xuyên qua tán cây, dòng suối nhỏ róc rách, tiếng cười nói của cả nhóm vang vọng giữa không gian xanh thẳm.
Đến chiều, chúng tôi dựng lều gần một khoảng đất trống, xung quanh là những thân cây cao vút, thẳng tắp.
Đêm xuống nhanh hơn tôi nghĩ.
Tiếng côn trùng dày đặc đến mức tạo thành một lớp âm thanh đặc quánh.
Khoảng gần nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Rất nhẹ.
Sột soạt quanh lều.
Tôi nghĩ là thú rừng.
Nhưng tiếng đó… đều nhịp.
Giống như có ai đó đang đi vòng quanh chúng tôi.
Tôi mở khóa lều, thò đầu ra.
Không có gì.
Chỉ có bóng tối và những thân cây đứng im như những cái bóng khổng lồ.
Sáng hôm sau, Minh bảo cậu ta không ngủ được.
“Có người đứng ngoài lều,” Minh nói.
“Thú thôi,” Huy cười. “Ở rừng mà sợ.”
Minh lắc đầu. “Tao thấy rõ bóng người.”
Chúng tôi bỏ qua lời Minh.
Sai lầm thứ hai.
Đến trưa, bản đồ bắt đầu không khớp với thực tế.
Con suối chúng tôi dự định băng qua không xuất hiện. Lối mòn biến mất. Cây cối dày đặc hơn, rậm rạp và tối tăm.
GPS trong điện thoại không có sóng.
“Đi tiếp thôi,” Huy nói. “Chắc lệch chút thôi.”
Chúng tôi đi thêm hai tiếng.
Rồi ba tiếng.
Rừng không thay đổi.
Thân cây nào cũng giống thân cây nào. Xung quanh hoàn toàn vắng lặng, không một dấu vết nào cho thấy từng có con người đặt chân tới.
Trang bắt đầu hoảng.
“Hay mình quay lại?”
Huy quay đầu nhìn lại.
Im lặng.
Phía sau chúng tôi cũng là rừng.
Không có dấu vết lều trại, không có lối mòn cũ.
Cảm giác như con đường phía sau đã bị xóa sạch, như thể chúng tôi chưa hề tồn tại ở đó.
Chiều xuống, không ai còn nói chuyện.
Không khí đặc quánh.
Rồi tôi bắt đầu nghe những âm thanh khe khẽ, tựa lời ai đó rì rầm sát bên tai.
Thoạt đầu tôi nghĩ là gió lùa qua tán lá.
Nhưng rồi tôi nghe rõ.
“Quân…”
Tôi dừng lại.
“Có ai gọi tao không?”
Ba người kia lắc đầu.
Tiếng gọi lại vang lên, lần này sát bên tai tôi.
“Quân…”
Tôi quay phắt lại.
Chỉ có Minh đứng sau lưng.
“Đừng quay lại,” Minh nói nhỏ.
“Tao nghe có người gọi tên tao.”
Minh hướng về phía tôi, ánh nhìn sâu hun hút và khó đoán.
“Đừng quay lại khi nó gọi.”
“Tại sao?”
Minh không trả lời.
Chúng tôi dựng lều tạm giữa một khoảng trống hẹp.
Đêm thứ hai trong rừng.
Tiếng bước chân lại vang lên.
Nhưng lần này không chỉ một.
Nhiều.
Chạy quanh lều.
Nhanh.
Gấp gáp.
Trang bật khóc.
Huy cầm dao, chuẩn bị lao ra ngoài.
“Đừng!” Minh hét lên.
Nhưng Huy đã mở lều.
Cậu ta bước ra.
Tiếng bước chân dừng lại.
Im phăng phắc.
“Huy?” Trang gọi.
Không ai trả lời.
Tôi và Minh lao ra ngoài.
Không có Huy.
Không có dấu vết vật lộn.
Chỉ có một thứ.
Trên thân cây trước mặt lều, xuất hiện những vết cào dài, sâu, như bị móng tay người cào vào vỏ cây.
Trang gào lên.
Chúng tôi tìm Huy suốt đêm.
Không thấy.
Sáng hôm sau, Minh biến mất.
Cậu ta ngủ cạnh tôi trong lều.
Khi tôi tỉnh dậy, chỗ Minh nằm trống trơn.
Không có tiếng động.
Không có dấu chân.
Trang nhìn tôi với ánh mắt đầy hoảng loạn.
“Có phải… chúng ta đang bị theo dõi không?”
Tôi không trả lời.
Vì tôi biết câu trả lời.
Chỉ còn tôi và Trang.
Chúng tôi đi trong vô định.
Không ăn, không ngủ.
Tôi bắt đầu thấy bóng người giữa những thân cây.
Đứng xa xa.
Mỗi lần tôi nhìn kỹ, nó biến mất.
Trang thì thầm: “Anh có nghe không?”
“Nghe gì?”
“Tiếng Huy gọi em.”
Tôi nắm chặt tay cô ấy.
“Đừng quay lại.”
Câu nói của Minh vang lên trong đầu tôi.
Đừng quay lại.
Chiều hôm đó, chúng tôi thấy một khoảng đất trống lớn.
Ở giữa là một cây cổ thụ to đến mức phải năm người ôm mới xuể.
Dưới gốc cây… là lều của chúng tôi.
Chính là lều đêm đầu tiên.
Balo của tôi nằm đó.
Máy quay nằm đó.
Như thể chúng tôi chỉ vừa rời đi vài phút.
Trang run rẩy.
“Chúng ta… đi vòng tròn sao?”
Tôi bước lại gần.
Bên cạnh lều, có ba cái hố nhỏ.
Mới đào.
Đất còn ẩm.
Trang nắm chặt tay tôi.
“Anh nghe thấy không?”
Tôi nghe.
Tiếng đào đất.
Từ dưới lòng đất.
Rào… rào…
Ba cái hố rung nhẹ.
Rồi một bàn tay thò lên khỏi một hố.
Là Huy.
Mắt mở to, miệng đầy đất.
Tôi lùi lại.
Bàn tay thứ hai từ hố kế bên.
Là Minh.
Khuôn mặt trắng bệch, cổ có vết bầm tím.
Hố thứ ba.
Không có ai.
Trang nhìn tôi.
Tôi hiểu.
Hố thứ ba dành cho tôi.
Tiếng gọi vang lên khắp khu rừng.
“Quân…”
“Quân…”
Trang hét lên, bỏ chạy.
Tôi chạy theo.
Nhưng rừng dường như di chuyển.
Cây cối khép lại.
Lối đi biến mất.
Tôi mất dấu Trang.
Chỉ còn mình tôi.
Phía sau lưng, những bước chân vang lên gấp gáp, mỗi lú một gần hơn.
Rất nhiều.
Tôi không dám quay lại.
Tôi chạy cho đến khi ngã gục.
Khi tỉnh dậy, tôi nằm bên rìa rừng.
Người dân địa phương tìm thấy tôi sau ba ngày mất tích.
Chỉ có tôi sống sót.
Khi được tìm thấy, họ liên tục tra hỏi tôi về những gì đã xảy ra trong khu rừng ấy.
Tôi nói chúng tôi lạc đường.
Họ nói trong khu rừng đó nhiều năm nay không ai mất tích.
Chưa từng có.
Họ không tìm thấy dấu vết của Huy, Trang hay Minh.
Không có lều trại.
Không có hố đất.
Không có vết cào.
Như thể tôi đi một mình từ đầu.
Tôi trở lại thành phố.
Nhưng đêm nào tôi cũng nghe tiếng bước chân quanh phòng.
Tiếng thì thầm gọi tên tôi.
Và mỗi khi có ai đó gọi tên tôi ngoài đời, tôi phải mất vài giây để dám quay đầu lại.
Tuần trước, tôi nhận được một đoạn video trong thẻ nhớ máy quay.
Tôi không nhớ đã quay nó.
Trong video, tôi đứng giữa khoảng đất trống, một mình.
Tự đào đất.
Ba cái hố.
Rồi tôi quay về phía máy quay, mỉm cười.
Sau lưng tôi, giữa những thân cây, có ba bóng người đứng lặng.
Và ngay khi tôi trong video quay đầu lại…
Màn hình tối đen.
Tối nay, tôi lại nghe thấy tiếng bước chân.
Ngay ngoài cửa phòng.
Ai đó đang thì thầm:
“Quân… về đi…”
Tôi không biết nếu mình mở cửa ra…
Tôi sẽ thấy hành lang chung cư.
Hay một cánh rừng đang chờ sẵn.









