Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm tối mịt mù, khi tôi và nhóm bạn quyết định thử thách bản thân bằng một chuyến hành trình tìm hiểu về những điều huyền bí. Nhóm chúng tôi gồm có tôi, Minh, Tuấn, Lan và Hương – mỗi người đều có những lý do khác nhau để tham gia, nhưng không ai trong chúng tôi ngờ rằng chuyến đi này sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.
Chúng tôi đã nghe nói về một ngôi làng hẻo lánh, nơi có một ngôi đền cổ, nơi những người dân địa phương không bao giờ dám đến gần. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng vẫn còn những câu chuyện ma quái về những nghi lễ kỳ lạ được thực hiện tại đó, và đặc biệt là một kinh cầu ma – một nghi lễ được cho là có thể triệu hồi những linh hồn đã khuất.
Theo lời người quản lý khu nghỉ dưỡng nơi chúng tôi ở, ngôi đền này đã bị bỏ hoang từ lâu, và chưa ai dám vào trong vì những điều kỳ quái xảy ra xung quanh nó.
Với tính tò mò và đam mê khám phá, chúng tôi quyết định lên đường, hy vọng sẽ tìm được manh mối về những câu chuyện huyền bí đó. Ngôi làng nằm sâu trong một khu rừng, con đường dẫn vào là những con đường đất ngoằn ngoèo, lởm chởm đá. Khi chúng tôi đến gần, không khí dường như thay đổi hẳn. Mọi thứ bỗng chốc trở nên im lặng đến khó tin. Cảnh vật xung quanh có vẻ u ám, như thể một lớp sương mờ đục phủ lên tất cả, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và xa lạ.
Chúng tôi dừng lại trước một ngôi đền cổ, nơi mà từ xa nhìn lại, chỉ thấy những bức tường đá phủ đầy rêu phong, cánh cửa gỗ cũ kỹ đã mục nát. Mặc dù không khí lạnh giá, tôi vẫn có cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng tôi từ phía sau. Mọi người đều im lặng nhìn nhau, như thể chờ đợi ai đó lên tiếng.
“Được rồi, chúng ta vào đi,” Tuấn nói, cố gắng phá vỡ không khí im lặng. “Cả đêm đi bộ để đến đây rồi, không thể quay lại được nữa.”
Nhưng khi bước vào bên trong, cảm giác kỳ lạ chỉ càng gia tăng. Ngôi đền tối om, không một ngọn nến hay ánh sáng nào. Mùi ẩm mốc và cũ kỹ tỏa ra từ các bức tường đá, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Chính trong không gian u ám ấy, chúng tôi chợt nhận ra rằng mình không chỉ đang đối mặt với một ngôi đền bỏ hoang, mà có thứ gì đó rất lạ đang tồn tại trong đây.
Trên sàn, những bức tranh cổ vẽ về những hình thù kỳ dị – những sinh vật không thể nhận diện được, nhưng lại có ánh mắt đầy tội lỗi. Những bức vẽ ấy dường như đang quan sát chúng tôi, theo từng bước đi. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi nhất là một chiếc bàn đá nằm chính giữa căn phòng lớn.
Trên bàn là một tấm vải trắng, phủ lên một vật gì đó. Có cảm giác như chúng tôi không phải là những kẻ vào thăm, mà là những kẻ đang bị theo dõi, chuẩn bị bị lựa chọn.
“Chúng ta làm gì tiếp theo?” Lan hỏi, giọng cô có vẻ run run.
Minh nhìn vào chiếc bàn đá, rồi quay lại với chúng tôi, đôi mắt anh ta bối rối. “Chắc chắn là cái gì đó liên quan đến nghi lễ cũ. Đừng đụng vào bất cứ thứ gì.”
Nhưng khi tôi bước gần hơn đến bàn, tôi chợt nghe thấy tiếng thì thầm, nhẹ như gió. Đó không phải là tiếng gió thổi qua ngôi đền lạnh lẽo, mà là một giọng nói kỳ lạ, như từ sâu trong lòng đất vọng lên.
“Tôi… ở đây…” Giọng nói không rõ ràng, nhưng đầy ma mị, như thể có một linh hồn nào đó đang gọi tên tôi. Tôi đứng sững lại, không thể nhúc nhích.
Hương, luôn là người nhạy cảm nhất trong nhóm, đột nhiên vội vàng bước lên và kéo tôi ra khỏi chiếc bàn. “Chúng ta phải rời đi ngay bây giờ, ngay lập tức!” cô ấy nói, giọng run rẩy.
Nhưng khi chúng tôi định quay lại cửa ra, thì không gian xung quanh bỗng trở nên dày đặc hơn. Cánh cửa đền – đã mở khi chúng tôi bước vào – giờ đây đã đóng sầm lại, không thể mở ra được. Bên trong, một ánh sáng mờ ảo bắt đầu lóe lên từ chiếc bàn đá, rồi một làn khói mờ dần hiện lên từ dưới đất.
“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” Tuấn hét lên, mặt anh ta tái mét. Mọi người nhìn quanh, chỉ thấy bóng tối dày đặc, nhưng tiếng thì thầm lại bắt đầu vang lên xung quanh chúng tôi.
Chúng tôi không biết phải làm gì, nhưng ánh sáng từ chiếc bàn đá càng lúc càng mạnh lên, như thể có một lực kéo chúng tôi lại gần. Và rồi, tôi thấy bóng hình mờ ảo của một người đứng ngay giữa ánh sáng đó. Đó là một người phụ nữ, mặc một bộ áo trắng cũ kỹ, tóc dài và xõa xuống. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi nhất là đôi mắt của cô ấy – đôi mắt trống rỗng, vô hồn, nhìn thẳng vào tôi.
“Tôi… cần… giúp đỡ…” Giọng nói đó, vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy tuyệt vọng, vang lên trong không gian, như thể đang cầu xin chúng tôi làm điều gì đó.
“Chạy đi!” Minh hét lên, và cả nhóm chúng tôi bắt đầu lao ra khỏi ngôi đền. Nhưng mỗi bước chân đều như bị kéo lại. Cánh cửa vẫn không mở ra, và bóng tối bao trùm toàn bộ không gian. Chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc chạy qua những hành lang u ám, không biết đâu là lối ra.
Cuối cùng, khi chúng tôi bước ra ngoài, trời đã sáng. Nhưng những ký ức về ngôi đền đó, về những tiếng thì thầm và bóng dáng kỳ dị, vẫn còn đeo bám chúng tôi. Chúng tôi không dám nói thêm gì nữa, chỉ im lặng nhìn nhau, như thể biết rằng không ai trong chúng tôi sẽ có thể quên được cái nhìn của đôi mắt đó.









