Câu chuyện bắt đầu vào một buổi tối mùa đông, khi tôi quyết định chuyển đến một căn hộ mới. Căn hộ này nằm trong một khu chung cư cũ, ở một khu phố vắng vẻ, nơi chẳng mấy người qua lại. Khi tôi bước vào căn hộ lần đầu tiên, tôi cảm nhận ngay sự im lặng kỳ lạ. Không phải là sự im lặng bình thường của một ngôi nhà không người, mà là một sự tĩnh lặng nặng nề, như thể có điều gì đó đang ngự trị trong không gian này.
Tôi là người mới chuyển đến, và vì công việc bận rộn, tôi không có thời gian để tìm hiểu quá nhiều về lịch sử của nơi này. Chỉ nghe qua những lời đồn đại từ người quản lý khu chung cư rằng, căn hộ này trước đây đã từng có những vụ việc kỳ lạ.
Cách đây vài năm, có một gia đình đã sống ở đây, nhưng họ đột ngột chuyển đi mà không một lời giải thích. Sau đó, những người thuê tiếp theo cũng không ở lâu được, và căn hộ này dần trở thành một nơi không ai muốn đặt chân đến. Nhưng đối với tôi, mọi chuyện dường như chỉ là những câu chuyện huyền thoại, không có gì đáng để lo lắng.
Ngày đầu tiên ở trong căn hộ, tôi vẫn cảm thấy khá thoải mái. Căn phòng nhỏ, vừa vặn, và tôi cố gắng trang trí lại một chút để cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng càng ở lâu, tôi bắt đầu cảm nhận có điều gì đó không ổn. Đặc biệt là vào ban đêm, khi căn hộ trở nên lạnh lẽo và tối tăm, tôi cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình. Những âm thanh lạ phát ra từ các góc trong nhà, từ những chiếc cửa sổ, thậm chí từ chính các bức tường, khiến tôi không thể an tâm.
Tôi cố gắng xua đuổi những suy nghĩ kỳ quái đó, nhưng một tối, khi đang ngồi làm việc, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là do mệt mỏi, nhưng khi quay lại, tôi chẳng thấy ai. Căn phòng vẫn chỉ có tôi, màn đêm im lìm và những bóng đèn yếu ớt. Nhưng cảm giác thì không thể sai, tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng có thứ gì đó không thể nhìn thấy, đang lướt qua mình.
Ngày qua ngày, tôi bắt đầu cảm thấy mình không đơn độc. Những âm thanh đó trở nên rõ ràng hơn, và đôi khi, tôi cảm nhận được những luồng khí lạnh lẽo lướt qua người mình. Đặc biệt là vào những đêm muộn, khi căn phòng vắng vẻ và mọi thứ đều chìm trong bóng tối, tôi cảm giác như có một người đứng ngay cạnh, nhưng khi quay lại, chẳng có ai cả.
Đó là một cảm giác không thể tả được, như thể có một kẻ vô hình đang theo dõi từng cử động của tôi.
Một buổi tối, khi tôi quyết định ngủ sớm vì mệt mỏi, tôi nằm trên giường, mắt nhắm lại. Nhưng ngay khi chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, tôi bỗng nghe thấy tiếng thì thầm. Đầu tiên chỉ là những âm thanh nhỏ, như là một giọng nói rất nhẹ, nhưng càng nghe, tôi nhận ra rằng giọng nói đó đang gọi tên tôi. “Tôi ở đây,” giọng nói vang lên trong đầu tôi, rõ ràng và gần gũi. Tôi bật dậy, tim đập thình thịch, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối.
Tôi không thể ngủ được. Cảm giác bất an cứ dâng lên trong tôi, và tôi bắt đầu tự hỏi liệu có ai đó thực sự đang ở đây cùng mình. Dần dần, mọi thứ trở nên kỳ lạ hơn. Các đồ vật trong phòng bắt đầu thay đổi vị trí một cách không thể giải thích. Tôi để lại cốc nước trên bàn, nhưng sáng hôm sau, cốc nước lại ở một góc phòng khác, như thể có ai đó đã di chuyển nó trong khi tôi không chú ý.
Một đêm, tôi quyết định sẽ không chạy trốn khỏi nỗi sợ nữa. Tôi lấy chiếc máy quay nhỏ và bắt đầu ghi lại những điều kỳ lạ mà tôi cảm nhận được trong căn hộ. Khi xem lại đoạn video, tôi không thể tin vào mắt mình: trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi nhìn thấy một bóng hình mờ ảo xuất hiện ngay sau lưng tôi, rồi biến mất chỉ trong tích tắc.
Không thể nào, tôi thầm nghĩ, mắt tôi đang mệt mỏi hay có gì đó sai. Nhưng tôi không thể giải thích nổi, cảm giác của tôi về sự hiện diện ấy là rất thật.
Ngày hôm sau, tôi quyết định nói chuyện với người quản lý khu chung cư, ông ấy là người duy nhất tôi biết có thể giải thích được phần nào về những gì đang xảy ra. Khi tôi kể về những hiện tượng kỳ lạ, ông ấy im lặng một lúc lâu, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. “Cô không phải là người đầu tiên báo cáo những chuyện này,” ông nói, “Căn hộ này đã từng là nơi trú ẩn của một người đàn ông, và sau khi anh ta chết, không ai dám thuê nó nữa.”
Theo lời ông quản lý, người đàn ông đó là một kẻ bí ẩn, sống trong căn hộ này một thời gian dài trước khi đột ngột qua đời. Và người ta đồn rằng, trước khi chết, anh ta đã nghiên cứu một số nghi lễ huyền bí, điều mà có thể đã để lại một cái gì đó không thể giải thích trong căn phòng này. “Có thể,” ông nói, “đó là lý do tại sao cô cảm thấy có ai đó đang ở đây cùng mình.”
Cảm giác không thể giải thích được vẫn tiếp tục đeo bám tôi, và vào một đêm muộn, khi tôi đang đứng trong phòng khách, tôi chợt nhận ra điều gì đó khủng khiếp. Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi thấy rõ bóng của một người đứng phía sau tôi trong gương, nhưng khi quay lại, không có ai ở đó. Tôi gần như không thể thở được, một cảm giác kinh hoàng trào dâng trong tôi, và ngay lập tức, tôi lao ra khỏi nhà, không dám quay lại.
Tôi quyết định không bao giờ quay lại căn hộ đó nữa. Căn hộ ấy vẫn nằm im lìm trong bóng tối, như một vết nhơ chưa thể xóa sạch. Và tôi nhận ra rằng đôi khi, những câu chuyện mà ta cho là hoang đường lại có một phần sự thật mà ta không thể lý giải nổi. Và những kẻ vô hình vẫn luôn tồn tại quanh ta, chỉ là chúng ta không thể nhìn thấy chúng.










