Tôi lái xe dịch vụ đêm đã gần bảy năm. Người ta hay hỏi tôi có sợ không khi chạy đường dài lúc nửa đêm. Tôi luôn trả lời là không. Đường đêm vắng, ít kẹt xe, ít khách say xỉn. Chỉ cần tỉnh táo, còn lại là chuyện bình thường.
Tôi đã từng nghĩ vậy.
Tên tôi là Phúc, ba mươi bốn tuổi. Tôi chạy tuyến cố định từ thành phố về các huyện lân cận. Vợ tôi – Hạnh – đang mang thai tháng thứ năm. Tôi nhận chạy đêm nhiều hơn để dành tiền. Mỗi khi mệt, tôi chỉ cần nghĩ đến cái bụng tròn của cô ấy là có thể cắn răng chạy thêm vài cuốc.
Đêm đó là thứ Ba. 2 giờ 07 phút sáng, tôi vừa thả khách ở thị trấn ven quốc lộ. Ứng dụng không báo thêm cuốc nào. Tôi quyết định quay đầu xe về thành phố.
Đường vắng tanh. Sương mỏng như khói.
Đến đoạn qua nghĩa trang cũ – chỗ đang giải tỏa để làm khu công nghiệp – tôi thấy một người đứng bên lề đường.
Anh ta khoác trên người chiếc sơ mi trắng phẳng phiu cùng quần tây đen tối màu, đứng lặng giữa màn sương như một vệt sáng nhợt nhạt. Đứng rất thẳng. Không vẫy tay, không bước ra giữa đường. Chỉ nhìn thẳng vào xe tôi.
Tôi định lướt qua.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại rung lên.
Một cuốc xe mới.
Điểm đón: Quốc lộ 17, đoạn nghĩa trang cũ.
Tôi liếc ra ngoài.
Người đàn ông vẫn đứng đó.
Tôi tấp xe vào.
Anh ta mở cửa ghế sau, ngồi xuống rất nhẹ. Không có tiếng động gì ngoài tiếng lò xo ghế khẽ kêu.
“Anh đặt xe phải không?”
“Phải.”
Giọng anh ta trầm và đều. Không cảm xúc.
Tôi nhìn lên gương chiếu hậu.
Khuôn mặt anh ta tái nhợt. Không phải kiểu trắng vì thiếu nắng, mà là trắng như giấy.
“Đi đâu anh?”
“Anh cứ chạy đi. Tôi sẽ chỉ.”
Tôi không thích kiểu khách này. Nhưng cũng không lạ. Nhiều người sợ lộ địa chỉ nhà nên không nhập điểm đến.
Tôi cho xe lăn bánh.
Đi được khoảng năm phút, tôi nhận ra một điều kỳ lạ.
Màn hình ứng dụng trống trơn, không hề vẽ ra bất kỳ tuyến đường hay điểm đến nào.
Chỉ có một chấm xanh – xe tôi – đứng giữa màn hình trống trơn.
Tôi nghĩ chắc mất sóng.
“Tới ngã ba phía trước, rẽ trái,” người đàn ông nói.
Tôi làm theo.
Con đường nhỏ hẹp dần, tối hơn. Không có đèn đường.
Tôi liếc gương lần nữa.
Anh ta vẫn ngồi đó.
Nhưng… tôi không thấy bóng anh ta phản chiếu rõ ràng.
Tôi chớp mắt.
Có lẽ do ánh sáng yếu.
“Tới rồi,” anh ta nói khi xe tôi dừng trước một cổng sắt lớn.
Tôi nhìn ra ngoài.
Đó là một khu nhà bỏ hoang. Tường rào cao, cỏ mọc um tùm.
Cổng khóa.
“Anh chắc chỗ này có người ở chứ?”
“Có.”
Anh ta mở cửa bước xuống.
Không đóng cửa lại.
Tôi quay đầu nhìn.
Anh ta đang đứng trước cổng, quay lưng về phía tôi.
“Tính tiền anh ạ.”
Không trả lời.
Tôi cầm điện thoại lên.
Cuốc xe… đã tự kết thúc.
Số tiền: 0 đồng.
Tôi ngẩng lên.
Trước cổng không còn ai.
Tôi nuốt nước bọt.
Có thể anh ta đi vào bên hông.
Tôi cài số lùi.
Ngay lúc đó, cửa ghế sau đóng sập lại.
RẦM.
Tôi giật mình nhìn vào gương.
Ghế sau trống trơn.
Tôi phóng xe đi.
Về đến nhà gần 4 giờ sáng. Hạnh đã ngủ.
Tôi không kể gì.
Nhưng sáng hôm sau, khi dọn xe, tôi thấy một thứ trên ghế sau.
Một tấm danh thiếp cũ, ố vàng.
Tên: Nguyễn Văn Khải.
Số điện thoại in bên dưới đã mờ.
Mặt sau ghi một dòng bút mực xanh:
“2:17”
Tôi thấy lạnh sống lưng.
Tối đó, tôi cố tránh chạy qua quốc lộ 17.
Nhưng 2 giờ 15 phút, ứng dụng lại báo cuốc.
Điểm đón: Quốc lộ 17.
Tên khách: Nguyễn Văn Khải.
Tôi tắt ứng dụng.
Năm phút sau, điện thoại tự bật lại.
Cuốc xe vẫn đó.
2 giờ 17 phút.
Tôi nhìn lên phía trước.
Giữa đường, người đàn ông áo trắng đang đứng.
Lần này, anh ta đứng giữa làn xe.
Tôi đạp phanh.
Xe trượt dài.
Anh ta không né.
Tiếng va chạm không xảy ra.
Xe tôi dừng lại.
Anh ta vẫn đứng nguyên.
Nhưng… gần hơn.
Anh ta bước tới, mở cửa ghế sau.
Ngồi xuống.
“Tôi quên một thứ,” anh ta nói.
Tôi run tay.
“Anh… anh là ai?”
Anh ta nghiêng đầu.
“Anh đã chở tôi rồi mà.”
Tôi quay phắt lại nhìn ghế sau.
Khuôn mặt anh ta lúc này không còn nguyên vẹn.
Một bên má lõm sâu, như bị ép nát.
Trán nứt ra, máu khô sẫm lại.
Mắt trái đục ngầu.
“Tôi chết ở đoạn này,” anh ta nói. “Năm ngoái.”
Tim tôi đập loạn.
“Tôi cần về nhà.”
“Nhà anh ở đâu?”
Anh ta mỉm cười.
“Anh biết mà.”
Tôi không biết.
Nhưng tay tôi tự động xoay vô lăng.
Xe chạy.
Không theo ý tôi.
Con đường phía trước mờ dần.
Cảnh vật thay đổi.
Không còn quốc lộ.
Mà là một con đường đất dẫn vào bãi tha ma cũ.
Xe dừng trước một ngôi mộ chưa kịp xây bia.
Trên tấm bảng gỗ cắm tạm có ghi:
Nguyễn Văn Khải. Mất lúc 2 giờ 17 phút.
Ngày… đúng ngày hôm nay, một năm trước.
“Tới rồi,” anh ta nói.
Cửa ghế sau mở.
Không có ai bước xuống.
Nhưng tôi thấy một bóng người đứng trước mộ.
Quay lưng lại.
Giống hệt tôi.
Tôi nhìn xuống tay mình.
Bàn tay nhợt nhạt hơn.
Lạnh hơn.
Tôi bật khóc.
“Không… tôi chưa chết…”
Phía sau, giọng anh ta vang lên rất gần tai tôi.
“Tai nạn lúc 2 giờ 17. Anh không nhớ sao?”
Bên tai tôi vang lên tiếng kim loại chát chúa va vào nhau, sắc lạnh và khô khốc.
Tiếng còi xe tải.
Ánh đèn pha chói lòa.
Một ký ức bất chợt lóe sáng trong đầu, nhanh và chói như tia đèn pha giữa đêm tối.
Đêm hôm qua.
Tôi đã mệt.
Tôi đã gật đầu vài giây khi lái qua quốc lộ 17.
Rồi tôi nghe một tiếng nổ “rầm” khủng khiếp xé toạc không gian, khiến mọi thứ rung chuyển.
Rồi tối đen.
Tôi tưởng mình phanh kịp.
Nhưng có lẽ… tôi chưa từng phanh.
Tôi nhìn lại chiếc xe.
Phần đầu xe bẹp dúm.
Kính chắn gió vỡ nát.
Máu loang trên vô lăng.
Và tôi… đang ngồi ở ghế sau.
Người cầm lái phía trước quay đầu lại.
Khuôn mặt đó…
Là tôi.
Nhưng mắt đen kịt.
Miệng mỉm cười méo mó.
“Đến lượt anh bắt khách rồi.”
Tôi muốn mở cửa.
Nhưng tay tôi xuyên qua tay nắm.
Chiếc điện thoại trên bảng điều khiển bỗng bật sáng, màn hình hiện lên thông báo mới giữa bóng tối đặc quánh.
Một cuốc xe mới.
Điểm đón: Quốc lộ 17.
Thời gian: 2:17.
Tên khách: Phạm Minh Phúc.
Tôi hét lên.
Nhưng không ai nghe thấy.
Chiếc xe lăn bánh.
Tôi nhìn qua kính.
Bên lề đường, một người đàn ông đang đứng vẫy xe.
Mặc áo sơ mi trắng.
Khuôn mặt tái nhợt.
Là tôi.
Và tôi hiểu.
Không phải tôi chở người lạ.
Mà tôi đã trở thành người lạ bắt xe giữa đêm khuya.










