Tôi từng sống bằng lời nói.
Không phải diễn giả hay luật sư gì cả. Tôi là MC cho một kênh kể chuyện kinh dị trên mạng. Giọng tôi trầm, rõ chữ, biết cách ngắt nhịp đúng lúc để người nghe rùng mình. Tôi vẫn thường đùa rằng mình có thể làm người ta nổi da gà chỉ bằng một câu thì thầm.
Cho đến khi có thứ bắt tôi phải im lặng.
Tên tôi là Quân, ba mươi tuổi. Tôi sống cùng bạn gái – Hạ – trong một căn hộ chung cư tầm trung. Hạ làm biên tập nội dung cho chính kênh của tôi. Cô ấy là người chọn truyện, chỉnh sửa kịch bản, còn tôi là người thổi hồn vào từng câu chữ.
Chúng tôi quen nhau qua một buổi casting giọng đọc. Hạ là người duy nhất hôm đó dám nói thẳng:
“Giọng anh hay, nhưng anh đang diễn quá.”
Tôi ghét bị nhận xét. Nhưng tôi cũng yêu cô ấy từ lúc đó.
Tất cả khởi nguồn từ một bức thư điện tử lạ lùng.
Tiêu đề: “Đừng đọc truyện này.”
Tôi và Hạ ngồi cạnh nhau trước màn hình máy tính. Email không có người gửi, chỉ đính kèm một file văn bản tên là: KeKhauMieng.txt
Hạ nhíu mày.
“Chiêu câu view rẻ tiền.”
Tôi cười. “Biết đâu lại hay.”
Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng:
Nếu anh đọc câu chuyện này thành tiếng,
Kẻ khâu miệng sẽ tìm đến.
Hắn không thích người nói nhiều.
Và hắn luôn giữ lời hứa.
Hạ bật cười.
“Cũ mèm.”
Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng có một cảm giác gì đó… là lạ. Dù sao, kênh của chúng tôi đang thiếu nội dung. Một truyện ngắn dạng urban legend như thế này rất hợp.
Tối hôm đó, tôi thu âm.
Trong phòng cách âm nhỏ, chỉ có tôi, micro và kịch bản trước mặt.
Tôi bắt đầu bằng giọng quen thuộc:
“Có những lời cảnh báo… không nên xem thường.”
Khi tôi đọc đến dòng cuối: ‘Và hắn luôn giữ lời hứa.’
Tai nghe trong tai tôi bỗng phát ra một tiếng rít dài.
“Rèeeee…”
Tôi giật mình tháo tai nghe xuống.
“Chắc nhiễu sóng.” – tôi lẩm bẩm.
Nhưng khi nhìn vào màn hình thu âm, tôi thấy có một đoạn sóng âm lạ xuất hiện.
Nó không phải giọng tôi.
Là một tiếng thì thầm rất khẽ.
Tôi phóng to lên, tăng âm lượng.
“…đừng nói nữa…”
Tôi lạnh sống lưng.
Tôi thề mình không nói câu đó.
Đêm đó, Hạ ngủ trước. Tôi vẫn ngồi chỉnh sửa file âm thanh.
Càng nghe lại, tôi càng nhận ra trong nền thu có thêm những tiếng động lạ.
Âm thanh vang lên ken két, như hai mảnh kim loại nghiến vào nhau.
“Lạch cạch… lạch cạch…”
Tôi tháo tai nghe, nhìn quanh.
Căn hộ yên tĩnh.
Tôi tự trấn an mình rồi quyết định tắt máy đi ngủ.
Khoảng ba giờ sáng, tôi tỉnh dậy vì khát nước.
Căn phòng tối om.
Từ phòng khách vọng lại một tiếng động rất khẽ.
“Cộp… cộp…”
Như tiếng kim khâu chạm xuống mặt bàn.
Tôi nghĩ Hạ còn thức.
“Em chưa ngủ à?”
Không ai trả lời.
Tôi bước ra.
Phòng khách tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua rèm cửa.
Trên bàn, laptop của tôi đang mở.
Màn hình sáng lên dòng chữ mới.
Anh nói nhiều quá.
Tôi đứng chết lặng.
Bàn phím tự động gõ tiếp.
Tôi đã bảo rồi.
“Tách… tách… tách…”
Từng phím nhấn xuống, dù không có ai.
Tôi lùi lại.
“Cái quái gì—”
Một tiếng cười khẽ vang lên sau lưng tôi.
Không phải của Hạ.
Chậm rãi.
Khàn đặc.
Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng trên ghế sofa, có một vật lấp lánh.
Một cây kim dài.
Và cuộn chỉ đen.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với cảm giác cổ họng đau rát.
Như vừa hét suốt đêm.
Tôi soi gương.
Có một vết xước nhỏ ở khóe môi.
Mảnh, đỏ tươi.
“Tối qua anh nói mớ.” – Hạ nhìn tôi lo lắng. – “Anh cứ lẩm bẩm ‘đừng khâu’ gì đó.”
Tôi không nhớ.
Nhưng khi tôi thử nói chuyện, giọng tôi khàn đi rõ rệt.
Buổi tối, tôi vẫn phải livestream.
Tôi ngồi trước camera, cố giữ bình tĩnh.
“Chào mọi người…”
Câu nói vừa dứt, môi tôi đau nhói.
Như có ai đó kéo căng da thịt.
Tôi chạm tay lên miệng.
Đầu ngón tay dính máu.
Khán giả trong phần bình luận bắt đầu gõ liên tục:
“Anh Quân hóa trang ghê vậy?”
“Máu thật à?”
Tôi nhìn vào màn hình preview.
Miệng tôi… có một đường chỉ đen mảnh đang xuất hiện.
Từng mũi khâu nhỏ, từ khóe trái sang phải.
Tôi hoảng loạn, tắt livestream.
“Anh sao thế?” – Hạ chạy vào.
Tôi chỉ vào miệng mình.
Nhưng khi nhìn lại trong gương, không có gì cả.
Chỉ là môi tôi tái nhợt.
Hạ nhìn tôi như nhìn người bệnh.
“Anh nghỉ đi.”
Tôi dần không còn chắc mình còn tỉnh táo hay không.
Có phải tôi stress quá mức?
Đêm thứ ba.
Tôi không ngủ.
Tôi đặt camera quay trong phòng khách.
Nếu có chuyện gì, tôi phải ghi lại được.
Khoảng 2 giờ 17 phút sáng, đèn trong nhà chớp tắt.
Camera rung nhẹ.
Rồi từ góc phòng, một bóng người xuất hiện.
Cao, gầy.
Mặc áo dài đen.
Mặt… không có miệng.
Chỉ là một mảng da trơn nhẵn.
Trong tay hắn là kim và chỉ.
Hắn tiến lại gần camera.
Cúi xuống.
Thì thầm.
“Đến lượt mày.”
Camera tắt phụt.
Tôi nghe tiếng bước chân ngay ngoài cửa phòng ngủ.
“Lạch cạch…”
Như kim chạm vào nhau.
Tôi ôm Hạ, thì thào:
“Em có nghe thấy không?”
Hạ mở mắt.
Cô ấy nhìn tôi.
Ánh mắt trống rỗng.
Miệng cô ấy…
Bị khâu kín bằng chỉ đen.
Máu rỉ xuống cằm.
Tôi hét lên.
Tôi cố hét lên, nhưng cổ họng câm lặng, không phát ra nổi một tiếng.
Môi tôi… đã bị khâu từ lúc nào.
Từng mũi chỉ siết chặt.
Tôi vùng vẫy, cố xé ra.
Đau đến mức tôi thấy mọi thứ tối sầm.
Bóng người đứng ở cuối giường.
Hắn giơ kim lên.
Chậm rãi lắc đầu.
Rồi chỉ vào tai tôi.
Tôi hiểu.
Không chỉ miệng.
Hắn muốn cả tiếng nói của tôi.
Khi mở mắt vào sáng hôm sau, tôi đã nằm trên giường bệnh tự lúc nào.
Hạ ngồi bên cạnh, bình thường như chưa có gì xảy ra.
“Anh ngất trong phòng tắm. Đập đầu nhẹ thôi.”
Tôi run rẩy sờ môi.
Không có chỉ.
Nhưng ở khóe môi… có hai vết sẹo nhỏ.
Như dấu kim.
Tôi không dám kể cho Hạ.
Tôi xóa toàn bộ file truyện hôm đó.
Xóa email.
Xóa cả kênh.
Tôi quyết định im lặng.
Không kể thêm bất kỳ câu chuyện kinh dị nào nữa.
Nhưng ba ngày sau, một video mới xuất hiện trên mạng.
Kênh của tôi.
Dù tôi đã xóa.
Tiêu đề: KẺ KHÂU MIỆNG – TẬP CUỐI
Người trong video ngồi trước micro.
Căn phòng quen thuộc.
Giọng nói trầm, rõ chữ.
Giống hệt tôi.
“Có những lời cảnh báo… không nên xem thường.”
Tôi run rẩy nhìn màn hình.
Người trong video ngẩng mặt lên.
Là tôi.
Nhưng miệng bị khâu kín.
Chỉ đen căng chặt.
Vậy mà giọng nói vẫn vang lên, rõ ràng.
Ở cuối video, hắn thì thầm:
“Im lặng… chưa bao giờ là đủ.”
Màn hình tối đen.
Rồi phản chiếu khuôn mặt tôi.
Tôi chạm lên môi mình.
Từng mũi chỉ đen đang dần nhú ra khỏi da.
Và trong cổ họng tôi, có thứ gì đó cựa quậy.
Như một cuộn chỉ dài… đang được kéo lên.
Tôi muốn hét.
Nhưng kẻ khâu miệng… đã giữ lời hứa.
Và lần này—
Không còn ai nghe thấy tôi nữa.










