Tôi bắt đầu gặp ác mộng từ ba tháng trước, sau vụ tai nạn của em trai tôi.
Minh – em tôi – mới hai mươi hai tuổi. Nó chết trong một vụ va chạm xe máy lúc rạng sáng. Người ta nói nó mất ngay tại chỗ. Tôi là người đến nhận dạng.
Tôi nhớ rất rõ khuôn mặt nó khi nằm trên băng ca lạnh ngắt. Bình thản một cách kỳ lạ. Như đang ngủ.
Có lẽ vì thế mà tôi không bao giờ thực sự tin nó đã chết.
Tôi tên Quân, ba mươi hai tuổi, làm kiến trúc sư. Tôi sống một mình trong căn hộ tầng mười bốn. Trước đây tôi ngủ rất sâu. Nhưng từ sau đám tang Minh, tôi bắt đầu mơ.
Giấc mơ đầu tiên rất đơn giản.
Tôi đứng trước cửa căn hộ của mình.
Đèn hành lang chập chờn.
Tôi tra chìa khóa vào ổ, nhưng cửa đã mở sẵn.
Bên trong tối đen.
Tôi bước vào.
Căn hộ giống hệt ngoài đời. Từng chi tiết nhỏ: cái ghế sofa xám, bàn trà gỗ, tấm thảm có vết cà phê tôi làm đổ tuần trước.
Chỉ có một thứ khác.
Có người đang ngồi quay lưng trên sofa.
Tôi biết đó là Minh.
Tôi gọi tên nó.
Nó không trả lời.
Tôi bước lại gần.
Khi tôi đặt tay lên vai nó, cơ thể nó đổ gục xuống sàn như một con rối đứt dây.
Và khi tôi cúi xuống, tôi thấy khuôn mặt nằm trên sàn… là mặt tôi.
Tôi tỉnh dậy, tim đập loạn.
Kim đồng hồ dừng lại ở 3 giờ 33 phút, con số lạnh lẽo sáng lên giữa màn đêm đặc quánh.
Tôi nghĩ đó chỉ là phản ứng tâm lý sau cú sốc.
Nhưng giấc mơ lặp lại.
Đêm nào cũng vậy.
Chỉ khác một chi tiết nhỏ mỗi lần.
Đêm thứ hai, khi tôi bước vào căn hộ trong mơ, tường nhà có thêm một vết nứt dài.
Đêm thứ ba, cái ghế sofa bị xé rách một đường.
Đêm thứ tư, tôi nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm dù ngoài đời tôi đã khóa van.
Sáng nào vừa mở mắt, việc đầu tiên tôi làm là đi kiểm tra từng chi tiết trong căn hộ.
Vết nứt… xuất hiện thật.
Một đường mảnh trên tường phòng khách.
Tôi tự thuyết phục rằng mình chưa từng để ý trước đó.
Cho đến khi cái ghế sofa ngoài đời cũng bị rách.
Đúng vị trí trong mơ.
Tôi lấy sổ ra, cẩn thận ghi lại tất cả những gì đã xảy ra, dù là nhỏ nhất.
Ngày 12 tháng 8: Mơ thấy đèn bếp vỡ.
Sáng hôm sau: bóng đèn bếp nổ tung khi tôi bật công tắc.
Ngày 15 tháng 8: Mơ thấy cửa sổ phòng ngủ mở toang, rèm bay phần phật.
Sáng hôm sau: cửa sổ mở.
Tôi chắc chắn mình đã khóa.
Dần dần, tôi không còn chắc mình đang sống trong thực tại hay chỉ tiếp tục một giấc mơ chưa kịp tỉnh.
Rồi giấc mơ thay đổi.
Tôi không còn đứng ngoài cửa nữa.
Tôi đang nằm trên giường.
Trong mơ.
Và có người đứng cạnh giường nhìn tôi ngủ.
Tôi không thấy mặt.
Chỉ thấy bóng đen cao gầy.
Nó cúi xuống sát mặt tôi.
Thì thầm:
“Đổi chỗ đi.”
Tôi tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi ướt lưng áo.
3 giờ 33 phút.
Tôi không dám ngủ tiếp.
Nhưng rồi tôi vẫn ngủ quên lúc gần sáng.
Lần này, giấc mơ rõ ràng hơn.
Tôi thấy Minh.
Nó đứng giữa phòng khách.
“Anh mệt rồi đúng không?” nó hỏi.
“Minh…?”
“Anh ngủ đi. Em thức thay cho.”
Tôi lùi lại.
“Em chết rồi.”
Nó cười.
“Chết là khi không ai nhớ đến nữa.”
Căn phòng trong mơ bắt đầu bong tróc như lớp sơn cũ.
Tường chảy xuống.
Sàn nhà mềm như bùn.
Minh tiến lại gần.
Khuôn mặt nó nứt ra từng đường nhỏ.
Bên dưới không phải thịt.
Mà là bóng tối.
Tôi hét lên.
Tỉnh dậy.
3 giờ 33 phút.
Tôi lao vào phòng khách.
Sofa… không còn.
Thay vào đó là một khoảng trống như chưa từng có gì đặt ở đó.
Tôi lục lại ảnh cũ trong điện thoại.
Tất cả ảnh chụp phòng khách… đều không có sofa.
Ngay cả ký ức của chính mình, tôi cũng bắt đầu hoài nghi liệu nó có từng tồn tại đúng như tôi nhớ.
Tôi gọi cho mẹ.
“Mẹ, nhà con trước giờ có cái ghế sofa xám không?”
Mẹ im lặng.
“Nhà con làm gì có sofa.”
Tôi run tay.
Tối hôm đó, tôi quyết định không ngủ.
Tôi uống cà phê, mở hết đèn.
2 giờ sáng.
Mắt tôi cay xè.
3 giờ 30.
Tôi vẫn tỉnh.
3 giờ 33.
Đèn trong nhà đồng loạt tắt.
Màn hình điện thoại đen kịt.
Không mất điện ngoài hành lang.
Chỉ riêng căn hộ tôi.
Tôi nghe tiếng bước chân.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ trong phòng ngủ.
Tôi từ từ quay đầu.
Cánh cửa phòng ngủ mở.
Bên trong tối om.
Tôi nghe tiếng thở.
Rồi giọng nói của chính tôi vang lên:
“Đến giờ rồi.”
Tôi bị kéo ngược vào bóng tối.
Khi mở mắt, tôi đang nằm trên giường.
Nhưng tôi không thể cử động.
Cơ thể tôi nặng như chì.
Tôi nhìn thấy mình.
Đứng cạnh giường.
Phiên bản tôi đó quay lại nhìn tôi đang nằm.
Mỉm cười.
“Anh ngủ đi.”
Tôi cố hét lên.
Không có âm thanh.
Tôi nghe tiếng Minh thì thầm đâu đó:
“Anh nhường chỗ cho em mà.”
Phiên bản kia nằm xuống giường.
Tôi bị kéo bật dậy.
Tôi đứng cạnh giường.
Nhìn xuống.
Cơ thể tôi nằm đó.
Mắt nhắm.
Thở đều.
Tôi đưa tay chạm vào nó.
Tay tôi xuyên qua.
Tôi không còn ở trong đó nữa.
3 giờ 33 phút.
Đồng hồ kêu tích tắc.
Cơ thể trên giường mở mắt.
Nhưng ánh mắt đó không phải của tôi.
Nó ngồi dậy.
Nhìn thẳng về phía tôi.
Mỉm cười.
“Đến lượt em mơ.”
Tôi muốn chạy ra cửa.
Nhưng căn hộ đã biến dạng.
Tường kéo dài.
Hành lang không có điểm cuối.
Tôi nghe tiếng thì thầm từ mọi phía.
Những giấc mơ khác.
Những người khác.
Tất cả đều đứng cạnh cơ thể của mình.
Chờ đợi.
Tôi hiểu ra.
Giấc mơ không phải là nơi ta nghỉ ngơi.
Mà là nơi ta bị thay thế.
Và nếu một đêm nào đó bạn tỉnh dậy lúc 3 giờ 33 phút…
Cảm thấy mình không còn ở đúng vị trí trong căn phòng quen thuộc…
Có thể bạn đã đổi chỗ.
Chỉ là bạn chưa nhận ra.
Còn tôi?
Tôi vẫn đang đứng cạnh giường.
Nhìn cơ thể mình sống tiếp cuộc đời của tôi.
Và chờ đến khi nó ngủ.
Để tôi có thể mơ lần nữa










