Giả thần gia quỷ

Giả thần giả quỷ

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 12

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Giả thần giả quỷ

Đánh giá post

Tôi chưa bao giờ đặt niềm tin vào thần linh hay ma quỷ.

Không phải kiểu tuyên bố hùng hồn trên mạng xã hội, mà là một niềm tin lạnh lùng, thực tế. Tôi làm nghề quay dựng video, chuyên bóc trần những trò mê tín dị đoan, lật tẩy “thầy” này “cô” nọ bằng camera ẩn và vài chiêu kỹ thuật đơn giản. Trong suy nghĩ của tôi, mọi hiện tượng đều có thể được lý giải bằng logic. Nếu chưa giải thích được, nghĩa là… chưa tìm ra mánh khóe.

Cho đến khi tôi nhận lời đến ngôi làng đó.

Người thuê tôi là Hùng – bạn học cũ thời cấp ba. Chúng tôi không thân lắm, nhưng đủ để biết nhau là người thế nào. Hùng từng là đứa cứng đầu, thực tế hơn cả tôi. Vậy mà giọng nó trong điện thoại hôm đó lại run.

“Về đây giúp tao. Ở làng tao… có người đang giả thần giả quỷ để thao túng dân.”

Tôi bật cười. “Thì càng dễ quay chứ sao.”

Nhưng Hùng im lặng rất lâu rồi mới nói một câu khiến tôi nhớ mãi:

“Chỉ sợ… không phải người.”

Làng Phú An nằm lọt thỏm giữa những rặng núi. Đường vào quanh co, sóng điện thoại chập chờn. Tôi đến nơi vào buổi chiều, khi sương đã bắt đầu phủ mờ chân đồi.

Hùng đón tôi ở đầu làng. Nó gầy hơn trước, mắt trũng sâu, quầng thâm như mất ngủ nhiều ngày.

“Ông quay cho rõ vào,” nó nói nhỏ, mắt nhìn quanh như sợ ai nghe thấy. “Người trong làng tin lắm rồi.”

Tôi theo Hùng đến nhà ông Lâm – người được gọi là “thầy”. Nghe nói từ khi ông ta đến, làng xảy ra hàng loạt chuyện kỳ lạ: bệnh tự khỏi, gia súc chết đúng ngày “báo mộng”, người trúng số sau khi cúng lễ. Đêm nào cũng có tiếng mõ, tiếng tụng kinh vang lên từ ngôi nhà cuối làng.

Ngôi nhà ấy tối om dù trời chưa sập tối.

Ông Lâm tiếp chúng tôi bằng nụ cười hiền hòa. Ông ta ngoài năm mươi, dáng gầy, mắt sâu. Ánh nhìn của ông ta khiến tôi khó chịu – không phải vì dữ dằn, mà vì quá… bình thản.

Xem Thêm:  Trò chơi gọi hồn

“Cậu từ thành phố về?” ông ta hỏi.

Tôi gật đầu, giơ máy quay lên. “Cháu làm phóng sự nhỏ. Nghe nói bác có khả năng đặc biệt.”

Ông ta không phản đối. Chỉ khẽ cười.

“Thần linh chọn người, chứ người không chọn thần linh.”

Câu nói ấy nghe rẻ tiền đến mức tôi suýt bật cười. Nhưng khi tôi lia ống kính qua gương mặt ông ta, tôi nhận ra… ông ta không chớp mắt.

Suốt mười giây.

Hai mươi giây.

Không chớp.

Tôi tự nhủ chắc do ánh sáng.

Đêm đầu tiên, tôi và Hùng ngủ lại nhà nó – cách nhà ông Lâm chừng trăm mét.

Khoảng gần ba giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì tiếng mõ.

Cốc… cốc… cốc…

Nhịp đều đều, chậm rãi, vang vọng trong màn sương dày đặc.

“Tới rồi,” Hùng thì thào. “Đêm nào cũng vậy.”

Tôi vơ máy quay, bật chế độ hồng ngoại rồi lén ra ngoài. Hùng đi theo, tay run.

Ngôi nhà ông Lâm sáng lờ mờ ánh nến. Cửa khép hờ.

Tôi áp mắt vào khe cửa.

Bên trong, ông Lâm quỳ trước bàn thờ. Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng là… phía sau lưng ông ta.

Có một cái bóng.

Không phải bóng của ông.

Cái bóng đó cao hơn, vai rộng, đầu đội thứ gì như sừng. Nó không trùng khớp với chuyển động của ông Lâm.

Ông Lâm cúi lạy.

Cái bóng… ngẩng đầu.

Tôi nuốt khan, tự nhủ do ánh nến lay động.

Rồi ông Lâm cất tiếng, giọng không còn trầm ấm như ban chiều. Giọng ông ta khàn đục, trầm xuống như hai người nói chồng lên nhau.

“Đã đến lúc… chọn thêm một người.”

Ngay lúc ấy, Hùng siết chặt tay tôi.

“Ông nghe không?” nó run rẩy.

Tôi định quay sang đáp thì cánh cửa bật mở.

Ông Lâm đứng đó.

Không biết từ lúc nào.

“Xem đủ chưa?” ông ta hỏi, nụ cười vẫn y nguyên.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh. “Cháu chỉ quay cho khách quan thôi.”

Ông ta nhìn chằm chằm vào ống kính, ánh mắt không hề chớp.

Màn hình bỗng nhiễu sóng.

Tiếng rè rè vang lên. Hình ảnh méo mó. Trong vài giây ngắn ngủi, tôi thấy trên màn hình không phải ông Lâm… mà là một khuôn mặt khác.

Xem Thêm:  Ngôi đền kỳ quái

Đen sì.

Mắt trắng dã.

Và hai chiếc sừng cong.

Tôi giật mình buông máy. Khi cúi xuống nhặt lại, hình ảnh trở lại bình thường.

“Thiết bị điện tử không chịu được khí của thần đâu,” ông ta nói nhỏ. “Cậu nên về đi.”

Sáng hôm sau, một chuyện xảy ra.

Bà Tư – người phản đối ông Lâm kịch liệt – được phát hiện chết trong nhà. Không có dấu hiệu đột nhập. Không vết thương. Chỉ có một điều kỳ lạ: trên trán bà có một vết hằn tròn, như bị ấn bằng vật gì đó.

Dân làng xì xào. Có người bảo bà “bị quở”.

Tôi dựng lại đoạn video quay đêm qua. Khi tua chậm, tôi phát hiện thứ khiến tim mình lạnh đi.

Cái bóng phía sau ông Lâm… không phải bóng đổ.

Nó có độ sâu.

Và khi ông Lâm cúi lạy, cái bóng quay đầu nhìn thẳng về phía cửa.

Về phía tôi.

Dù tôi đứng ngoài, trong bóng tối.

Tối đó, Hùng gõ cửa phòng tôi, mặt tái mét.

“Tao thấy nó,” nó nói.

“Thấy ai?”

“Thấy cái bóng.”

Nó kể, lúc tắt đèn ngủ, nó nghe tiếng thở ngay sát tai. Khi mở mắt, có một cái bóng đứng cạnh giường. Không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối đen đặc hơn bóng tối.

Tôi cười gượng. “Áp lực tâm lý thôi.”

Nhưng khi tôi quay lưng lại lấy nước uống, tôi thấy trong gương…

Phía sau tôi, có thêm một cái bóng nữa.

Không phải của Hùng.

Nó cao hơn.

Và có hai điểm trắng như mắt.

Tôi quay phắt lại.

Không có gì.

Khi nhìn lại gương…

Cái bóng vẫn còn.

Và nó đang mỉm cười.

Mọi chuyện vỡ lở vào đêm thứ ba.

Tôi quyết định lẻn vào nhà ông Lâm một mình.

Cửa không khóa.

Bên trong tối om, chỉ có mùi hương khét lẹt.

Tôi bước từng bước, tay run nhưng vẫn giơ máy quay.

Trong gian chính, không có bàn thờ.

Không có tượng.

Giữa căn phòng trống trải chỉ có một tấm gương khổ lớn dựng lặng lẽ.

Tôi tiến lại gần.

Trong gương, tôi thấy mình.

Và phía sau tôi… là ông Lâm.

Nhưng khi tôi ngoái đầu lại… phía sau hoàn toàn trống không.

Xem Thêm:  Khế ước ma quỷ

Một tràng cười vang lên tứ phía, không xác định nổi nguồn phát.

“Giả thần giả quỷ…” giọng ông Lâm thì thào. “Cậu nghĩ chỉ có người giả thôi sao?”

Chiếc gương bỗng rung lên.

Bề mặt gương khẽ dao động, lăn tăn như mặt hồ bị khuấy động.

Từ bên trong, một bàn tay đen sì thò ra.

Móng tay dài, nhọn, cắm phập vào mép gương.

Tôi lùi lại, tim đập dồn dập.

Cái đầu với hai chiếc sừng chầm chậm nhô ra khỏi mặt gương, như thể nó bước từ thế giới khác vào.

Song điều khiến tôi thực sự rợn người lại là…

Là khuôn mặt nó.

Giống hệt tôi.

Chỉ khác là đôi mắt trắng dã và nụ cười kéo dài đến tận mang tai.

“Ngươi muốn vạch trần?” nó hỏi, giọng chồng lên giọng tôi. “Hay ngươi muốn… thay thế?”

Tôi quay lưng bỏ chạy.

Nhưng cửa biến mất.

Bốn phía chỉ là gương.

Trong mỗi tấm gương, tôi thấy mình.

Và phía sau mỗi “tôi” là cái bóng sừng.

Những bước chân gấp gáp dội vang, mỗi lúc một gần hơn.

Không phải một.

Mà hàng chục.

Tôi bỗng thấy cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Không khí đặc quánh.

Tôi cố hét nhưng không phát ra tiếng.

Và trong tích tắc ngắn ngủi ấy, tôi đã hiểu ra tất cả.

Ông Lâm không phải kẻ giả thần.

Ông ta chỉ là kẻ bị thay thế.

Như tôi sắp bị thay thế.

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường nhà Hùng.

Dân làng xôn xao vì… ông Lâm biến mất.

Không ai biết ông ta đi đâu.

Hùng nhìn tôi, ánh mắt vừa mừng vừa sợ.

“Mày ổn chứ?”

Tôi mỉm cười.

“Ổn.”

Giọng tôi trầm hơn trước.

Tôi ra ngoài, bước về phía ngôi nhà cuối làng.

Dân làng nhìn tôi.

Có người cúi đầu.

Tôi đứng trước chiếc gương lớn giữa gian nhà.

Trong gương, tôi thấy mình.

Phía sau tôi…

Không còn cái bóng nào nữa.

Bởi vì…

Cái bóng đã ở bên trong tôi rồi.

Và tối nay, khi tiếng mõ vang lên lần nữa, sẽ có thêm một người được chọn.

Tôi khẽ ngẩng đầu.

Không chớp mắt.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Giả thần giả quỷ" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Giả thần giả quỷ" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !