Câu chuyện bắt đầu vào một đêm tối, khi tôi trở về sau một chuyến công tác dài. Sau một tuần dài làm việc mệt mỏi, tôi chỉ muốn trở về nhà, thư giãn và ngủ một giấc thật sâu. Nhưng khi tôi lái xe qua những con đường vắng vẻ, có một cảm giác kỳ lạ ập đến.
Đó là cảm giác mà tôi chưa bao giờ trải qua – như thể có ai đó đang theo dõi tôi từ đằng sau. Tôi quay lại, nhưng chỉ có bóng tối và những chiếc cây đen ngòm vươn ra bên đường. Lắc đầu để xua đi sự bất an, tôi tiếp tục lái xe.
Ngôi nhà của tôi nằm ở một khu vực hẻo lánh, cách xa trung tâm thành phố. Mặc dù tôi yêu không gian yên tĩnh và sự riêng tư, nhưng hôm nay, mỗi lần qua một khúc cua, tôi lại cảm thấy như có điều gì đó không ổn. Đặc biệt là khi tôi đến gần cổng nhà, ánh đèn ở trong nhà vẫn sáng, điều mà tôi chắc chắn không hề bật khi đi. Tôi tự nhủ chắc mình quên tắt đèn, nhưng cảm giác đó lại không thể xua tan sự bất an trong lòng.
Bước vào trong nhà, không khí lập tức thay đổi. Tôi đóng cửa lại sau lưng, nhưng căn nhà có vẻ lạnh lẽo hơn mọi ngày. Mọi thứ đều yên tĩnh đến mức không có một tiếng động nào. Tôi gọi tên mẹ – người luôn sống cùng tôi, nhưng không có câu trả lời. Căn nhà chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của tôi, vang vọng trong không gian trống rỗng. Tôi thả chiếc cặp lên bàn và đi vào bếp để chuẩn bị bữa tối, nhưng không khí trong nhà vẫn nặng nề.
Khi tôi đi qua phòng khách, mắt tôi vô tình nhìn vào chiếc gương trên tường. Tôi giật mình khi thấy bóng mình phản chiếu trong đó. Nhưng điều kỳ lạ là, trong bóng tôi, tôi không thấy rõ gương mặt của mình. Nó mờ ảo và méo mó, như thể bị một lớp sương mù che phủ. Tôi nhắm mắt một lúc, tự nhủ chỉ là sự mệt mỏi gây ảo giác. Nhưng khi mở mắt ra, bóng hình trong gương vẫn đứng đó, không nhúc nhích. Mồ hôi bắt đầu vã ra trên trán tôi.
Liệu mình có quá mệt mỏi đến nỗi tưởng tượng ra tất cả những điều này không? tôi tự hỏi, nhưng câu trả lời dường như không thỏa mãn nỗi sợ trong tôi. Tôi bước nhanh qua phòng khách, cố gắng không nhìn lại. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nhẹ nhàng như ai đó đang đi theo mình. Tôi quay lại, nhưng chỉ thấy sự yên lặng chết chóc. Mọi thứ trong nhà vẫn nguyên vẹn, không hề có sự thay đổi nào.
Lúc này, tôi bắt đầu có cảm giác không chỉ có mình trong nhà. Căn nhà này vốn dĩ rất yên tĩnh, nhưng giờ đây, mỗi bước tôi đi dường như vang vọng hơn bao giờ hết. Những bức tranh treo trên tường dường như đang nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cảm thấy như mình đang bị bao vây bởi những đôi mắt vô hình. Mỗi lần tôi quay lại nhìn một căn phòng, tôi đều cảm nhận được sự hiện diện của một ai đó, nhưng không thấy bóng dáng của người đó đâu.
Tôi chạy lên phòng, cố gắng tìm lại cảm giác an toàn, nhưng ngay khi tôi đặt chân vào phòng ngủ, một cảm giác kỳ lạ lại bao trùm lên tôi. Chiếc giường của tôi vẫn như thường lệ, nhưng chiếc chăn lại được vuốt thẳng một cách quá hoàn hảo, như thể ai đó vừa mới ở đây. Tôi không nhớ đã làm việc đó. Một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong tôi. Làm sao có thể như vậy? Tôi chưa hề bước vào phòng từ khi tôi về.
Lúc này, tôi nghe thấy tiếng cửa sổ phòng tôi bật mở. Tôi chạy đến, nhưng không thấy gì ngoài không khí lạnh lẽo tràn vào từ bên ngoài. Tôi vội đóng lại cửa sổ, nhưng ngay khi tay tôi chạm vào tay nắm cửa, một giọng nói nhẹ như gió thoảng qua tai tôi: “Đừng về nhà.”
Tôi đứng chết lặng, như bị đóng băng tại chỗ. Giọng nói ấy giống như một lời cảnh báo, nhưng lại tràn ngập sự lạnh lẽo, khiến tôi không thể hiểu rõ ý nghĩa của nó. Tôi quay lại và thấy bóng của một người phụ nữ đứng ngay cửa. Cô ấy mặc bộ váy trắng, tóc dài xõa xuống, khuôn mặt cô mờ nhạt và không thể nhìn rõ. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi nhất là ánh mắt của cô ấy. Cô ấy nhìn tôi với một ánh mắt trống rỗng, đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Tôi lùi lại, nhưng chân tôi như bị đóng chặt, không thể di chuyển. Cô ấy tiến gần hơn, không nói lời nào, nhưng mỗi bước đi của cô ấy khiến không khí càng thêm nặng nề. Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng tôi như bị thắt lại. “Đừng về nhà,” giọng nói ấy lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể là lời cảnh báo cuối cùng.
Ngay lúc đó, tôi không còn sức lực để đối mặt nữa. Tôi quay đầu và chạy ra ngoài cửa. Nhưng khi vừa đặt chân ra đến hiên nhà, tôi bỗng nhiên cảm thấy không gian xung quanh mình thay đổi. Cảm giác như tôi đã bước vào một thế giới khác, nơi không có lối thoát, nơi những bóng hình vô hình đang đuổi theo tôi.
Tôi nhìn lại căn nhà – nơi tôi đã sống bao lâu nay. Cánh cửa đóng lại phía sau tôi như một lời ngụ ý rằng tôi đã không thể quay lại. Ánh sáng trong nhà mờ đi, và tôi nhận ra rằng tôi sẽ không bao giờ có thể trở lại. Căn nhà này không còn là của tôi nữa, và tôi cũng không còn là người cũ nữa.
Đúng lúc đó, giọng nói ấy lại vang lên, lần này không phải là một cảnh báo nữa mà là một sự khẳng định: “Đừng về nhà.” Câu nói ấy như một vòng lặp không bao giờ kết thúc, như thể tôi đã bị mắc kẹt trong một thế giới mà tôi không thể thoát ra.










