Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm muộn, khi tôi và ba người bạn quyết định ở lại một căn hộ cũ mà chúng tôi mới thuê được để tổ chức một buổi tiệc nhỏ. Căn hộ này nằm ở tầng 15 của một tòa nhà cũ kỹ, được xây dựng từ nhiều thập kỷ trước, nhưng chúng tôi chẳng mấy quan tâm đến những câu chuyện đồn đại xung quanh nó.
Đối với chúng tôi, căn hộ này hoàn hảo cho một buổi tối quây quần. Dù thế, tôi vẫn không thể xua đi được cảm giác lạ lùng về nơi này. Những ánh đèn vàng mờ ảo, không khí ẩm ướt và cái cảm giác như có gì đó đang dõi theo chúng tôi, tất cả đều khiến tôi có một sự bất an vô hình mà tôi không thể lý giải.
Căn hộ không lớn, nhưng đầy đủ tiện nghi. Chúng tôi trang trí một chút và chuẩn bị đồ ăn, nhưng càng lâu, tôi càng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Căn hộ này mang một không khí kỳ lạ, như thể đã bị bỏ hoang từ lâu, dù có người sống trong đó. Đặc biệt là phòng khách – nơi có chiếc đèn chùm treo trên trần nhà. Nó luôn sáng dù chúng tôi đã tắt hết đèn trong phòng, và mỗi khi nhìn vào, tôi cảm thấy ánh sáng đó không bình thường, như thể có một sức mạnh nào đó đang điều khiển nó.
Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, nhâm nhi đồ uống và cười đùa, nhưng cảm giác bất an trong tôi ngày càng rõ rệt. “Có ai thấy chiếc đèn kia không?” tôi hỏi, nhưng cả nhóm chỉ nhìn nhau rồi cười. Tất cả bọn họ đều nghĩ tôi chỉ đang tưởng tượng. Tôi cố xua tan suy nghĩ đó và tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng không thể dứt ra khỏi cảm giác kỳ lạ ấy. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm cứ như thể đang rọi thẳng vào tôi, mặc dù nó không hề sáng như trước.
Một lúc sau, khi chúng tôi bắt đầu mở nhạc và trò chuyện rôm rả hơn, một điều kỳ lạ xảy ra. Đột nhiên, tất cả các đèn trong phòng đều tắt ngấm, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn chùm. “Chắc là điện bị cắt,” Tú, một trong số bạn tôi, nói. Nhưng tôi có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo tràn qua, như thể có ai đó đang đứng gần. Tôi quay lại, nhưng chẳng có ai. “Cậu không cảm thấy có gì kỳ lạ à?” tôi hỏi, nhưng tất cả đều chỉ cười và bảo tôi lo xa.
Cảm giác khó chịu không dứt, tôi đứng lên và đi về phía chiếc đèn. “Tắt nó đi,” tôi nói, “Nó đang làm tôi thấy sợ.” Tú nhìn tôi, rồi thở dài. “Cậu cứ để đó đi, chẳng có gì đâu. Chỉ là đèn hỏng thôi mà.” Nhưng khi tôi đến gần chiếc đèn, tôi bỗng cảm thấy một sự lạnh lẽo lạ thường tỏa ra từ nó. Tôi với tay để tắt đèn, nhưng ngay lúc đó, nó sáng lên chói mắt, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bất ngờ, tôi nghe thấy một tiếng thì thầm. Một giọng nói thấp, vang vọng như từ một nơi rất xa, nhưng lại rõ ràng đến mức tôi không thể bỏ qua. “Đừng tắt đèn.” Cả nhóm lặng im, không ai lên tiếng. Tôi quay lại nhìn họ, họ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự yên lặng kéo dài khiến tôi cảm thấy rằng điều gì đó thực sự không ổn.
“Chắc cậu nghe nhầm rồi,” Minh nói, anh ta cố cười gượng. Nhưng lúc này tôi không còn cười được nữa. Cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng tôi, tôi quay lại nhanh chóng, nhưng chỉ thấy căn phòng im ắng, không có ai. Tuy nhiên, ánh đèn vẫn sáng rực, và tôi cảm thấy như có ai đó đang nhìn tôi, từng bước một.
Chúng tôi ngồi lại, nhưng chẳng ai nói gì nữa. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm khiến không gian xung quanh trở nên tối tăm, và tôi nhận ra một điều kỳ lạ: dường như thời gian đã ngừng trôi. Cả nhóm bị mắc kẹt trong một sự tĩnh lặng ngột ngạt, chỉ có âm thanh của chiếc đèn là vang vọng khắp căn phòng. Và rồi, chúng tôi nghe thấy một tiếng động lớn từ phía ngoài căn hộ – tiếng bước chân, như thể có ai đó đang đi vào.
Tôi vội vàng đứng dậy, vội vàng nhìn về phía cửa, nhưng không thấy ai. Chúng tôi đều cảm thấy một sự hiện diện nào đó trong không khí. “Cái gì thế?” Hân hỏi, giọng run rẩy. Nhưng chưa kịp phản ứng, chiếc đèn lại sáng lên một lần nữa, lần này với ánh sáng sắc lạnh như một ngọn lửa không hề tắt.
Cả nhóm bắt đầu hoảng loạn. Mọi người đều cố gắng tìm cách tắt chiếc đèn, nhưng không ai có thể làm được điều đó. “Cậu chắc chắn là đèn bị hỏng không?” Minh hỏi, nhưng tôi chỉ lắc đầu. Tôi đã thử rồi, nhưng đèn không tắt. Ánh sáng ngày càng trở nên chói mắt, như thể chiếc đèn đang hút hết sinh lực của chúng tôi.
“Đừng tắt đèn,” tôi lại nghe thấy giọng nói ấy, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể nó đang đến từ chính chiếc đèn. “Nếu tắt đèn, các ngươi sẽ không bao giờ thoát được.”
Đột nhiên, tôi nhận ra sự thật đáng sợ. Chiếc đèn này không phải là vật vô tri. Nó là một cái bẫy, một cánh cửa dẫn vào một thế giới khác – nơi những linh hồn không thể siêu thoát đang chờ đợi. Và giờ, chúng tôi đã bị mắc kẹt, không thể tắt đèn, không thể rời đi.
Mọi thứ xung quanh tôi dường như bắt đầu tan biến, như thể thực tại đang nhòe đi. Những bức tường, chiếc bàn, những đồ đạc trong phòng đều bốc cháy, nhưng không phải lửa bình thường mà là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô hồn.
Chúng tôi bắt đầu la hét, cố gắng tìm cách thoát ra, nhưng tất cả những gì chúng tôi nhận được là sự im lặng. Chiếc đèn vẫn sáng, không tắt, và ánh sáng ấy dường như ngày càng kéo dài, nuốt chửng chúng tôi vào một thế giới khác. Giọng nói đó vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không còn là lời cảnh báo mà là một lời khẳng định: “Các ngươi đã đến nơi rồi.”
Và rồi, tôi hoàn toàn mất đi ý thức, không còn biết gì nữa. Đôi mắt tôi dần khép lại, không gian xung quanh mờ đi. Chỉ còn lại ánh sáng từ chiếc đèn – một thứ ánh sáng không bao giờ tắt.










