Tôi không tin vào quỷ đói.
Ít nhất là cho đến mùa Vu Lan năm ngoái, khi tôi mang về nhà một túi gạo “nhặt được”.
Tôi tên Phúc, hai mươi tám tuổi, làm nhân viên giao hàng. Sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ cuối hẻm. Ba mất sớm, mẹ tôi buôn bán lặt vặt ở chợ. Bà tin vào đủ thứ: ngày rằm, cô hồn, tháng bảy, đốt vàng mã, cúng cháo loãng ngoài cửa.
Còn tôi thì không.
Tôi chỉ tin vào tiền.
Hôm đó là ngày mười lăm tháng bảy âm lịch. Tôi giao hàng ngang qua một khu đất trống nơi người ta bày mâm cúng cô hồn. Nhang còn cháy dở, gạo muối rải trắng mặt đất, bánh kẹo bày la liệt. Khi tôi quay lại lúc khuya, mọi thứ đã vắng tanh. Chỉ còn lại mấy túi gạo chưa mở, đặt cạnh gốc cây.
Tôi biết đó là đồ cúng.
Nhưng tôi cũng biết nhà mình đang hết gạo.
Tôi đứng nhìn một lúc.
Rồi tôi nhặt một túi, nhét vào cốp xe.
“Người sống còn thiếu ăn, ai lại bỏ phí.” – tôi tự nhủ.
Mẹ tôi nhìn thấy túi gạo thì tái mặt.
“Con lấy ở đâu?”
“Người ta bỏ.”
Bà im lặng rất lâu.
Tối đó, bà vẫn nấu cơm từ túi gạo ấy. Tôi ăn hai bát đầy, cơm dẻo thơm lạ thường. Ngon hơn gạo bình thường. Có vị ngọt nhẹ nơi đầu lưỡi.
Tôi còn đùa:
“Cúng cô hồn mà gạo ngon ghê.”
Mẹ không cười.
Đêm đó, tôi tỉnh giấc lúc ba giờ.
Bụng đói.
Không phải đói bình thường.
Mà là cảm giác rỗng tuếch, như chưa từng ăn gì trong đời.
Tôi xuống bếp.
Nồi cơm nguội còn nửa.
Tôi ăn hết.
Vẫn đói.
Tôi lục tủ lạnh.
Ăn hết thịt kho, trứng luộc, cả chén canh thừa.
Vẫn đói.
Tôi ngồi thở hổn hển giữa bếp.
Và tôi nghe thấy tiếng nhai.
Không phải của tôi.
Tiếng nhai vang lên từ phía sau lưng.
Chậm rãi.
Nhớp nháp.
Tôi quay lại.
Không có ai.
Nhưng bóng tôi in trên tường… không đứng yên.
Cái bóng đó đang cúi xuống.
Như thể đang ăn thứ gì đó dưới chân tôi.
Sáng hôm sau, tôi không nhớ rõ mình đã ngủ lại thế nào.
Chỉ nhớ là mẹ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
“Con gầy đi.”
Tôi soi gương.
Mặt tôi hốc hác.
Mắt trũng sâu.
Nhưng bụng tôi vẫn đói.
Những ngày sau, tôi ăn gấp đôi bình thường. Mẹ bắt đầu để ý.
“Phúc, con có sao không?”
“Con đói thôi.”
Tôi không kể cho bà nghe chuyện mỗi đêm, tôi đều thức dậy lúc ba giờ đúng. Không sớm không muộn. Và lần nào cũng thấy bóng mình trên tường… chậm hơn tôi một nhịp.
Có hôm, tôi đang ngồi ăn cơm, tôi thấy bóng trên tường không đưa tay theo tôi.
Nó đang bốc cơm từ một cái bát khác.
Một cái bát… không tồn tại trên bàn.
Tôi run tay làm đổ bát cơm.
Mẹ tôi bắt đầu đốt nhang nhiều hơn.
Bà nói nhỏ:
“Con không được ăn nữa.”
“Ăn gì?”
“Gạo đó.”
Tôi bật cười.
“Con ăn hết rồi.”
Mẹ tôi im lặng.
Tối hôm đó, tôi nghe bà lẩm bẩm trong bếp. Tôi hé cửa nhìn.
Bà đặt trước cửa nhà một bát cháo loãng, vài hạt gạo và ít muối.
“Trả lại cho các vong linh. Xin đừng theo con tôi nữa.”
Tôi khó chịu.
Tôi bước ra đá đổ bát cháo.
“Nhảm nhí!”
Ngay khoảnh khắc đó, gió thổi mạnh.
Cửa sổ đóng sầm.
Đèn trong nhà chớp tắt.
Tôi nghe tiếng nuốt khan sát bên tai.
“Đừng… giành.”
Giọng nói khô khốc như cổ họng bị thiêu cháy.
Tôi quay lại.
Mẹ tôi đứng sau lưng.
Nhưng mắt bà không nhìn tôi.
Bà nhìn qua vai tôi.
Như có ai đang đứng ở đó.
Đêm ấy, tôi trằn trọc đến sáng, mắt mở thao láo trong bóng tối đặc quánh.
Ba giờ đúng.
Cơn đói ập đến dữ dội hơn bao giờ hết.
Tôi không xuống bếp.
Tôi nằm im.
Nhưng bụng tôi quặn thắt.
Tôi nghe tiếng bước chân trong phòng.
Tiếng chân trần kéo lê trên sàn.
Một bóng người đen sì từ từ hiện ra ở góc phòng.
Gầy trơ xương.
Da dính sát vào xương như bị rút hết nước.
Miệng há rộng, lưỡi dài thè ra.
Bụng nó phình to, nhưng lồng ngực lõm sâu.
Nó nhìn tôi.
“Cho ta ăn.”
Tôi cứng đờ.
“Ta đói… từ rất lâu.”
Tôi lắc đầu.
“Ta đã ăn của ngươi.”
Tôi hiểu rồi.
Túi gạo đó.
Không phải đồ cúng.
Mà là phần của nó.
Tôi đã lấy phần của quỷ đói.
Và nó theo về.
“Ta không ăn trực tiếp.” – nó nói – “Ta ăn qua ngươi.”
Tôi cảm thấy bụng mình lạnh toát.
Bên trong cơ thể tôi dường như có thứ gì âm thầm chuyển động, chậm rãi mà dai dẳng.
Tôi lao xuống bếp, mở tủ lạnh.
Tôi ăn điên cuồng.
Thịt sống. Gạo sống. Nước mắm. Bất cứ thứ gì.
Nhưng cơn đói không giảm.
Ngược lại, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ dần.
Cảm giác nhẹ bẫng đến rợn người, như thể chỉ cần thở mạnh một chút, tôi sẽ bị nhấc bổng khỏi mặt đất.
Tôi nhìn xuống chân.
Bóng tôi không còn dính sát dưới đất.
Nó đứng tách khỏi tôi.
Và nó không còn giống tôi nữa.
Nó gầy trơ xương.
Miệng há rộng.
Tôi quay lại.
Con quỷ đói đang đứng sát mẹ tôi.
Tay nó đặt lên vai bà.
Miệng nó áp vào gáy bà.
Tôi gào lên, lao tới.
Nhưng cơ thể tôi xuyên qua nó.
Tôi nhìn xuống tay mình.
Trong suốt.
Tôi quay lại nhìn.
Trên sàn nhà, cơ thể tôi đang quỳ.
Hai tay bốc cơm nguội nhét vào miệng.
Mắt trợn trắng.
Con quỷ đói mỉm cười.
“Ngươi ăn thay ta… bây giờ ta ăn ngươi.”
Tôi cố gào lên với mẹ.
Nhưng bà không nghe thấy.
Tôi thấy mình bị kéo lùi lại.
Lùi về phía góc tối sau bếp.
Ở đó, còn nhiều bóng người khác.
Gầy gò.
Miệng há rộng.
Mắt trũng sâu.
Họ nhìn tôi.
Họ đói.
Tôi hiểu rồi.
Quỷ đói không chỉ là một.
Mỗi người ăn phần của chúng… sẽ thành một trong số chúng.
Tôi không biết đã bao lâu.
Tôi đứng trong bóng tối.
Nhìn “tôi” ngoài kia dần gầy rộc.
Mẹ tôi khóc.
Hàng xóm nói tôi bị bệnh tâm thần.
Không ai thấy những bóng đen đứng sau lưng họ.
Đêm nay là rằm nữa.
Tôi thấy một người đàn ông trẻ đi ngang qua khu đất trống.
Anh ta nhìn túi gạo còn lại sau lễ cúng.
Anh ta do dự.
Rồi nhặt lên.
Tôi và những cái bóng phía sau mỉm cười.
Cơn đói lại bắt đầu.








