Tôi là Nam, tôi chưa từng tin vào ma quỷ cho tới trước cái đêm ngày hôm đó, tôi vẫn luôn nghĩ như vậy.
Quê tôi là một xã vùng biển, cách trung tâm thành phố hơn ba chục cây số. Ban ngày ồn ào ghe thuyền, tối đến thì chỉ còn tiếng sóng và gió rít qua những hàng phi lao. Ở đây có một điều cấm kỵ mà người già nào cũng nhắc: đừng huýt sáo vào ban đêm.
Họ bảo huýt sáo là gọi “thứ gì đó” về.
Tôi từng cười khẩy mỗi khi nghe bà nội lẩm bẩm như thế. Thời buổi này rồi, còn tin mấy chuyện mê tín.
Cho đến khi tôi chuyển về căn nhà cũ của gia đình để trông coi giúp ba mẹ.
Ba mẹ tôi đi làm ăn xa, chỉ còn căn nhà cấp bốn nằm sát rìa làng, phía sau là cánh đồng hoang nối ra nghĩa địa cũ. Tôi làm nghề sửa điện lạnh, công việc linh hoạt, nên nhận lời về ở một thời gian.
Những ngày đầu, mọi thứ khá bình thường.
Tôi có hai người bạn thân ở làng: Tùng và Lộc. Cả ba đứa từng nghịch chung từ nhỏ. Tùng cao to, tính cục súc nhưng nghĩa khí. Lộc gầy, hay cười, chuyên kể chuyện ma để dọa người khác.
Tối hôm đó, ba đứa ngồi trước hiên nhà tôi, nhậu mấy chai bia, gió biển thổi lồng lộng. Lộc lại bắt đầu:
“Ê Nam, nhà mày gần nghĩa địa cũ vậy, đêm có nghe gì lạ không?”
Tôi nhún vai: “Chỉ nghe tiếng gió với chó sủa. Ma cỏ gì.”
Tùng đập nhẹ vai tôi: “Mày đừng có huýt sáo ban đêm là được. Hồi xưa ông nội tao kể, huýt sáo là tụi nó tưởng có người gọi.”
Tôi bật cười, cố ý chu môi huýt một tiếng dài.
Tiếng sáo vang lên giữa đêm, lan ra cánh đồng tối om.
Lộc tái mặt: “Mày bị khùng hả? Đừng giỡn vậy.”
Tôi lại huýt thêm tiếng nữa, cố tình trêu. Âm thanh mảnh và cao, nghe như lạc lõng giữa không gian rộng lớn.
Không có gì xảy ra.
Chỉ có gió mạnh hơn một chút.
Tôi cười lớn: “Thấy chưa? Có cái gì đâu.”
Tùng chửi thề, rồi cả ba lại tiếp tục uống.
Đến gần nửa đêm thì họ về. Tôi khóa cổng, vào nhà ngủ.
Và cũng chính từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo bình thường của nó.
Tầm hai giờ sáng, tôi choàng tỉnh như bị ai đó lay mạnh giữa giấc ngủ sâu.
Tôi nghe tiếng huýt sáo.
Rất khẽ.
Ở ngay ngoài cửa sổ.
Âm thanh kéo dài, ngắt quãng, giống hệt tiếng tôi đã huýt lúc tối. Cao, mảnh, lạnh lẽo.
Tôi nằm bất động, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim dồn dập.
Có thể là thằng Tùng hoặc Lộc quay lại trêu tôi?
Nhưng nhà tôi cách nhà tụi nó gần cây số. Đêm khuya thế này, ai lại rảnh đi hù người khác?
Tiếng huýt lại vang lên.
Lần này gần hơn.
Ngay sát vách tường.
Tôi bật dậy, với lấy cây đèn pin và bước ra phòng khách. Cửa sổ đóng kín. Rèm cửa khẽ lay theo gió.
Tôi hít sâu, mở cửa chính.
Gió lạnh quất vào mặt. Sân trước trống trơn. Bóng cây đổ dài dưới ánh trăng lưỡi liềm.
Không có ai.
Nhưng tôi nghe rõ mồn một tiếng huýt sáo, lần này từ phía sau nhà.
Từ cánh đồng.
Tôi rọi đèn pin về phía đó. Ánh sáng yếu ớt chỉ soi được vài mét rồi chìm vào bóng tối đặc quánh.
Tiếng huýt sáo dừng lại.
Không gian đặc quánh lại, chỉ còn âm thanh rả rích dai dẳng của lũ côn trùng ngoài vườn.
Tôi đứng thêm một lúc rồi tự trấn an: chắc gió lùa qua mấy ống sắt hay khe tôn gì đó tạo thành âm thanh.
Tôi quay vào nhà, đóng cửa.
Suốt đêm hôm đó, tôi thao thức đến sáng, không tài nào chợp mắt thêm được.
Sáng hôm sau, tôi kể cho Tùng nghe.
Nó cười khẩy: “Chắc mày tự ám thị thôi.”
Lộc thì không cười. Nó hỏi: “Mày có huýt lại không?”
“Tao đâu có điên.”
Lộc nhìn tôi chằm chằm: “Đừng bao giờ huýt lại. Người ta nói, nếu nghe tiếng huýt mà đáp lại, là nó biết mày nghe thấy.”
Tôi bực mình: “Mày bớt kể chuyện nhảm đi.”
Dù cố tỏ ra bình thản, tôi vẫn cảm nhận rõ một nỗi bất an âm ỉ trong lòng.
Đêm thứ hai, tôi cố tình mở nhạc lớn, xem tivi đến khuya. Tôi muốn chứng minh mọi thứ chỉ là trùng hợp.
Đúng hai giờ.
Tiếng huýt sáo lại vang lên.
Lần này không phải một tiếng.
Mà ba tiếng liên tiếp.
Ngắn. Sắc. Như đang thử tôi.
Tôi tắt tivi. Cả căn nhà chìm vào im lặng.
Tiếng huýt chuyển vị trí.
Lúc ở trước cửa. Lúc bên hông nhà. Lúc như ngay trên mái tôn.
Tôi bắt đầu nổi giận. Tôi nghĩ chắc chắn có người cố tình chơi khăm.
Tôi bật cửa, lao ra sân, quát lớn:
“Đứa nào đó? Ra đây!”
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng huýt sáo, lần này vang lên ngay phía sau lưng tôi.
Tôi quay phắt lại.
Không có gì.
Nhưng tôi có cảm giác rõ ràng rằng, có thứ gì đó vừa đứng rất gần mình.
Rất gần.
Gần đến mức nếu tôi đưa tay ra, có thể chạm phải.
Tôi chạy vào nhà, khóa chặt cửa.
Đêm đó, tôi nghe tiếng huýt sáo kéo dài suốt gần một giờ.
Kể từ đêm ấy, tôi nhận ra bản thân mình không còn như trước nữa.
Tôi mất ngủ. Mắt thâm quầng. Tôi trở nên đãng trí, việc trước vừa làm xong đã quên mất việc sau.
Tùng bảo tôi nên qua nhà nó ngủ vài hôm cho đỡ ám ảnh.
Tôi đồng ý.
Đêm đầu tiên ở nhà Tùng, tôi ngủ khá ngon.
Không có tiếng huýt sáo.
Tôi thở phào, tự nhủ đúng là do căn nhà kia có vấn đề, có thể là tiếng gió luồn qua gì đó.
Nhưng đến đêm thứ hai.
Khoảng hai giờ sáng.
Tiếng huýt sáo vang lên.
Không phải từ ngoài sân.
Mà từ trong nhà.
Ngay hành lang.
Tôi mở choàng mắt.
Tùng nằm cạnh vẫn ngủ say.
Tiếng huýt lại vang lên, chậm rãi, như đang dò tìm.
Tôi nuốt khan. Một luồng lạnh buốt bất ngờ bò dọc sống lưng, khiến da gà nổi khắp người.
Tôi lay Tùng: “Ê… mày có nghe gì không?”
Nó lẩm bẩm: “Nghe gì…”
Tiếng huýt sáo đang vang lên bỗng tắt lịm, đột ngột như bị bóp nghẹt giữa không trung.
Rồi một tiếng khác cất lên.
Ngay bên tai tôi.
Nhẹ đến mức tưởng như ai đó đang ghé sát môi vào tai tôi mà thổi.
Tôi hét lên.
Tùng bật dậy, bật đèn.
Không có ai trong phòng.
Cửa vẫn khóa từ bên trong.
Toàn thân tôi run lẩy bẩy, hai chân mềm nhũn đến mức không thể giữ nổi thăng bằng.
Chuyện lan ra khắp làng.
Mấy bà già nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại lẫn sợ hãi.
Một bà cụ sống gần nghĩa địa bảo: “Có người từng huýt sáo gọi bạn ngoài đồng. Sáng hôm sau người ta thấy nó nằm chết, miệng vẫn chúm lại như đang huýt.”
Tôi nổi cáu, bỏ đi.
Nhưng từ hôm đó, tiếng huýt không chỉ xuất hiện lúc hai giờ sáng nữa.
Nó đến bất cứ khi nào tôi ở một mình.
Trong nhà vệ sinh.
Khi tôi đang sửa máy lạnh trên sân thượng nhà khách.
Thậm chí giữa ban ngày, khi tôi đi ngang qua cánh đồng.
Ban đầu còn xa.
Sau đó ngày càng gần.
Như thể nó đang học cách tiếp cận tôi.
Một buổi chiều, Lộc đến tìm tôi. Mặt nó tái nhợt.
“Nãy tao ra nghĩa địa cũ, tao thấy cái này.”
Nó đưa tôi xem đoạn video quay bằng điện thoại.
Trong video là mấy ngôi mộ cũ, cỏ mọc um tùm.
Ở góc khung hình, phía sau tấm bia đổ nát, có một bóng người thấp thoáng.
Gầy, cao, lưng còng.
Và rõ ràng… cái đầu nó nghiêng sang một bên.
Như đang lắng nghe.
Lộc thì thào: “Tao huýt thử một tiếng.”
Tôi lạnh sống lưng: “Mày điên à?”
Nó gật đầu: “Vừa huýt xong… nó đứng thẳng dậy.”
Tôi nhìn kỹ lại video.
Bóng người đó… không có khuôn mặt rõ ràng.
Chỉ là một mảng tối.
Nhưng phần miệng… dường như kéo dài bất thường.
Như một khe nứt.
Video kết thúc bằng tiếng Lộc thở dốc.
Tối hôm đó, Lộc không về nhà.
Người ta tìm thấy xe máy nó dựng chỏng chơ gần nghĩa địa.
Không thấy Lộc đâu.
Cả làng nhốn nháo.
Công an vào cuộc, nhưng không tìm được dấu vết gì.
Tùng cố trấn an tôi, nhưng chính nó cũng sợ.
Đêm thứ ba sau khi Lộc mất tích.
Tôi đang ngồi trong nhà Tùng.
Tiếng huýt sáo vang lên.
Rõ ràng.
Không còn giấu giếm.
Tùng nghe thấy.
Nó tái mặt: “Tao… tao nghe thật rồi…”
Tiếng huýt lần này kéo dài bất thường, như tiếng gọi tha thiết.
Rồi một giọng nói khàn khàn vang lên giữa không gian:
“Nam…”
Tôi đông cứng.
Tùng nhìn tôi: “Nó… nó gọi mày…”
Giọng đó lại cất lên.
“Nam…”
Âm thanh kéo dài ở chữ cuối, nghe như gió rít qua cổ họng rách nát.
Cửa phòng tự động mở ra.
Hành lang tối om.
Tiếng huýt vang lên từ cuối hành lang.
Chậm rãi.
Mời gọi.
Tôi không biết vì sao mình lại đứng dậy.
Như bị thôi miên.
Tùng giữ tay tôi: “Đừng đi!”
Nhưng tôi gỡ tay nó ra.
Tôi bước ra hành lang.
Không khí lạnh buốt.
Tiếng huýt sát lại gần.
Và tôi thấy nó.
Ở cuối hành lang.
Một hình người cao gầy, da tái nhợt như sáp, cổ dài bất thường. Đầu nó nghiêng 90 độ, đôi mắt đen kịt không tròng trắng.
Và cái miệng.
Khóe miệng nó xé rộng sang hai bên, kéo dài gần chạm tới mang tai, méo mó đến ghê người.
Môi chúm lại.
Huýt sáo.
Âm thanh phát ra từ cái khe đen ngòm đó.
Tôi muốn chạy.
Tôi muốn lùi lại, nhưng đôi chân cứng đờ như bị đóng chặt xuống sàn.
Nó tiến lại gần.
Nó tiến về phía tôi, từng bước nhẹ bẫng, hoàn toàn không tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Chỉ có tiếng huýt sáo càng lúc càng to.
Tùng hét lên phía sau lưng tôi.
Bóng đèn hành lang chớp tắt.
Khi ánh sáng bật sáng lần nữa—
Nó đứng ngay trước mặt tôi.
Gần đến mức tôi ngửi thấy mùi ẩm mốc, tanh như bùn lâu ngày.
Nó ngừng huýt.
Rồi chậm rãi thì thầm:
“Huýt… lại đi…”
Tôi run rẩy.
Cổ họng khô khốc.
Tôi biết, nếu tôi huýt lại, mọi thứ sẽ kết thúc.
Nhưng tôi không kiểm soát được cơ miệng mình.
Môi tôi từ từ chúm lại.
Một luồng hơi thoát ra.
Tiếng huýt yếu ớt vang lên.
Ngay lập tức, nó mở to miệng.
Rộng đến mức không tưởng.
Bên trong không phải là lưỡi hay răng.
Chỉ là bóng tối sâu hun hút.
Một lực mạnh kéo tôi về phía đó.
Tùng lao tới ôm tôi lại.
Tôi cảm thấy chân mình như bị hút vào khoảng không lạnh lẽo.
Tiếng huýt vang dội khắp căn nhà.
Cao vút. Điên loạn.
Tôi nghe tiếng Tùng gào lên.
Rồi mọi thứ tối sầm.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện huyện.
Tùng ngồi cạnh, mặt bầm tím.
Nó kể, tối đó tôi đột nhiên co giật, ngã xuống sàn. Không có ai khác trong nhà.
Tôi hỏi về tiếng huýt sáo.
Tùng im lặng rất lâu.
Rồi nó nói nhỏ:
“Sau khi mày ngất… tao nghe tiếng huýt sát ngay sau lưng tao.”
Tôi xuất viện hai ngày sau.
Tôi quyết định rời khỏi làng.
Trước khi đi, tôi ghé qua nghĩa địa cũ lần cuối.
Tôi đứng từ xa.
Gió thổi qua những ngôi mộ xiêu vẹo.
Và tôi nghe thấy.
Tiếng huýt sáo.
Nhưng lần này…
Không phải từ nghĩa địa.
Mà từ phía sau lưng tôi.
Rất gần.
Tôi không quay lại.
Tôi biết, nếu quay lại, tôi sẽ thấy nó.
Tôi bước nhanh hơn.
Tiếng huýt theo sát.
Chậm rãi.
Kiên nhẫn.
Như thể nó biết…
Dù tôi đi đâu.
Chỉ cần một lần nữa.
Chỉ cần tôi vô thức huýt một tiếng trong đêm.
Nó sẽ đến.
Và lần này—
Nó sẽ không để tôi tỉnh lại nữa.



