Đồng hồ cát

Đồng hồ cát

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 6

Nghe truyện audio Đồng hồ cát

Đánh giá post

Thời gian lúc nào cũng đeo bám tôi như một nỗi ám ảnh không dứt.

Không phải kiểu triết lý sâu xa gì, chỉ đơn giản là tôi ghét cảm giác mình đến muộn. Muộn một chuyến xe, muộn một cơ hội, muộn một lời xin lỗi. Tôi từng đến muộn một lần — và cái giá phải trả khiến tôi không bao giờ quên được.

Tên tôi là Minh, ba mươi hai tuổi, làm thiết kế đồ họa tự do. Công việc của tôi gắn liền với những con số deadline đỏ chót trên màn hình. Tôi sống một mình trong căn chung cư cũ kỹ ở tầng mười hai. Căn hộ nhỏ, ít đồ đạc, cửa sổ hướng về phía con sông đục màu phù sa.

Ba năm trước, em gái tôi – Mai – chết trong một vụ tai nạn giao thông.

Hôm đó nó gọi cho tôi lúc gần nửa đêm.

“Anh hai, em đang ở cầu vượt, xe em chết máy. Anh qua chở em về được không?”

Tôi đang bận chỉnh sửa bản thiết kế cho kịp gửi khách. Tôi nhìn đồng hồ, 11 giờ 17 phút.

“Đợi anh tí, mười lăm phút thôi.”

Nhưng tôi đã đến sau bốn mươi phút.

Chiếc xe tải mất phanh.

Mai không kịp chạy.

Từ đó, tôi không bao giờ đến muộn nữa. Nhưng thời gian, dường như vẫn không tha cho tôi.

Chiếc đồng hồ cát xuất hiện vào một buổi chiều mưa.

Tôi không nhớ mình đã mua nó.

Nó nằm ngay giữa bàn làm việc khi tôi trở về sau khi đi đổ rác. Thân thủy tinh trong suốt, hai bầu phình tròn, cát bên trong có màu xám đục như tro.

Tôi chắc chắn trước đó trên bàn không có gì ngoài laptop và ly cà phê.

Tôi cầm nó lên.

Lạnh.

Lạnh đến mức như vừa lấy ra khỏi tủ đá.

Xem Thêm:  Mộng du

Ở giữa cổ đồng hồ có khắc một dòng chữ nhỏ xíu:

“Mỗi hạt cát – một nhịp thở.”

Tôi cau mày.

Có lẽ ai đó trêu? Nhưng cửa nhà tôi khóa hai lớp, camera hành lang vẫn hoạt động.

Tôi lật ngược đồng hồ theo phản xạ.

Cát bắt đầu chảy.

Từng hạt nhỏ li ti rơi xuống, đều đặn.

Và cùng lúc đó, tôi nghe thấy một âm thanh khác.

“Tích.”

Tôi giật mình nhìn quanh.

Không phải tiếng đồng hồ treo tường. Tôi không có đồng hồ kim.

“Tích.”

Lần nữa.

Giống như tiếng máy đo nhịp tim trong bệnh viện.

Tôi đặt tay lên ngực.

Tim tôi đập.

Theo đúng nhịp tiếng “tích”.

Một hạt cát rơi xuống.

“Tích.”

Một nhịp tim.

Tôi bật cười.

“Chắc mình điên rồi.”

Nhưng khi tôi thử đặt đồng hồ nằm ngang, cát ngừng chảy.

Tiếng “tích” biến mất.

Tim tôi… chậm lại.

Không phải cảm giác. Tôi thật sự cảm nhận được nhịp tim mình dịu xuống, như vừa thoát khỏi cơn chạy bộ.

Tôi nuốt khan.

Rồi tôi dựng thẳng nó lên lần nữa.

Cát chảy.

“Tích.”

Tim tôi đập nhanh hơn.

Tôi buông tay.

Đồng hồ rơi xuống bàn, nhưng không vỡ.

Cát vẫn chảy.

Đêm đó, tôi mơ thấy Mai.

Nó đứng giữa con đường tối om, tay cầm một chiếc đồng hồ cát giống hệt cái của tôi.

“Anh hai… đừng để nó chảy hết.”

Tôi lao về phía nó.

Nhưng mỗi bước chân như bị kéo lùi lại.

Cát trong đồng hồ của Mai chảy nhanh dần.

Gió nổi lên.

Và tôi thấy… bên kia đường không phải là xe tải.

Là một bóng người cao gầy, không có mặt.

Thứ đó cầm một chiếc đồng hồ cát khổng lồ.

Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Đồng hồ trên bàn vẫn đang chảy.

Xem Thêm:  Người thổi sáo

Chỉ còn một phần ba.

Tôi không nhớ đã lật nó bao lâu.

Hoảng loạn, tôi chụp lấy và lật ngược lại.

Cát bắt đầu chảy theo chiều ngược.

Và tôi nghe thấy một tiếng thở dài ngay sau lưng.

Không phải của tôi.

Những ngày sau đó, tôi phát hiện ra một điều kinh khủng.

Mỗi khi cát chảy gần hết, tôi sẽ gặp tai nạn.

Lần đầu, đèn trần phòng khách rơi xuống ngay chỗ tôi vừa đứng.

Lần thứ hai, tôi suýt bị xe tông khi sang đường.

Cả hai lần, đồng hồ đều chỉ còn vài hạt cuối cùng.

Tôi bắt đầu canh chừng nó như kẻ mất trí.

Không dám để cát chảy hết.

Không dám rời mắt quá lâu.

Nhưng tôi cũng nhận ra… lượng cát không bao giờ đầy như cũ.

Mỗi lần lật lại, phần cát phía trên ít đi một chút.

Rất nhỏ.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Thời gian của tôi… đang hao mòn.

Tôi mang đồng hồ đến tiệm đồ cổ dưới chân chung cư.

Ông lão chủ tiệm nhìn nó rất lâu.

Khuôn mặt ông ta tái đi.

“Cậu lấy thứ này ở đâu?”

“Tôi không biết. Nó tự xuất hiện.”

Ông lão lắc đầu.

“Đây không phải đồng hồ cát bình thường. Người ta gọi nó là ‘đồng hồ mượn mạng’. Khi cát chảy, nó lấy thời gian của người sở hữu để bù cho một mạng khác.”

Tôi cười gượng.

“Chuyện cổ tích à?”

Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Cậu đã từng ước giá như ai đó sống thay mình chưa?”

Tôi im lặng.

Đêm Mai chết, tôi đã nghĩ…

Giá như tôi đến sớm.

Giá như tôi chết thay nó.

Tôi siết chặt đồng hồ.

“Có cách nào dừng nó không?”

Ông lão khẽ nói:

“Chỉ khi cát chảy hết.”

Tối hôm đó, tôi quyết định không lật lại nữa.

Xem Thêm:  Mẹ quỷ con ma

Tôi đặt đồng hồ giữa bàn.

Ngồi đối diện.

Cát chảy.

“Tích.”

Tim tôi đập.

Mỗi nhịp như nặng hơn.

Tôi mở điện thoại, xem lại đoạn tin nhắn cuối cùng của Mai.

“Anh đến nhanh nhé.”

Cát còn một nửa.

Không có gì xảy ra.

Cát còn một phần tư.

Tôi bắt đầu khó thở.

Cát còn vài hạt.

Tai tôi ù đi.

Mắt tối sầm.

Và khi hạt cuối cùng rơi xuống—

Tim tôi ngừng đập.

Tôi thấy mình đứng giữa con đường năm xưa.

Chiếc xe tải lao tới.

Mai đứng đó, hoảng loạn.

Tôi hiểu.

Đây là cơ hội.

Tôi lao ra, đẩy nó sang một bên.

Ánh đèn pha trắng xóa.

Tiếng kim loại va chạm.

Đau.

Rồi im lặng.

Tôi mở mắt.

Đang nằm trong bệnh viện.

Âm thanh máy theo dõi nhịp tim vang lên nhịp nhàng, đều đặn trong không gian tĩnh lặng.

“Tích… tích…”

Một cô gái ngồi bên giường tôi.

Mai.

Nó khóc.

“Anh hai, anh tỉnh rồi…”

Tôi muốn hỏi chuyện gì xảy ra.

Nhưng khi nhìn qua cửa kính phòng bệnh, tôi thấy một bóng người cao gầy đứng cuối hành lang.

Không có mặt.

Trên tay nó là một chiếc đồng hồ cát khổng lồ.

Phần cát phía trên… đầy ắp.

Phần dưới… trống rỗng.

Nó khẽ nghiêng chiếc đồng hồ.

Cát bắt đầu chảy.

“Tích.”

Máy đo tim của tôi chậm lại một nhịp.

“Tích.”

Mai nắm chặt tay tôi.

“Anh đừng ngủ…”

“Tích.”

Tôi nhìn xuống bàn cạnh giường.

Chiếc đồng hồ cát nhỏ đang nằm đó.

Trống rỗng.

Rồi… từ đáy bầu thủy tinh, một hạt cát mới xuất hiện.

Rơi xuống.

“Tích.”

Và tôi hiểu—

Tôi đã cứu được Mai.

Nhưng thời gian của tôi, từ giờ trở đi, sẽ phải trả dần… từng hạt một.

Bóng người không mặt mỉm cười.

Còn chiếc đồng hồ… vẫn tiếp tục chảy.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Đồng hồ cát" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Đồng hồ cát" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !