Tôi tên Minh, hai mươi chín tuổi, làm lập trình viên tự do. Công việc của tôi gắn liền với màn hình máy tính và những đêm thức trắng. Vì vậy, giấc ngủ đối với tôi không theo giờ giấc cố định.
Cho đến khi tôi mua chiếc đồng hồ báo thức đó.
Tôi vốn không tin vào mấy thứ đồ cổ mang “vía”. Nhưng hôm ấy, trong lúc lang thang một tiệm đồ cũ nằm sâu trong con hẻm gần chợ Ga, tôi nhìn thấy nó.
Một chiếc đồng hồ báo thức kiểu cũ, bằng kim loại, sơn đen đã bong tróc vài chỗ. Hai cái chuông tròn trên đầu, kim giờ và kim phút mảnh như kim khâu. Mặt kính hơi xước, nhưng bên trong vẫn rõ ràng.
Điều khiến tôi chú ý là… nó vẫn đang chạy.
Tích tắc.
Tích tắc.
Giữa căn tiệm im lìm, âm thanh ấy rõ đến mức tôi có cảm giác nó đang đập cùng nhịp tim mình.
Bà chủ tiệm – một người phụ nữ gầy, tóc bạc gần hết – nhìn tôi chằm chằm khi tôi cầm chiếc đồng hồ lên.
“Cậu chắc muốn mua cái đó?”
Tôi cười: “Chỉ là cái đồng hồ thôi mà bác.”
Bà không cười lại.
“Đừng vặn nó.”
Tôi tưởng bà nói đùa.
“Đừng vặn báo thức. Nó không thích.”
Tôi bật cười, trả tiền rồi mang về. Giá rẻ đến mức khó tin.
Tối hôm đó, tôi đặt chiếc đồng hồ lên bàn cạnh giường. Tôi không vặn chuông báo thức. Tôi chỉ muốn nghe tiếng tích tắc đều đều để dễ ngủ.
1 giờ 12 phút sáng, tôi tỉnh giấc.
Tiếng chuông báo thức ré lên.
Reng… reng… reng…
Âm thanh chói tai, vang dội trong căn phòng tối.
Tôi bật dậy, tim đập loạn.
Tôi chắc chắn mình chưa hề vặn chuông.
Tôi với tay tắt nó. Nút chuông bật xuống.
Không gian một lần nữa lặng đi, đặc quánh như chưa từng bị xáo trộn.
Tôi kiểm tra mặt đồng hồ.
Kim báo thức đang chỉ đúng 1 giờ 12.
Trùng khớp hoàn toàn.
Tôi tự trấn an: có thể ai đó đã vặn từ trước, mình không để ý.
Nhưng khi tôi định xoay kim báo thức về vị trí khác… nó cứng như bị khóa lại.
Tôi không thể vặn.
Đêm hôm sau.
1 giờ 12 phút.
Tiếng chuông lại vang lên.
Lần này, tôi đã tháo hẳn nút chuông ra khỏi trục.
Vậy mà nó vẫn reo.
Reng… reng… reng…
Không còn là tiếng kim loại thông thường nữa.
Âm thanh nghe như tiếng kim loại bị cào cấu.
Như có móng tay đang cào vào màng nhĩ tôi.
Tôi bật đèn.
Chiếc đồng hồ rung bần bật trên bàn.
Nhưng kim báo thức không hề chỉ vào 1 giờ 12.
Nó chỉ vào… 3 giờ 40.
Tôi nhìn lên điện thoại.
1:12 AM.
Tôi cảm thấy cổ họng khô khốc.
Chuông ngừng đột ngột.
Không gian yên lặng đến mức tôi nghe rõ hơi thở của mình.
Và… một hơi thở khác.
Ngay sát bên tai.
Tôi xoay phắt người lại.
Không có ai.
Căn phòng vẫn chỉ có mình tôi.
Nhưng cửa phòng ngủ đang mở.
Tôi chắc chắn mình đã đóng nó.
Tôi bước ra hành lang, bật hết đèn trong nhà.
Không có dấu hiệu đột nhập.
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Chỉ có chiếc đồng hồ trên bàn là vẫn tích tắc.
Nhịp đều đặn.
Mọi dấu vết của sự việc vừa rồi dường như bị xóa sạch.
Ngày thứ ba, tôi quyết định mang nó trả lại.
Nhưng khi tôi quay lại con hẻm đó, tiệm đồ cũ đã đóng cửa. Cửa cuốn rỉ sét, bảng hiệu tháo xuống, bụi bám dày.
Tôi hỏi một quán nước gần đó.
Cô bán nước nhìn tôi khó hiểu.
“Ở đây làm gì có tiệm đồ cũ nào.”
Tôi chỉ tay.
“Ngay chỗ đó.”
Cô ta lắc đầu.
“Chỗ đó bỏ hoang mấy năm rồi.”
Tôi cười gượng.
Chắc mình nhớ nhầm.
Nhưng trong lòng, một cảm giác lạnh buốt bắt đầu lan ra.
Đêm thứ tư.
Tôi không ngủ.
Tôi ngồi chờ 1 giờ 12.
Đồng hồ điện thoại nhảy sang 1:11.
Tích tắc.
Tích tắc.
1:12.
Chuông không reo.
Tôi thở phào.
Nhưng rồi…
Nó reo lúc 1 giờ 13.
Reng… reng… reng…
Âm thanh kéo dài hơn mọi khi.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ.
Kim giờ và kim phút bắt đầu xoay ngược.
Chậm rãi.
Kim giây quay tít như điên loạn.
Hơi lạnh trong phòng hạ xuống nhanh đến mức tôi có thể cảm nhận rõ trên da thịt.
Tôi nhìn vào mặt kính.
Phản chiếu trong đó… không phải mình tôi.
Có một người đứng phía sau.
Gầy gò.
Cổ gập xuống một góc bất thường.
Mắt mở trừng.
Tôi quay lại.
Không có ai.
Khi tôi nhìn lại mặt đồng hồ…
Trong lớp kính xước mờ, gương mặt đó đã sát ngay sau lưng tôi.
Miệng nó mở rộng.
Không phát ra tiếng.
Và rồi, giữa sự im ắng ấy, một giọng nói khe khẽ vang lên sát bên tai tôi.
“Đến giờ rồi.”
Tôi hất chiếc đồng hồ xuống sàn.
Nó không vỡ.
Chuông vẫn reo.
Tôi nhặt búa, đập mạnh.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Kim loại móp méo.
Kính nứt toác.
Nhưng tiếng chuông không dừng.
Nó vang lên từ khắp căn phòng.
Từ tường.
Từ trần nhà.
Từ bên trong đầu tôi.
Tôi bịt tai lại.
Vô ích.
Tiếng tích tắc giờ đây vang ngay trong lồng ngực.
Như tim tôi không còn đập theo nhịp của mình nữa.
Tôi chẳng biết mình gục xuống từ lúc nào.
Khi mở mắt ra, trời đã sáng và tôi nằm sóng soài trên nền nhà lạnh ngắt.
Chiếc đồng hồ lại nằm ngay ngắn trên mặt bàn, như thể chưa từng bị đụng đến.
Nguyên vẹn.
Như chưa từng bị đập phá.
Tôi nhìn điện thoại.
Ngày hiển thị: 3 ngày trước.
Mọi tin nhắn tôi gửi tối qua biến mất.
Cuộc gọi cho bạn bè không tồn tại.
Tôi chạy ra ngoài.
Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm.
“Anh mới chuyển đến hôm qua mà?”
Tôi cứng người.
“Tôi ở đây gần một năm rồi.”
Họ lắc đầu.
Căn hộ bên cạnh… khóa kín, phủ bụi.
Tôi vào lại phòng.
Máy tính của tôi không có dữ liệu cũ.
Ổ cứng trống rỗng.
Như thể cuộc sống của tôi bị xóa đi.
Đồng hồ chỉ 1 giờ 11 phút.
Ban ngày.
Kim giây nhích thêm một nấc.
1 giờ 12.
Chuông reo.
Giữa ban ngày.
Âm thanh vang khắp căn hộ.
Và lần này, tôi thấy rõ.
Cánh cửa phòng ngủ chậm rãi khép lại với một tiếng động khẽ khàng.
Trong khe cửa hẹp, một bàn tay thò ra.
Da tái nhợt.
Ngón tay dài bất thường.
Nó vẫy tôi.
“Đến giờ rồi.”
Tôi không còn đường lui.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Chiếc đồng hồ nằm trên giường.
Mặt kính không còn phản chiếu phòng.
Trước mắt tôi chỉ còn là một hố tối sâu thẳm, không thấy điểm dừng.
Tôi nhìn thấy trong đó…
Ở bên kia là một căn phòng giống hệt nơi tôi đang đứng.
Và một người đàn ông ngồi trước bàn.
Quay lưng về phía tôi.
Anh ta quay đầu lại.
Là tôi.
Nhưng già hơn.
Mắt trũng sâu.
Da tái xanh.
Anh ta mỉm cười.
“Cậu đến thay tôi rồi.”
Tiếng chuông ngân lên thêm một lần nữa, kéo dài rồi tắt hẳn.
Mọi thứ tối sầm.
Và nếu lúc này bạn vẫn đang nghe câu chuyện của tôi…
Và chiếc đồng hồ của bạn bỗng reo đúng 1 giờ 12 phút…
Dù bạn không hề vặn báo thức…
Đừng nhìn vào mặt kính.
Vì có thể…
Tôi đang đứng sau lưng bạn.










