Đầu bí ngô

Đầu bí ngô

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 11

Nghe truyện audio Đầu bí ngô

Đánh giá post

Tôi vốn không thích những thứ rộn ràng kiểu lễ hội, nhất là mấy trò hóa trang lố lăng. Nhưng năm đó, chính tôi lại là người đề xuất tổ chức Halloween cho khu chung cư cũ kỹ nơi mình sống.

Chỉ vì một bức ảnh.

Tôi tên là Khải, 29 tuổi, làm thiết kế đồ họa tự do. Tôi thuê căn hộ tầng 7 của một tòa nhà đã hơn hai mươi năm tuổi, tường ẩm, hành lang dài hun hút và thang máy thường xuyên kẹt giữa chừng. Sống ở đây đủ lâu, tôi quen với tiếng ống nước rít lúc nửa đêm và mùi ẩm mốc mỗi khi trời mưa.

Nhưng bức ảnh đó thì khác.

Một tối cuối tháng Mười, tôi lướt mạng và thấy quảng cáo bán đồ trang trí Halloween cũ. Trong số ảnh chụp, có một chiếc đầu bí ngô được khắc mặt cười méo mó, hai hốc mắt khoét sâu, miệng ngoác rộng đến tận mang tai.

Điều khiến tôi dừng lại không phải vì nó đẹp.

Mà vì tôi đã từng nhìn thấy nó.

Ba năm trước, em trai tôi – Tuấn – chết trong một vụ cháy tại nhà kho của trường đại học. Người ta nói đó là tai nạn do chập điện. Nhưng Tuấn vốn cẩn thận, không bao giờ bất cẩn với mấy thứ dễ cháy nổ.

Đêm đó là Halloween.

Khi cảnh sát tìm thấy thi thể, đầu của nó bị cháy biến dạng đến mức không thể nhận diện. Gia đình chỉ biết đó là Tuấn nhờ chiếc vòng tay nó đeo.

Trước hôm xảy ra cháy một ngày, Tuấn có gửi cho tôi một tin nhắn kèm hình ảnh: một chiếc đầu bí ngô đặt trên bàn trong nhà kho.

Nó nhắn:
“Anh thấy không? Nhìn giống người thật không?”

Tôi còn trêu:
“Giống mày thì có.”

Đó cũng là dòng tin nhắn sau cùng tôi từng nhận được từ nó.

Và chiếc đầu bí ngô trong bức ảnh quảng cáo kia… giống hệt cái trong hình Tuấn gửi.

Xem Thêm:  Tiếng than

Từng vết khắc lệch. Từng đường rạch sâu quanh miệng.

Không thể nhầm.

Tôi tìm đến địa chỉ người bán.

Đó là một căn nhà cũ trong con hẻm nhỏ. Chủ nhà là một người đàn ông trung niên, mắt thâm quầng, nói chuyện nhỏ nhẹ.

Ông ta bảo chiếc đầu bí ngô được tìm thấy trong một nhà kho bị cháy nhiều năm trước. Ai đó nhặt về, rồi qua tay nhiều người.

“Cậu muốn mua à?” – ông ta hỏi.

Tôi gật đầu.

Khi chạm vào nó, tôi thấy lạnh. Lạnh một cách bất thường, dù trời đang oi bức.

Bề mặt bí ngô cứng, khô như đã hóa gỗ. Hai hốc mắt tối sẫm, sâu thăm thẳm như không có đáy.

Tôi tưởng mình nghe thấy tiếng gì đó rất khẽ.

Như tiếng thở.

Tôi mang nó về đặt trong phòng khách, định bụng dùng làm vật trang trí cho buổi Halloween của khu chung cư. Tôi còn đề xuất với ban quản lý tổ chức một buổi hóa trang nho nhỏ cho trẻ con.

Ai nấy đều tỏ ra hào hứng, hưởng ứng chẳng chút do dự.

Tối đầu tiên chiếc đầu bí ngô xuất hiện trong nhà, tôi mơ thấy Tuấn.

Nó đứng trong hành lang dài, tay cầm chiếc đầu bí ngô kia.

“Anh mang nó về làm gì?” – nó hỏi.

Tôi choàng tỉnh khi đồng hồ vừa điểm 2 giờ 13 phút rạng sáng.

Phòng khách tối om.

Thế nhưng trong bóng tối ấy vẫn le lói một thứ ánh sáng mờ nhạt.

Từ hai hốc mắt của chiếc đầu bí ngô.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu nghe thấy tiếng cào nhẹ vào cửa mỗi khi đêm xuống.

Ban đầu tôi nghĩ là chuột.

Nhưng tiếng cào ấy không đều. Nó có nhịp điệu.

Cào… dừng… cào… dừng…

Như ai đó đang cố gõ cửa.

Một đêm, tôi quyết định mở cửa ra xem.

Xem Thêm:  Hình nộm

Hành lang vắng tanh.

Nhưng dưới sàn, ngay trước cửa căn hộ tôi, có một vệt đen kéo dài.

Giống như vết cháy.

Vệt ấy dẫn thẳng vào phòng khách.

Dừng lại ngay dưới chiếc đầu bí ngô.

Tôi bắt đầu thay đổi.

Tôi hay ngồi hàng giờ nhìn chằm chằm vào nó.

Càng nhìn, tôi càng có cảm giác hai hốc mắt kia đang nhìn lại mình.

Có lần tôi thử đưa tay che một bên mắt nó.

Hốc mắt còn lại… như khẽ co lại.

Tôi giật tay ra.

Tối hôm sau, hàng xóm tầng dưới – chị Hạnh – gõ cửa nhà tôi. Chị bảo con trai chị thức dậy giữa đêm vì nghe tiếng cười lạ phát ra từ trần nhà.

“Tôi cứ tưởng nhà cậu xem phim,” chị nói.

Tôi không xem phim.

Tối đó tôi ngủ rất sớm.

Nhưng khoảng 3 giờ sáng, tôi tỉnh dậy vì một tiếng cười khàn khàn.

Nó không phát ra từ phòng khách.

Mà từ ngay sát tai tôi.

Rồi đêm Halloween được mong chờ cũng đã ập tới.

Tầng trệt chung cư rộn ràng trẻ con, đèn lồng, kẹo bánh. Tôi mang chiếc đầu bí ngô xuống đặt giữa sảnh làm trung tâm trang trí.

Mọi người khen nó “thật quá”.

Tôi cố cười.

Khi kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ đêm, điện toàn bộ tòa nhà phụt tắt.

Tiếng trẻ con hét lên.

Bóng tối đặc quánh.

Rồi một thứ ánh sáng cam mờ mờ bừng lên giữa sảnh.

Chiếc đầu bí ngô.

Hai hốc mắt rực sáng.

Miệng nó… đang mở rộng hơn trước.

Rộng đến mức không còn là vết khắc.

Mà là một cái miệng thật.

Từ bên trong, một làn khói đen đặc bất ngờ phun trào ra ngoài.

Tôi nghe thấy tiếng Tuấn.

“Anh trả lại đây…”

Khói lan khắp sảnh. Tiếng người hoảng loạn. Tiếng đồ vật rơi vỡ.

Tôi lao về phía chiếc đầu bí ngô.

Bàn tay tôi chạm vào bề mặt nó.

Xem Thêm:  Sa đọa

Lạnh buốt.

Và mềm.

Như da người.

Bỗng từ trong miệng nó, một bàn tay cháy đen thò ra, túm lấy cổ tay tôi.

Tôi hét lên.

Mặt đất dưới chân nứt ra, để lộ một khoảng tối sâu hun hút.

Tôi nhìn thấy bên trong đó… là nhà kho năm xưa.

Lửa bùng lên.

Và Tuấn đứng giữa ngọn lửa, đầu không còn nguyên vẹn.

“Anh đã thấy mà,” giọng nó vang lên, “nhưng anh không tin.”

Tôi chợt nhớ.

Đêm trước khi cháy, Tuấn từng gọi cho tôi, nói rằng có thứ gì đó trong nhà kho. Một chiếc đầu bí ngô tự khắc, tự sáng. Tôi đã cười, bảo nó đừng xem phim kinh dị nhiều quá.

Tôi đã không tin.

Tôi đã không quay lại xem nó thế nào.

Ngọn lửa bùng cao.

Bàn tay siết chặt hơn.

Tôi cảm thấy cổ mình bị kéo về phía cái miệng đen ngòm kia.

Xung quanh, tiếng la hét dần tắt.

Mọi thứ chìm trong khói.

Khi tôi mở mắt, tôi đang nằm trong bệnh viện.

Họ nói có sự cố chập điện nhỏ ở sảnh chung cư. Không ai chết. Chỉ vài người bị ngất do hoảng loạn.

Tôi hỏi về chiếc đầu bí ngô.

Không ai biết tôi nói gì.

Họ bảo tối đó chỉ có đèn giấy và bóng bay.

Không có đầu bí ngô nào cả.

Tôi im lặng.

Tối hôm đó, khi về căn hộ, tôi thấy phòng khách trống trơn.

Không còn gì trên bàn.

Tôi thở phào.

Mọi thứ vẫn bình thường… cho đến khoảnh khắc tôi mở cửa phòng ngủ.

Trên gối tôi đặt một vật tròn.

Một chiếc đầu bí ngô.

Hai hốc mắt đen sâu nhìn thẳng vào tôi.

Và lần này, trong một hốc mắt…

Có một con ngươi.

Nó chớp.

Miệng nó khẽ động.

“Chưa xong đâu, anh trai.”

Đèn trong phòng phụt tắt.

Và tôi nghe thấy tiếng cười khàn khàn vang lên ngay sau lưng mình.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Đầu bí ngô" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Đầu bí ngô" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !