Cuộc gọi từ căn phòng không có khách

Cuộc gọi từ căn phòng không có khách

Đánh giá post

 Tác Giả : Updating...

 Giọng Đọc : Updating...

 Tình Trạng : Updating...

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 13

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Cuộc gọi từ căn phòng không có khách

Đánh giá post

Khách sạn Hạ Nguyệt nằm ở cuối con đường ven biển, tách biệt khỏi khu trung tâm sầm uất. Ban ngày, nó mang vẻ bình thường như bao khách sạn ba sao khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả tòa nhà chìm trong một thứ không khí tĩnh lặng đến khó chịu, như thể chính những bức tường đang nín thở.

Người ta đồn rằng tầng bốn của khách sạn từng xảy ra một vụ tự tử tập thể cách đây mười lăm năm. Bốn người trong cùng một gia đình được phát hiện chết trong phòng 407. Cửa khóa trái từ bên trong. Không có dấu hiệu xô xát. Không có thư tuyệt mệnh. Chỉ có một điều kỳ lạ: tất cả đều mang trên cổ những vết bầm tím như bị ai đó bóp nghẹt.

Câu chuyện đó theo năm tháng cũng bị người ta lãng quên. Chủ khách sạn thay đổi, nội thất được sửa sang lại, nhân viên cũ nghỉ việc gần hết. Nhưng phòng 407 vẫn thường xuyên bị khách trả lại sau đúng một đêm.

Minh Anh – một nhà báo chuyên viết bài về hiện tượng tâm linh – tìm đến Hạ Nguyệt vào một buổi chiều mưa nặng hạt. Cô không tin hoàn toàn vào ma quỷ, nhưng tin vào những câu chuyện chưa được giải thích. Và phòng 407 là đề tài hoàn hảo cho bài viết sắp tới.

Quản lý khách sạn, ông Lâm, do dự rất lâu trước khi giao chìa khóa.

“Cô chắc chứ? Phòng đó… không có gì đặc biệt đâu. Chỉ là khách hay phản ánh mất ngủ.”

Minh Anh mỉm cười, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cháu chỉ ở một đêm.”

Hành lang tầng bốn dài và hẹp hơn các tầng khác. Đèn trần phát ra thứ ánh sáng vàng úa, chập chờn. Thảm trải sàn dày đến mức nuốt trọn tiếng bước chân. Không khí ở đây lạnh hơn hẳn, dù hệ thống điều hòa trung tâm đã được tắt.

Xem Thêm:  Kinh cầu ma

Phòng 407 nằm ở cuối hành lang.

Cánh cửa gỗ sẫm màu, tay nắm kim loại cũ kỹ dù toàn bộ khách sạn đã được thay mới. Khi chìa khóa xoay trong ổ, một âm thanh ken két vang lên như tiếng kim loại bị rỉ sét lâu ngày.

Bên trong, mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp, không một hạt bụi. Giường đôi đặt giữa phòng, tủ gỗ sát tường, một chiếc gương lớn đối diện giường ngủ. Không có gì bất thường.

Cho đến khi đêm xuống.

22 giờ 13 phút.

Minh Anh đang ngồi trước laptop thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cộc. Cộc. Cộc.

Ba tiếng, đều đặn.

Cô nhìn về phía cửa. Không ai gọi tên. Không tiếng bước chân.

Cô tiến lại gần, nhìn qua mắt thần.

Hành lang trống rỗng.

Khi mở cửa ra, luồng khí lạnh lập tức tràn vào. Đèn hành lang nhấp nháy rồi tắt phụt trong vài giây trước khi sáng lại. Không có ai.

Cô nghĩ có thể ai đó gõ nhầm phòng.

Nhưng khi đóng cửa lại, cô nhận ra một điều.

Chiếc vali của cô – vốn đặt sát tường – đã nằm giữa phòng.

Minh Anh chắc chắn mình không hề di chuyển nó.

Cô tự trấn an: có thể mình nhớ nhầm.

23 giờ 47 phút.

Từ phía phòng tắm, âm thanh nước chảy róc rách bất ngờ vang lên.

Khi cô bước vào, vòi nước đang mở, dòng nước đỏ nhạt chảy xuống bồn rửa. Không phải máu. Nhưng màu sắc ấy khiến cô rùng mình.

Cô vặn chặt vòi lại.

Khi ngẩng lên nhìn gương, cô thấy phía sau mình – phản chiếu trong mặt kính – có thêm một bóng người đứng sát mép giường.

Một người phụ nữ tóc dài, mặt cúi xuống.

Minh Anh quay phắt lại.

Xem Thêm:  Ác mộng trong đêm

Không có ai.

Cô nhìn lại gương.

Cái bóng đã biến mất.

0 giờ 32 phút.

Cô quyết định bật camera điện thoại để ghi lại toàn bộ căn phòng. Nếu có trò đùa hay sự cố điện, ít nhất cô cũng có bằng chứng.

Cô đặt điện thoại lên bàn, quay về phía giường.

Trong màn hình, mọi thứ vẫn bình thường.

Cho đến khi chiếc đèn ngủ bên trái giường tự bật sáng.

Không ai chạm vào công tắc.

Ánh sáng vàng nhạt hắt lên bức tường đối diện, nơi bỗng hiện ra bốn cái bóng.

Minh Anh đứng chết lặng.

Trong căn phòng lúc ấy, chỉ duy nhất mình cô hiện diện.

Nhưng trên tường… là bốn cái bóng người.

Chúng đứng sát nhau, đầu hơi nghiêng về một phía, như đang quan sát cô.

Rồi đồng loạt, những cái bóng ấy quay đầu.

Không phải quay về phía cửa.

Mà quay về phía cô.

Camera rơi khỏi tay Minh Anh.

Đèn vụt tắt.

Bóng tối đột ngột ập xuống, nuốt trọn toàn bộ không gian.

Trong bóng đêm, cô nghe thấy tiếng thở.

Không phải một.

Mà là nhiều tiếng thở hòa vào nhau.

Gần đến mức như đang phả vào gáy cô.

Cô lao về phía cửa, cố mở nó.

Tay nắm không nhúc nhích.

Cánh cửa như bị khóa từ bên ngoài.

“Có ai không?!” cô hét lên.

Không tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng gõ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Lần này, tiếng gõ không phát ra từ cửa.

Mà từ bên trong tủ quần áo.

Minh Anh lùi lại.

Cánh cửa tủ từ từ hé mở.

Bên trong không phải quần áo.

Mà là một khoảng tối sâu hun hút.

Từ trong bóng tối ấy, một bàn tay trắng bệch thò ra, những ngón tay dài bất thường, khớp xương lồi rõ dưới lớp da mỏng.

Rồi một cái đầu nghiêng nghiêng xuất hiện.

Xem Thêm:  Nhật ký của quỷ

Khuôn mặt người phụ nữ với đôi mắt mở to, tròng trắng đục ngầu. Miệng cô ta mấp máy.

“Ở lại…”

Giọng nói vang lên không phải bằng âm thanh, mà như trực tiếp trong đầu Minh Anh.

Cô hét lên, lao về phía cửa sổ.

Nhưng cửa sổ không còn nhìn ra biển.

Bên ngoài chỉ là hành lang tầng bốn.

Vô tận.

Giống như căn phòng đã bị xoay ngược vào bên trong chính nó.

Nhiệt độ hạ xuống đột ngột. Hơi thở cô biến thành khói mỏng.

Chiếc gương đối diện giường bắt đầu rạn nứt.

Những vết nứt loang dần, tạo thành hình bốn người đứng cạnh nhau.

Và ở giữa họ… là một chỗ trống.

Vừa đủ cho một người.

Minh Anh cảm thấy cổ mình bị siết chặt.

Không có bàn tay hữu hình nào.

Nhưng vết bầm tím dần hiện lên trên da cô.

Cô ngã quỵ xuống sàn.

Trong khoảnh khắc ý thức mờ dần, cô nghe thấy tiếng quản lý Lâm vang lên ở đâu đó rất xa.

“Phòng 407… chưa bao giờ đủ người.”

Sáng hôm sau, nhân viên khách sạn phát hiện phòng 407 mở toang.

Căn phòng gọn gàng như chưa từng có ai ở.

Không có dấu hiệu xô xát.

Chỉ có chiếc laptop trên bàn vẫn mở, màn hình đen.

Trong thư mục ghi âm, có một file được tạo lúc 0 giờ 47 phút.

Khi mở lên, người ta chỉ nghe thấy tiếng thở.

Bốn nhịp thở hòa vào nhau.

Và một nhịp thứ năm yếu ớt, đứt quãng… rồi im bặt.

Kể từ đó, phòng 407 không còn được cho thuê.

Nhưng đôi khi, vào lúc nửa đêm, nhân viên trực lễ tân vẫn nghe thấy tiếng điện thoại bàn ở quầy đổ chuông.

Màn hình hiển thị: 407.

Khi nhấc máy, đầu dây bên kia không ai nói gì.

Chỉ có tiếng gõ đều đặn.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Cuộc gọi từ căn phòng không có khách" mp3 tác giả Updating... qua giọng đọc của Updating... cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Cuộc gọi từ căn phòng không có khách" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !