Điện thoại của tôi đổ chuông đúng 12 giờ đêm.
Không phải 11 giờ 59. Không phải 12 giờ 01. Chính xác 00:00.
Tôi nhớ rất rõ vì lúc đó tôi vẫn còn thức, đang chỉnh sửa bản vẽ trên laptop. Làm kiến trúc sư tự do đồng nghĩa với việc quen sống về đêm. Thành phố ngoài kia đã ngủ, chỉ còn ánh đèn vàng hắt vào ban công và tiếng điều hòa thổi đều đều trong căn hộ tầng mười hai.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Số lạ.
Tôi chần chừ vài nhịp tim rồi mới nhấc máy lên nghe.
“Alô?”
Phía bên kia hoàn toàn im lặng, không một lời đáp lại. Chỉ có âm thanh rè rè rất nhỏ, như gió lùa qua khe cửa.
Tôi định cúp thì nghe thấy một tiếng thở.
Rất khẽ. Rất sát.
“Anh… nghe thấy tôi không?”
Giọng phụ nữ. Thấp. Đứt quãng. Như thể cô ta đang nói trong tình trạng rất yếu.
Tôi nhíu mày.
“Ai vậy?”
Không trả lời câu hỏi của tôi. Cô ta chỉ nói một câu khiến toàn thân tôi lạnh đi:
“Đừng mở cửa.”
Tôi bật cười khẽ. Một trò đùa nhảm nhí lúc nửa đêm?
“Cô gọi nhầm số rồi.”
“Không.” Giọng nói gấp gáp hơn. “Đừng mở cửa. Dù có nghe thấy gì.”
Tim tôi đập mạnh một nhịp.
Đúng lúc đó…
Có tiếng gõ cửa.
Ba tiếng.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tôi sững người.
Căn hộ của tôi nằm cuối hành lang. Ban đêm rất hiếm người qua lại. Hơn nữa, tôi không chờ ai cả.
Tiếng gõ vang lên lần nữa.
Chậm hơn.
Cộc… cộc… cộc…
Tôi nuốt khan. Nhìn ra phía cửa chính. Cảm giác da đầu tê rần.
Ở đầu dây bên kia, cô gái thì thầm:
“Đừng mở. Nó không phải người.”
Tôi nổi cáu.
“Cô đang đùa à? Nếu là bạn tôi—”
“Anh sống một mình.” Cô ta cắt ngang. “Căn hộ 12B. Sàn gỗ màu tối. Cửa sổ hướng Tây.”
Tôi chết lặng.
Cô ta biết chính xác căn hộ của tôi.
Tiếng gõ cửa dừng lại.
Thay vào đó là tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ.
Kẽo kẹt.
Tôi chắc chắn mình đã khóa hai lớp.
Lòng bàn tay tôi ướt đẫm lúc nào không hay.
“Tại sao cô biết—”
“Vì tôi đang ở trong nhà anh.”
Cảm giác như máu trong huyết quản bỗng đông đặc lại.
Tôi quay phắt lại phía sau.
Phòng khách trống không.
Sofa. Bàn trà. Cánh cửa phòng ngủ khép hờ. Không có ai.
“Anh quay lại rồi đúng không?” Giọng cô ta vang lên sát tai tôi qua điện thoại. “Đừng tin những gì anh nhìn thấy.”
Tiếng tay nắm cửa bên ngoài ngừng xoay.
Rồi một giọng đàn ông vang lên phía ngoài:
“Minh? Mở cửa đi. Là anh đây.”
Tôi chết lặng.
Đó là giọng của Quân — bạn thân tôi.
Nhưng Quân đang công tác ở Đà Nẵng. Chiều nay cậu ấy còn gửi ảnh sân bay cho tôi.
“Minh, mở cửa đi.”
Giọng nói bên ngoài nghe rất thật. Rõ ràng. Bình tĩnh.
Tôi bước chậm về phía cửa.
“Đừng.” Cô gái thì thầm. “Nếu anh mở cửa… anh sẽ không còn ở đây nữa.”
Tôi khựng lại, đứng cách cánh cửa chỉ vài bước chân.
“Cô là ai?” Tôi hỏi.
Im lặng vài giây.
“Tôi là người đã mở cửa.”
Lời đáp ấy khiến sống lưng tôi buốt lạnh.
“Cách đây một năm.”
Tôi nhớ ra.
Một năm trước, ở chính căn hộ này, có một vụ việc. Tôi từng nghe loáng thoáng khi mới chuyển đến. Một cô gái tự tử. Cảnh sát kết luận trầm cảm.
Tôi chưa từng quan tâm.
“Đêm đó,” giọng cô ta run lên, “tôi cũng nhận được cuộc gọi lúc 12 giờ.”
Tiếng bên ngoài cửa chuyển thành tiếng cào.
Nhẹ.
Như móng tay quệt trên gỗ.
“Minh…” Giọng Quân biến dạng, kéo dài. “Mở cửa…”
Tôi lùi lại.
Điện thoại bỗng nhiễu sóng mạnh. Âm thanh rè lên chói tai.
“Anh phải rời khỏi căn hộ ngay bây giờ.” Cô gái nói gấp. “Đi ra ban công. Xuống bằng thang thoát hiểm.”
“Còn cô?”
Im lặng.
Rồi cô ta nói khẽ:
“Nó không cho tôi đi.”
Tiếng cào bên ngoài đột ngột dừng lại.
Im lặng.
Một khoảng lặng đáng sợ đến nghẹt thở.
Rồi…
Bất ngờ, tiếng gõ cộc cộc vang lên ngay sau lưng.
Từ cửa phòng ngủ.
Cộc. Cộc. Cộc.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay tôi, rơi đánh “cạch” xuống nền nhà.
Màn hình vẫn sáng.
Cuộc gọi vẫn đang kết nối.
Tôi chậm rãi quay đầu.
Cánh cửa phòng ngủ đang khép.
Nhưng tay nắm cửa từ từ xoay.
Kẽo kẹt.
Cửa mở ra một khe hẹp.
Bên trong tối đen.
Tôi không bật đèn phòng ngủ trước đó.
Từ khoảng tối đặc quánh, một âm thanh cất lên.
Giọng của chính tôi.
“Minh… đừng mở cửa.”
Tôi không thể thở.
Chính vào giây phút ấy, tôi chợt nhận ra mọi chuyện.
Cuộc gọi tôi nhận được… không phải từ quá khứ.
Mà là từ tương lai.
Từ chính tôi.
Điện thoại dưới sàn vang lên tiếng nói của cô gái:
“Nó có thể giả giọng bất kỳ ai.”
Bóng tối trong phòng ngủ chuyển động.
Không phải người bước ra.
Mà là thứ gì đó bò ra.
Chậm rãi.
Không phát ra tiếng động.
Một hình dáng méo mó, cao lêu nghêu, tay chân dài bất thường. Gương mặt không rõ nét — như bị xóa nhòa.
Nó nghiêng đầu nhìn tôi.
Rồi mỉm cười.
Khóe miệng kéo dài đến sát mang tai.
Điện thoại bất ngờ phát ra âm thanh khác.
Một cuộc gọi đến.
Từ… chính số của tôi.
Màn hình hiển thị: “Minh – 12B”.
Tôi run rẩy nhấc máy.
Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng thở gấp gáp, nặng nề.
Giọng tôi. Hoảng loạn.
“Nếu mày đang nghe cuộc gọi này… thì đừng mở cửa.”
Tôi nhìn về phía cửa chính.
Tay nắm cửa đang xoay.
Chậm.
Rồi nhanh hơn.
Khóa bắt đầu bật.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Con quái vật trong phòng ngủ vẫn đứng đó, như chờ đợi.
Giọng tôi trong điện thoại nghẹn lại:
“Nó chỉ vào được khi mình mời nó vào. Đừng mở—”
Âm thanh đột ngột bị cắt.
Cuộc gọi kết thúc.
Cửa chính bật mở.
Không có ai đứng ngoài.
Chỉ là hành lang dài hun hút.
Dãy đèn ngoài hành lang chập chờn như sắp tắt.
Con quái vật phía sau tôi thì thầm:
“Cảm ơn.”
Tôi chẳng còn nhớ mình đã lao đi bằng cách nào.
Chỉ biết rằng khi tôi lao ra hành lang, thang máy không hoạt động.
Cầu thang thoát hiểm tối om.
Tôi chạy xuống.
Bước chân vang vọng dồn dập.
Nhưng phía sau tôi… có thêm một nhịp chân khác.
Nhanh hơn.
Gần hơn.
Khi tôi lao ra khỏi tòa nhà, tôi không dám quay đầu lại.
Điện thoại trong túi rung lên.
Một tin nhắn.
Từ số lạ.
“00:00 tối mai.”
Tôi nhìn lên căn hộ tầng mười hai.
Ánh đèn phòng khách vẫn hắt ra qua lớp kính.
Và phía sau lớp kính…
Và sau khung cửa sổ, một bóng người lặng lẽ đứng nhìn xuống phía dưới.
Giống hệt tôi.
Điện thoại lại đổ chuông.
00:00.
Tôi không dám bắt máy.
Nhưng chuông vẫn reo.
Và tôi biết…
Nếu tôi không trả lời…
Sẽ có một người khác phải nghe thay tôi.










