Tôi tên Minh, một người bình thường trong một thế giới dường như bình thường. Tôi sống ở một thành phố không quá lớn, không quá nhỏ, nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy an toàn, ít ra là cho đến hôm đó. Cái ngày mà mọi thứ thay đổi. Cũng như mọi người, tôi hay tìm một chút niềm vui trong những câu chuyện kỳ lạ, những hiện tượng siêu nhiên mà người ta hay đồn thổi. Tôi đã từng nghĩ mình không phải là một người dễ tin vào những điều không thể giải thích. Nhưng tôi đã lầm.
Tất cả bắt đầu từ một lần tình cờ nghe thấy về một món đồ cổ mà dân gian gọi là con mắt âm dương. Nó được cho là một vật thể có khả năng giúp người sở hữu nhìn thấy những điều mà mắt thường không thể thấy – từ các linh hồn đến những hiện tượng ma quái, thậm chí là những ám ảnh tối tăm mà những người bình thường không bao giờ dám đối mặt.
Chắc chắn tôi không tin vào mấy câu chuyện cổ tích ấy. Nhưng một lần, trong chuyến công tác đến một ngôi làng xa xôi, tôi đã gặp ông lão bán đồ cổ. Ông ấy nhìn tôi bằng đôi mắt sáng quắc, đầy hiểu biết, và mỉm cười kỳ lạ khi tôi hỏi về món đồ mà tôi nghe đồn.
“Con mắt âm dương, hả?” Ông nói, giọng khàn khàn. “Có nhiều người đã tìm nó, nhưng không phải ai cũng có thể sở hữu.”
Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ ông ta nói thế để thách thức tôi, để tôi tò mò hơn. Nhưng rồi, chính tôi lại bị cuốn vào câu chuyện mà ông lão kể, câu chuyện về một gia đình đã bị lời nguyền của con mắt âm dương ám ảnh. Một người trong gia đình đó đã không thể chịu nổi những gì nó mang lại, và đã bỏ mạng trong những tình huống vô cùng kỳ lạ.
Khi tôi trở về thành phố, tôi không thể quên được hình ảnh của ông lão và câu chuyện của ông. Tôi tìm cách để có được món đồ ấy, dù trong lòng vẫn có chút hoài nghi. Nhưng có một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tôi – một cảm giác như mình không thể tránh khỏi số phận.
Cuối cùng, tôi cũng có được con mắt âm dương. Nó không giống bất kỳ thứ gì tôi từng thấy trước đây. Mắt không phải là mắt người bình thường, mà là một viên đá màu đen sẫm, hình dạng giống như mắt người nhưng không hề có một con ngươi. Tôi không nghĩ nó sẽ có tác dụng gì, nhưng tôi không thể bỏ qua sự tò mò. Tôi đeo nó lên và chờ đợi.
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu nhìn thấy những điều kỳ lạ. Những bóng đen mờ mịt, những hình ảnh ma quái mà trước đây tôi không thể nhận ra. Đó là những người đã chết, những linh hồn lởn vởn không thể siêu thoát, những cái chết chưa thể chôn vùi. Và rồi, tôi thấy mình bị đeo bám, bị theo dõi bởi những sinh vật không thuộc về thế giới này.
Tôi không thể thoát ra khỏi những thứ mà con mắt ấy để lộ ra. Tôi bắt đầu không thể phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo. Mỗi đêm, tôi nghe thấy tiếng thở nhẹ của ai đó đứng ngay sau lưng mình. Mỗi khi tôi quay lại, không có ai cả, nhưng cảm giác lạnh lẽo không thể nào biến mất.
Một buổi tối, khi tôi ngồi một mình trong căn phòng tĩnh lặng, một bóng người mờ ảo xuất hiện trong góc phòng. Tôi cố gắng kêu lên, nhưng không một âm thanh nào thoát ra từ miệng mình. Bóng người đó từ từ tiến lại gần, đôi mắt không thấy rõ nhưng cái nhìn vẫn đầy thách thức. Cả căn phòng bỗng tối sầm lại, và tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt xâm chiếm cơ thể mình.
Lúc đó, tôi biết, tôi đã lầm khi quyết định chạm vào con mắt âm dương. Nó không chỉ là một món đồ cổ, mà là một cửa ngõ mở ra những thứ mà tôi không thể kiểm soát. Tôi cảm thấy như mình đang rơi vào một vực sâu không đáy, nơi mà mọi thứ tôi từng tin tưởng đều sụp đổ.
Đến giờ, tôi vẫn không biết phải làm sao để giải thoát mình khỏi ám ảnh này. Con mắt ấy vẫn ở bên tôi, nhìn thấu mọi thứ – nhưng chính tôi lại không thể thoát ra khỏi cái nhìn của nó.
Mỗi lần tôi nhắm mắt, tôi lại thấy một hình ảnh mới. Một hình ảnh mà tôi không muốn nhìn thấy.
Và có lẽ, tôi sẽ chẳng bao giờ thoát ra được nữa.








