Con ma cây si

Con ma cây si

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 7

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

TRUYỆN BẠN ĐANG NGHE

Nghe truyện audio Con ma cây si

Đánh giá post

Tôi không phải người dễ tin vào chuyện ma quỷ. Nhưng có những thứ, dù bạn có lý trí đến đâu, khi tận mắt nhìn thấy… bạn cũng chỉ còn biết im lặng.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ ven sông. Ở đầu làng sừng sững một cây si già, tán lá xòe rộng che phủ cả một khoảng trời, rễ buông xuống như những sợi dây thừng ngoằn ngoèo cắm sâu vào lòng đất. Người già trong làng bảo cây đó đã có hơn trăm năm tuổi. Trẻ con bị cấm bén mảng tới gần sau khi trời tối. Người lớn đi ngang cũng không dám nhìn thẳng.

Họ gọi đó là “cây si có ma”.

Tôi từng cười khẩy khi nghe những lời ấy.

Cho đến mùa hè năm tôi hai mươi bảy tuổi.

Tôi tên là Duy. Sau nhiều năm làm việc ở thành phố, tôi quyết định về quê mở một quán cà phê nhỏ. Thị trấn yên bình, chi phí rẻ, tôi nghĩ mình sẽ sống chậm lại, tránh xa áp lực.

Quán của tôi thuê lại căn nhà cũ sát bờ sông. Từ cửa sổ tầng hai, nếu nhìn xa một chút, có thể thấy rõ cây si ở đầu làng. Ban ngày, nó chỉ là một cây cổ thụ bình thường. Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, bóng nó đổ dài trên mặt đất, rễ cây đung đưa trong gió như những cánh tay gầy guộc.

Ngày khai trương, bà Tư hàng xóm ghé qua chúc mừng. Bà nhìn về phía cây si rồi hỏi:

– Cậu định mở nhạc buổi tối à?

– Dạ, chắc cũng mở nhẹ thôi ạ.

Bà khựng lại giây lát rồi hạ giọng thì thầm:

– Sau mười giờ thì đừng mở. Với lại… đừng ra đó.

Tôi bật cười.

– Con lớn rồi mà, bà.

Bà Tư không cười lại. Ánh mắt bà đục ngầu, như thể đang nhớ về điều gì đó rất xa.

Mọi thứ khởi nguồn từ một đêm mưa nặng hạt.

Quán đã đóng cửa. Tôi ngồi một mình trên tầng hai kiểm tra sổ sách. Đồng hồ chỉ 11 giờ 47 phút. Mưa rơi lộp bộp lên mái tôn, gió rít qua khe cửa.

Xem Thêm:  Khách sạn ma ám

Rồi tôi nghe thấy tiếng gì đó.

Tiếng… gõ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Không phải từ cửa nhà tôi. Mà từ phía ngoài xa. Tôi bước ra ban công, cúi xuống quan sát con đường phía dưới. Đường vắng tanh. Mưa mờ mịt.

Tiếng gõ lại vang lên.

Lần này rõ hơn. Nhịp đều, chậm rãi.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tôi nhìn về phía cây si.

Trong màn mưa, dưới tán cây tối đen, có một bóng người đứng đó.

Tôi nheo mắt. Có lẽ chỉ là người đi đường trú mưa.

Thế nhưng cái bóng đó vẫn đứng im, không hề nhúc nhích.

Tôi quay vào phòng lấy điện thoại, bật đèn pin soi xuống.

Ánh sáng quét qua gốc cây.

Không có ai.

Chỉ có rễ si rũ xuống, đung đưa.

Tôi tự cười mình. Chắc do mưa với ánh sáng đánh lừa thị giác.

Nhưng khi tôi quay lưng vào trong…

Tiếng gõ vang lên ngay sau lưng tôi.

Cộc.

Tôi giật mình quay phắt lại.

Cửa kính ban công in rõ bóng tôi.

Và… một bóng khác đứng sát phía sau.

Tôi ngã bật vào trong phòng, tim đập thình thịch. Khi nhìn lại, cửa kính chỉ còn phản chiếu mình tôi, tái mét.

Tôi tự trấn an. Có thể là phản xạ thần kinh. Có thể là do căng thẳng.

Đêm hôm ấy, tôi trằn trọc mãi không sao chợp mắt.

Khoảng hai giờ sáng, tôi nghe tiếng kéo lê.

Soạt… soạt…

Âm thanh như thứ gì đó ướt sũng đang bò trên nền đất.

Nó xuất phát từ ngoài đường. Rồi tiến dần về phía nhà tôi.

Tôi nín thở.

Tiếng động khựng lại ngay sát trước cửa phòng.

Sau đó… là tiếng cào.

Rẹt… rẹt…

Như móng tay dài cào lên gỗ.

Tôi run tay gọi cho Hưng – bạn thân tôi, hiện là công an xã.

– Mày đang ở đâu? – tôi thì thào.

– Ở trụ sở. Có chuyện gì?

Tiếng cào ngoài cửa vẫn tiếp diễn, chậm rãi, kiên nhẫn.

– Trước cửa nhà tao có ai đó…

Xem Thêm:  Ngôi nhà hoang bên hàng rào

Hưng trầm giọng:

– Ở yên đó. Tao qua ngay.

Mười phút sau, đèn xe máy rọi sáng trước cửa. Tiếng cào biến mất.

Hưng bước vào nhà, kiểm tra xung quanh.

Không có dấu chân. Không có vết trầy trên cửa.

Chỉ có một thứ.

Dưới bậc thềm… là một vũng nước đục, lẫn bùn.

Như thể ai đó vừa đứng đó rất lâu.

Những ngày sau, chuyện bắt đầu tệ hơn.

Khách trong quán phàn nàn họ nghe thấy tiếng thì thầm khi ngồi gần cửa sổ.

Một cô bé phục vụ nói đã nhìn thấy “một người phụ nữ mặc áo trắng” đứng dưới cây si vào buổi trưa, dù trời nắng gắt.

Tôi bắt đầu để ý.

Mỗi đêm, đúng 11 giờ 47 phút, tôi lại nghe tiếng gõ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Nhịp đều như đồng hồ.

Một tối, tôi quyết định ra đó.

Tôi cầm đèn pin, mặc áo mưa, bước ra khỏi nhà. Gió lạnh quất vào mặt. Đường vắng tanh.

Cây si sừng sững trước mặt tôi.

Khi tôi tiến lại gần, mùi bùn tanh xộc thẳng vào mũi.

Dưới ánh đèn pin, tôi thấy… một thứ treo lơ lửng giữa những rễ cây.

Một mái tóc dài, đen và ướt.

Nó đung đưa nhẹ theo gió.

Tôi chiếu đèn cao hơn.

Không phải chỉ là tóc.

Đó là một cái đầu người.

Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở trừng trừng nhìn thẳng vào tôi.

Miệng nó cong lên thành một nụ cười méo mó.

Tôi lùi lại, trượt chân ngã xuống đất.

Khi ngẩng lên… cái đầu đã biến mất.

Nhưng ngay phía sau lưng tôi, có tiếng thở.

Lạnh buốt.

Hưng không tin lời tôi.

Cho đến khi có người mất tích.

Đó là Lan – cô phục vụ trong quán. Đêm hôm đó, cô tan ca muộn. Camera ghi lại cảnh cô đi ngang cây si.

Sau đó… mất tín hiệu.

Chúng tôi lục soát khắp nơi suốt hai ngày liền.

Đến ngày thứ ba, người ta phát hiện thi thể cô dưới sông.

Mặt cô tái nhợt. Tóc vướng đầy rễ si.

Nhưng thứ khiến tôi rùng mình hơn cả là…

Xem Thêm:  Lạc trong rừng

Móng tay cô đầy bùn đất.

Như thể cô đã cố bám vào thứ gì đó… rất lâu.

Đêm sau đám tang, tôi lại nghe tiếng gõ.

Lần này không phải ba tiếng.

Mà là rất nhiều.

Cộc. Cộc. Cộc. Cộc.

Dồn dập.

Tường nhà rung lên.

Cửa kính nứt ra một đường dài.

Tôi nhìn ra ngoài.

Dưới cây si, không chỉ có một bóng người.

Mà là rất nhiều.

Họ đứng chen chúc dưới tán cây. Khuôn mặt trắng bệch, mắt đen ngòm.

Tất cả bọn họ… đều đang hướng ánh nhìn về phía tôi.

Và rồi, cùng một lúc, họ bắt đầu bước tới.

Tiếng chân lội bùn sền sệt vang lên khắp con đường.

Tôi chạy vào trong, khóa cửa.

Nhưng tiếng cào bắt đầu vang lên từ mọi phía.

Cửa trước. Cửa sau. Cửa sổ tầng hai.

Rễ cây si len qua khe cửa, trườn vào trong nhà như những con rắn đen.

Chúng quấn quanh chân tôi.

Siết chặt.

Tôi ngã xuống sàn, cố gỡ ra nhưng càng giật, chúng càng siết mạnh hơn.

Tôi bị kéo lê ra ngoài.

Trên mặt đất ướt lạnh, tôi nhìn thấy cây si… đang rung chuyển.

Thân cây nứt ra một khe hở lớn.

Bên trong không phải gỗ.

Mà là… thịt.

Những khuôn mặt méo mó chen chúc bên trong thân cây, há miệng cười.

Giữa đám đó, tôi thấy Lan.

Và… tôi thấy chính mình.

Một phiên bản tôi với đôi mắt trống rỗng.

Hắn mỉm cười.

Rồi tôi bị kéo vào bóng tối.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy quán cà phê của tôi bỏ hoang.

Cửa kính vỡ nát.

Trên nền nhà đầy bùn đất.

Không có dấu hiệu đột nhập.

Không có xác.

Chỉ có một thứ.

Trên thân cây si, giữa vô số rễ chằng chịt… xuất hiện thêm một khuôn mặt mới.

Gương mặt ấy giống tôi đến mức không thể phân biệt.

Và nếu ai đó đi ngang vào lúc 11 giờ 47 phút đêm…

Họ sẽ nghe thấy tiếng gõ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Nhịp đều, chậm rãi.

Như đang đếm ngược… chờ người tiếp theo.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Con ma cây si" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Con ma cây si" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !