Con đường âm phủ

Con đường âm phủ

Đánh giá post

 Tác Giả : Truyện Ma Audio

 Giọng Đọc : Truyện Ma Audio

 Tình Trạng : Full

 Thể Loại : Oneshot kinh dị

 Lượt nghe : 8

Nghe truyện audio Con đường âm phủ

Đánh giá post

Tôi từng nghĩ mình rất quen đường.

Sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ ven núi, tôi thuộc từng khúc cua, từng con dốc, từng đoạn đường đất đỏ lầy lội sau mưa. Vậy mà đêm hôm đó, tôi đã rẽ vào một con đường chưa từng tồn tại.

Và kể từ đó, tôi không còn chắc mình đã quay trở lại.

Tôi tên Lâm, 34 tuổi, làm tài xế giao hàng đường dài. Công việc của tôi là chở hàng xuyên tỉnh, có khi chạy xuyên đêm để kịp tiến độ. Tôi quen với việc lái xe trong bóng tối, quen với những đoạn quốc lộ vắng tanh chỉ có đèn pha rạch một đường sáng duy nhất giữa màn đêm.

Đêm đó, tôi chở lô hàng cuối cùng trước Tết, từ thành phố về lại quê. Mưa lất phất, sương mù bảng lảng trên mặt đường. Đồng hồ trên xe chỉ 11 giờ 47 phút.

Tôi quyết định đi tắt qua con đường đèo cũ để rút ngắn quãng đường gần ba mươi phút.

Đó có lẽ là lựa chọn dại dột nhất tôi từng đưa ra.

Đường đèo hôm ấy vắng đến lạ. Chẳng có lấy một chiếc xe nào chạy từ hướng đối diện. Không ánh đèn nhà dân. Chỉ có tiếng động cơ đều đều và tiếng gạt mưa ken két trên kính.

Đi được chừng hai mươi phút, tôi nhận ra mình chưa tới khúc cua có cây đa lớn – một cột mốc quen thuộc.

Tôi nhìn đồng hồ.

12 giờ 12 phút.

Không thể nào. Tôi đã chạy quá lâu.

Sương mù dày hơn, đèn pha phản chiếu lại thành một bức tường trắng đục.

Rồi tôi thấy nó.

Một biển chỉ dẫn gỉ sét bên đường.

“Đường Âm Phủ – 3km”.

Tôi chưa từng thấy cái biển đó trong đời.

Xem Thêm:  Tiếng gọi giữa rừng thông

Tôi tự cười nhạt. Chắc ai đó bày trò đùa ác.

Nhưng tay lái của tôi bắt đầu rung nhẹ.

Và con đường phía trước… dường như hẹp lại.

Tôi định quay đầu.

Nhưng gương chiếu hậu phản chiếu một hình ảnh khiến tôi đông cứng.

Phía sau xe tôi… không còn con đường nữa.

Chỉ là một khoảng tối đen đặc như nuốt chửng mọi thứ.

Tôi nuốt khan, nhấn ga.

Động cơ gầm lên, nhưng xe chỉ bò chậm như đang leo dốc dù đường bằng phẳng.

Đài radio đột ngột bật lên.

Không phải nhạc.

Là tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau.

“…về rồi…”

“…đến lượt…”

“…đừng quay lại…”

Tôi vặn nhỏ âm lượng, nhưng tiếng thì thầm vẫn vang lên rõ ràng ngay sát tai tôi.

Phía trước, trong màn sương, một bóng người hiện ra.

Một người phụ nữ mặc áo dài trắng, tóc dài che kín mặt.

Cô ta đứng giữa đường.

Tôi đạp phanh.

Xe trượt dài một đoạn rồi dừng lại cách cô ta chỉ vài mét.

Cô ta không cử động.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi mở cửa xe, bước xuống.

“Chị ơi, có cần giúp gì không?”

Không trả lời.

Gió thổi nhẹ, tóc cô ta bay sang hai bên.

Khuôn mặt lộ ra.

Không có mắt.

Chỉ hai hốc đen sâu hoắm.

Tôi lùi lại.

Cô ta từ từ ngẩng đầu.

Miệng mở ra, nhưng thay vì tiếng nói, là tiếng gió rít như thổi từ lòng đất.

Tôi quay người bỏ chạy về phía xe.

Nhưng khi mở cửa…

Ghế phụ đã có người ngồi.

Một người đàn ông gầy guộc, da tái nhợt, cổ có vết hằn tím như bị siết dây.

Ông ta nhìn tôi.

“Chạy đi,” ông ta nói bằng giọng khàn đặc. “Chúng nó đang đến.”

Xem Thêm:  Quỷ cẩu

Tôi không nhớ mình đã lên xe lại bằng cách nào.

Tôi chỉ nhớ đã nhấn ga hết cỡ.

Con đường trước mặt kéo dài hun hút như không có điểm dừng.

Hai bên đường bắt đầu xuất hiện những bóng người đứng thành hàng.

Họ không có khuôn mặt.

Chỉ là những hình thù lờ mờ, im lặng.

Tất cả đều quay đầu nhìn theo chiếc xe của tôi.

Radio lại bật lên.

Lần này là một giọng đọc đều đều như xướng tên:

“Nguyễn Văn Tài… mất năm 2019…”

“Trần Thị Mai… mất năm 2020…”

“Phạm Minh Lâm…”

Tôi lạnh toát người.

Đó là tên tôi.

“…mất năm…”

Tôi hét lên, đập mạnh vào radio.

Âm thanh im bặt.

Chiếc xe đột ngột tắt máy.

Đèn pha phụt tắt.

Xung quanh tôi chỉ còn bóng tối và những bóng người đang tiến lại gần.

Tiếng bước chân rì rào như lá khô bị giẫm nát.

Có ai đó gõ vào cửa kính.

Tôi quay sang.

Người phụ nữ áo trắng đang đứng sát cửa xe.

Khuôn mặt không mắt áp sát vào kính.

Cô ta cười.

Miệng mở rộng đến mức không tự nhiên.

“Xuống đây…” giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu tôi.

Ghế phụ trống không.

Người đàn ông đã biến mất.

Tay nắm cửa tự động hạ xuống.

Cửa xe bật mở.

Một luồng hơi lạnh tê tái bất ngờ ập vào trong xe.

Những bàn tay tái nhợt thò vào trong, chạm vào chân tôi.

Tôi vùng vẫy, đạp loạn xạ.

Giữa cơn hoảng loạn, tôi sực nhớ đến chuỗi hạt mẹ treo lủng lẳng trên gương chiếu hậu.

Tôi giật phăng nó xuống rồi quăng thẳng ra ngoài cửa sổ.

Một tiếng rít chói tai vang lên.

Những bàn tay rụt lại.

Động cơ xe bất ngờ nổ máy trở lại.

Xem Thêm:  Tiền yểm bùa

Tôi không nhìn phía trước nữa.

Chỉ biết đạp ga.

Tôi lao qua màn sương.

Rồi đột nhiên…

Ánh đèn đường quen thuộc xuất hiện.

Tiếng xe cộ xa xa.

Tôi đang ở đầu thị trấn.

Đồng hồ trên xe chỉ 12 giờ 15 phút.

Chỉ ba phút kể từ lúc tôi nhìn thấy tấm biển “Đường Âm Phủ”.

Tôi thở hổn hển.

Mồ hôi ướt đẫm áo.

Tôi tự nhủ tất cả chỉ là ảo giác do mệt mỏi.

Sáng hôm sau, tôi quay lại con đèo đó.

Không có tấm biển nào.

Không có ngã rẽ lạ.

Chỉ là con đường quen thuộc.

Tôi hỏi một ông lão bán nước bên đường.

Ông nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi:

“Cậu có đi qua đoạn đèo lúc nửa đêm không?”

Tôi gật.

Ông thở dài.

“Chỗ đó trước kia là nơi nhiều tai nạn. Người ta gọi là đường âm phủ. Ai lạc vào đó… thường không trở về.”

“Nhưng tôi đã về mà.”

Ông lão nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

“Cậu chắc chứ?”

Tối đó, tôi ngủ rất sâu.

Không mơ.

Nhưng đúng 12 giờ 12 phút, tôi bật dậy.

Không phải vì tiếng động.

Mà vì cảm giác xe đang rung.

Tôi mở mắt.

Tôi không nằm trên giường.

Tôi đang ngồi sau vô lăng.

Trước mặt là màn sương trắng đục.

Biển chỉ dẫn gỉ sét hiện ra trong ánh đèn pha.

“Đường Âm Phủ – 3km”.

Radio bật lên.

Giọng đọc quen thuộc vang lên:

“Phạm Minh Lâm… mất năm 2024…”

Tôi nhìn xuống.

Tay tôi trong suốt.

Trong gương chiếu hậu, phía sau lưng tôi hiện lên một hình ảnh khiến tim tôi thắt lại…

Không phải bóng tối.

Mà là thị trấn của tôi.

Xa dần.

Và tôi hiểu.

Có lẽ đêm đó…

Tôi chưa từng quay lại.

Nghe audio Oneshot kinh dị "Con đường âm phủ" mp3 tác giả Truyện Ma Audio qua giọng đọc của Truyện Ma Audio cập nhật chương mới nhất tại TruyenAudios.com. Chúc các bạn có những giây phút nghe truyện "Con đường âm phủ" vui vẻ.

Nếu bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong 30p.

Đừng quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !