Câu chuyện này bắt đầu vào một buổi chiều mùa thu, khi những chiếc lá vàng rơi rơi dưới những tia nắng yếu ớt. Tôi đang trên đường về nhà, lang thang một mình trên con phố vắng, nơi mà ít người qua lại. Con phố này đã quen thuộc với tôi, nhưng hôm nay nó lại mang một cảm giác kỳ lạ, như thể mọi thứ xung quanh tôi đều đang thay đổi. Trong không khí mờ ảo của buổi chiều ấy, tôi gặp cô ấy lần đầu tiên.
Cô gái đó đứng dựa vào chiếc cột điện, tóc dài xõa xuống, che khuất phần lớn khuôn mặt. Cô ấy mặc một chiếc váy trắng mỏng manh, như thể từ một thời đại khác. Đôi mắt cô ấy không hề nhìn vào tôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo từ phía sau mái tóc dài.
Tôi chầm chậm bước qua, cố gắng không nhìn vào cô ấy quá lâu. Tuy nhiên, không hiểu sao, một sức hút kỳ lạ khiến tôi dừng lại. Cô gái ấy vẫn đứng đó, như thể đang đợi ai đó, hoặc đợi điều gì đó.
Khi tôi bước ngang qua cô ấy, tôi nghe thấy một giọng nói nhẹ như gió, “Bạn đang đi đâu?” Tôi quay lại, nhưng cô gái đó không nhúc nhích, chỉ có một nụ cười mờ ảo trên môi. “Tôi… chỉ đang đi dạo,” tôi nói, nhưng giọng mình có phần run rẩy. Cảm giác lạ lùng trong tôi ngày càng lớn, nhưng tôi lại không thể rời đi. “Tôi biết bạn sẽ đến,” cô ấy nói tiếp, giọng nói ấy lại như vang vọng trong đầu tôi, khiến tôi không thể hiểu nổi.
Không phải tôi là người dễ bị ám ảnh, nhưng có một điều gì đó rất khác thường trong đôi mắt cô gái ấy. Một nỗi buồn sâu thẳm mà tôi không thể diễn tả bằng lời. Chỉ là một ánh nhìn, một câu nói, nhưng nó khiến tôi có cảm giác như mình đã quen biết cô ấy từ lâu, từ một kiếp sống khác, một thế giới khác. Cảm giác ấy không giống với bất kỳ cuộc gặp gỡ nào tôi từng có.
“Em là ai?” Tôi không kìm nổi, hỏi ra câu hỏi mà tôi biết mình không nên hỏi. Cô gái vẫn mỉm cười, nhưng không trả lời. Chỉ có một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, làm tôi rùng mình. “Tôi chỉ là một bóng hình qua thời gian,” cô ấy nói, giọng nói đó như thể đến từ một nơi rất xa, rất lâu rồi. Tôi không hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng cảm giác kỳ lạ vẫn không rời khỏi tôi.
Ngày hôm sau, tôi quyết định quay lại con phố đó, dù tôi biết rõ là mình không nên. Nhưng thứ gì đó cứ thôi thúc tôi phải quay lại, phải tìm hiểu về cô gái ấy. Khi tôi đến nơi, không còn thấy cô ấy nữa, chỉ có bóng dáng mờ ảo của những chiếc lá bay lượn trong gió.
Tôi đứng đó, nhìn quanh một lúc lâu, và rồi đột nhiên, tôi thấy cô ấy một lần nữa. Lần này, cô ấy đứng ở cuối con đường, nhưng ánh mắt của cô ấy nhìn tôi thật sâu, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong tâm trí tôi.
“Em đến từ đâu?” Tôi hỏi, giọng run run. “Từ hư vô,” cô ấy đáp, đôi mắt lạnh lẽo vẫn không rời khỏi tôi. “Em đến từ một nơi không có thời gian, không có không gian. Và em phải tìm người để đưa em đi.”
Tôi không hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng một nỗi sợ hãi kỳ lạ dâng lên trong tôi. “Em có thể đi đâu?” tôi hỏi lại, giọng nói không còn bình tĩnh như trước. Cô ấy không trả lời mà chỉ bước lại gần tôi, ánh mắt như xuyên thấu vào tôi. “Em không thể đi đâu nữa, nhưng em có thể đưa anh đi,” cô ấy nói, và ngay lập tức, tôi cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ từ phía cô ấy, như thể có một thứ gì đó vô hình đang lôi kéo tôi về phía cô ấy.
Bất ngờ, tôi cảm thấy mình không thể di chuyển. Toàn thân tôi như bị đóng băng trong khoảnh khắc đó, nhưng tôi vẫn không thể dứt khỏi sự thôi thúc phải đi theo cô gái đó. Cô ấy nhìn tôi, khẽ nở một nụ cười dịu dàng. “Tôi sẽ cho anh thấy thế giới mà anh chưa bao giờ biết,” cô ấy thì thầm. Rồi tất cả xung quanh tôi bỗng chốc biến mất.
Tôi tỉnh lại trong một không gian hoàn toàn khác biệt. Mọi thứ xung quanh tôi đều mờ mịt, không có ánh sáng, chỉ có những âm thanh kỳ lạ vang vọng trong không gian. Cô gái ấy đứng trước mặt tôi, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như trước. “Anh đã đến đúng nơi rồi,” cô ấy nói, nhưng lúc này, giọng cô ấy không còn nhẹ nhàng nữa, mà đầy sự u ám. “Đây là nơi anh phải ở.”
Cảm giác sợ hãi xâm chiếm tôi. Tôi cố gắng tìm cách thoát ra, nhưng không gian này không có lối thoát. Cô gái ấy lại mỉm cười, và nụ cười đó không còn dễ chịu nữa, mà là nụ cười của một ai đó biết rõ rằng tôi sẽ không bao giờ thoát ra được. “Anh không thể rời đi nữa, đây là nơi anh thuộc về,” cô ấy nói, và ngay lập tức, tôi cảm thấy mình bị bao quanh bởi bóng tối, hoàn toàn mất phương hướng.
“Em là ai?” Tôi hét lên trong tuyệt vọng, nhưng cô ấy không trả lời. Cô gái chỉ đứng đó, mỉm cười, như thể tất cả những gì tôi đã trải qua chỉ là một phần của trò chơi mà cô ấy đã bắt đầu từ lâu. Và lúc đó, tôi nhận ra một điều kinh hoàng: cô ấy không phải là người, mà là một linh hồn, một bóng hình từ một thế giới không thể tưởng tượng được, và giờ tôi đã bị mắc kẹt trong đó, mãi mãi.










