Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng lạnh lẽo cuối tháng Mười. Tôi đang chuẩn bị cho lễ cưới của mình, một sự kiện mà lẽ ra phải là ngày vui nhất trong cuộc đời. Tuy nhiên, dù tâm trạng tôi có vui vẻ, trong lòng lại luôn dấy lên cảm giác bất an khó tả. Mọi thứ chuẩn bị cho ngày cưới diễn ra thuận lợi, nhưng có một điều tôi không thể ngừng nghĩ đến: ngôi nhà cổ mà tôi và chồng sắp cưới, Minh, đã chọn làm nơi tổ chức buổi lễ. Ngôi nhà ấy là nơi Minh đã lớn lên, một biệt thự cổ nằm trên một ngọn đồi vắng vẻ ngoài ô thành phố.
Mẹ Minh là người duy nhất sống trong ngôi nhà đó sau khi cha anh qua đời. Bà là một người phụ nữ nghiêm nghị và ít nói, nhưng lần nào tôi đến thăm, bà cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, như thể bà không muốn tôi đến gần con trai bà. Dù Minh đã cố gắng trấn an tôi rằng đó chỉ là do mẹ anh già và dễ lo lắng, nhưng tôi không thể phủ nhận cảm giác lạnh lẽo bao trùm khi đặt chân vào ngôi nhà ấy.
Lễ cưới của chúng tôi được tổ chức vào chiều hôm đó, trong căn phòng lớn của biệt thự, nơi những bức tường cũ kỹ, với những bức tranh vẽ cảnh hoàng hôn mờ mịt, dường như cũng phản chiếu sự tĩnh lặng lạ thường. Tôi cảm nhận được một không khí không bình thường. Nhưng, vì tất cả mọi thứ đã chuẩn bị xong, tôi gạt bỏ cảm giác đó và bước vào lễ đường. Minh đứng đợi tôi với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt anh ánh lên sự hạnh phúc. Nhưng tôi không thể không chú ý đến ánh mắt của mẹ anh, bà đứng ở phía xa, ánh mắt đó như đang quan sát tôi từ một khoảng cách rất xa, đầy sự bất an.
Lễ cưới diễn ra suôn sẻ, nhưng khi màn đêm buông xuống, những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Vào buổi tối, khi tôi và Minh chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày dài, tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài hành lang. Tôi tưởng mình chỉ nghe nhầm, nhưng rồi tiếng bước chân đó lại vang lên, ngày càng gần. Tôi mở cửa phòng, nhưng chẳng thấy ai. Không khí trong nhà bắt đầu trở nên nặng nề, như thể có một sức mạnh vô hình đang dõi theo từng bước đi của tôi.
Tối hôm đó, tôi không thể nhắm mắt. Tôi cứ lắng nghe những tiếng động không rõ nguồn gốc, từ những căn phòng trống trải trong ngôi nhà. Lúc thì là tiếng thì thầm, lúc lại là tiếng cười khẽ như vọng về từ một nơi rất xa. Minh nằm cạnh tôi, nhưng có vẻ anh không hề nghe thấy những âm thanh đó. Khi tôi hỏi anh, anh chỉ nói rằng ngôi nhà này có nhiều điều kỳ lạ và đôi khi mọi người tưởng tượng ra những thứ không có thật. Nhưng tôi không thể thoát khỏi cảm giác rằng có ai đó đang quan sát tôi, chờ đợi tôi làm gì đó.
Ngày hôm sau, tôi quyết định đi xuống tầng dưới để tìm hiểu xem có điều gì lạ lùng xảy ra trong ngôi nhà này không. Khi tôi đi qua những hành lang dài, tôi bỗng chợt nhìn thấy một bóng người mờ ảo đứng trong phòng khách. Tôi dừng lại, lặng lẽ quan sát, nhưng khi bước vào, tôi không thấy ai. Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân sau lưng. Tôi quay lại, và lần này, tôi thấy bà mẹ Minh đang đứng ở cửa phòng, nhìn tôi chăm chú với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Con không nên đến gần khu vực này,” bà nói với giọng lạnh lùng, “Có những điều không phải con có thể hiểu được.”
Tôi không hiểu hết những gì bà nói, nhưng tôi cảm nhận được một điều gì đó rất lạ. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ Minh nói những lời đó với tôi, và điều này càng làm tôi cảm thấy bất an hơn.
Ngày cưới đã trôi qua, nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy bị ám ảnh bởi ngôi nhà này. Tôi và Minh bắt đầu có những cuộc cãi vã nhỏ, vì anh không tin những gì tôi đang trải qua. Anh luôn nói rằng tôi quá nhạy cảm và tưởng tượng ra những điều không có thật. Nhưng có một điều tôi không thể quên: vào đêm thứ ba sau đám cưới, tôi lại nhìn thấy bóng người đó lần nữa – một cô gái mặc váy cưới, khuôn mặt cô ấy không thể nhìn rõ, nhưng tôi biết cô ấy đang đứng đó, trong góc tối của phòng khách. Một cảm giác lạnh lẽo và u ám bao trùm căn phòng, và tôi cảm nhận được rằng cô gái đó đang nhìn tôi chằm chằm.
Sáng hôm sau, tôi kể cho Minh nghe về những gì tôi đã nhìn thấy. Anh ấy vẫn không tin tôi. Thậm chí, anh còn cho rằng tôi đang bị stress vì cuộc sống mới và sự thay đổi. Nhưng sau đêm đó, mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn. Tôi bắt đầu gặp phải những cơn ác mộng kinh hoàng, trong đó, cô gái trong chiếc váy cưới luôn xuất hiện, nở nụ cười đầy ám ảnh và gọi tên tôi.
Vào một buổi tối, tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi quyết định đi tìm câu trả lời từ mẹ Minh. Khi tôi đến phòng bà, bà không tỏ ra ngạc nhiên. Bà nhìn tôi và nói, “Cô ấy là cô dâu của ngôi nhà này, người đã chết trong đêm cưới của mình nhiều năm trước.”
Bà kể cho tôi nghe câu chuyện về cô gái đó, một cô dâu xinh đẹp, nhưng trong đêm cưới của mình, cô ấy đã bị sát hại bởi chính chồng của mình. Mối tình đó bị kết thúc trong bi kịch, và linh hồn của cô gái đó không thể siêu thoát. Bà nói rằng, ngôi nhà này có một lời nguyền, và chỉ có một cách để giải thoát cho cô gái đó – tôi phải hoàn thành nghi lễ cưới mà cô ấy chưa kịp làm.
Câu chuyện của bà khiến tôi run rẩy. Cô dâu ma vẫn chưa thể ra đi, và giờ cô ấy đang muốn tôi thay thế cô ấy, hoàn thành những gì cô ấy chưa thể làm. Nhưng điều đáng sợ nhất là tôi nhận ra, tôi đang là mục tiêu tiếp theo trong cái vòng luẩn quẩn này.
Tôi không còn lựa chọn. Đêm đó, tôi phải đối diện với cô dâu ma và hy vọng mình có thể giải thoát cho cô ấy. Nhưng khi tôi đứng trước cô gái trong chiếc váy cưới trắng, tôi chỉ kịp thấy nụ cười lạnh lẽo của cô ấy, và biết rằng có lẽ, tôi sẽ không bao giờ rời khỏi ngôi nhà này nữa.










