Tôi không phải kiểu người hay nhặt đồ rơi.
Nhưng đêm đó, nếu tôi không cúi xuống kéo chiếc vali ấy lên khỏi vũng nước ven đường, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác – hoặc ít nhất, tôi vẫn còn ngủ yên mỗi tối.
Tên tôi là Tuấn, ba mươi mốt tuổi, tài xế công nghệ. Tôi chạy xe đêm nhiều hơn ngày vì tiền thưởng cao hơn, và cũng vì tôi quen với sự cô độc. Thành phố sau nửa đêm khác hẳn ban ngày – đèn vàng nhòe đi trong sương, tiếng người thưa dần, chỉ còn tiếng động cơ và những suy nghĩ lởn vởn trong đầu.
Đêm đó mưa lớn.
Gần hai giờ sáng, tôi vừa trả khách ở khu ngoại thành, con đường vắng tanh. Đèn pha quét qua một vật nằm chỏng chơ giữa lề đường.
Một chiếc vali màu đen.
Loại cỡ vừa, bề mặt trầy xước, một bánh xe đã gãy.
Tôi giảm tốc.
Có thể ai đó đánh rơi.
Có thể bên trong là quần áo, giấy tờ.
Hoặc… tiền.
Ý nghĩ đó thoáng qua khiến tim tôi đập nhanh hơn bình thường.
Tôi dừng xe.
Mưa tạt vào mặt lạnh buốt. Tôi kéo vali vào lề, nhìn quanh.
Không một bóng người.
Tôi thử xách lên.
Nặng.
Rất nặng.
Không giống quần áo.
Tôi do dự vài giây, rồi mở cốp xe, đặt nó vào trong.
“Mai mang lên phường giao nộp.” – tôi tự nhủ.
Nhưng sâu trong lòng, tôi biết mình sẽ không làm vậy.
Tôi mang vali lên căn phòng trọ nhỏ trên tầng bốn.
Lan – bạn gái tôi – đang ngủ. Cô ấy làm y tá, ca sáng bắt đầu lúc sáu giờ nên phải dậy sớm.
Tôi đặt vali giữa phòng khách, lau khô bề mặt rồi ngồi nhìn nó một lúc lâu.
Khóa số.
Ba vòng xoay.
Tôi thử vài dãy số ngẫu nhiên.
Không mở.
Tôi lắc nhẹ.
Bên trong có thứ gì đó dịch chuyển.
Không phải chất lỏng.
Không phải kim loại.
Âm thanh… mềm và nặng.
Tôi nuốt nước bọt.
Ý nghĩ điên rồ lướt qua đầu: nếu là xác người thì sao?
Tôi bật cười một mình.
“Xem phim nhiều quá rồi.”
Tôi vào phòng ngủ.
Nhưng khi vừa chợp mắt, tôi nghe thấy một tiếng động.
“Cộc.”
Tôi mở mắt.
Im lặng.
Tôi xoay người.
“Cộc… cộc.”
Tiếng động vọng ra từ phía phòng khách.
Từ phía chiếc vali.
Tôi ngồi bật dậy.
Lan vẫn ngủ say.
Tôi bước ra.
Vali nằm đó, yên lặng.
Tôi lại gần.
Áp tai xuống bề mặt.
Không nghe gì.
Khi tôi vừa đứng thẳng dậy—
“Cộc!”
Lần này rõ ràng hơn.
Như có ai đó gõ từ bên trong.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi lùi lại một bước.
“Không thể nào…”
Tôi chạm vào khóa.
Nó lạnh bất thường.
Và rồi, không cần tôi xoay số, nó bật mở.
“Cạch.”
Tôi đứng chết lặng.
Thứ nằm trong chiếc vali không hề là tiền bạc như tôi tưởng.
Không phải quần áo.
Là một người phụ nữ.
Cơ thể bị co quắp, chân tay gập lại một cách không tự nhiên để vừa khít không gian chật hẹp.
Da tái nhợt.
Tóc dài dính bết.
Mắt nhắm nghiền.
Tôi không thở nổi.
“Trời ơi…”
Tôi lùi lại, va vào bàn.
Điện thoại rơi xuống sàn.
Tôi định gọi công an.
Nhưng đúng lúc đó—
Đôi mắt người phụ nữ mở ra.
Tròng trắng đục ngầu.
Môi cô ta mấp máy.
Không thành tiếng.
Tôi hét lên.
Lan bật dậy chạy ra.
“Có chuyện gì vậy anh—”
Cô ấy khựng lại khi nhìn thấy vali.
Nhưng khi Lan bước đến gần, bên trong chỉ còn… quần áo cũ.
Một đống vải nhàu nát.
Không có xác.
Không có người.
Tôi nhìn Lan, mặt tái mét.
“Anh… anh thấy…”
Lan chạm tay lên trán tôi.
“Anh sốt à? Anh đừng dọa em.”
Tôi nhìn lại vali.
Chỉ có quần áo.
Nhưng trong lớp vải, tôi thấy một thứ lấp ló.
Một sợi tóc dài.
Ướt.
Sáng hôm sau, tôi quyết định mang vali đi vứt.
Tôi không muốn giữ thứ đó trong nhà thêm một phút nào.
Nhưng khi tôi mở cốp xe—
Vali không còn ở đó.
Tôi sững người.
Tôi nhớ rất rõ mình đã để nó trong phòng khách.
Tôi chạy lên nhà.
Vali nằm ngay giữa phòng.
Khóa đóng kín.
Lan nhìn tôi khó hiểu.
“Anh không đi làm à?”
Tôi không trả lời.
Tôi bước đến, mở vali.
Bên trong lại là quần áo.
Nhưng lần này, ở đáy vali có một tấm ảnh.
Chụp một cô gái trẻ.
Mái tóc dài.
Ánh mắt buồn bã.
Mặt sau ghi:
“Đừng bỏ tôi lại.”
Tôi quay lại hỏi Lan:
“Em có biết cô này không?”
Lan lắc đầu.
Nhưng tôi thấy ánh mắt cô ấy thoáng dao động.
Đêm thứ hai.
Tôi quyết định không ngủ.
Tôi đặt vali giữa phòng, ngồi đối diện.
Đúng 2 giờ 13 phút sáng, vali rung nhẹ.
“Cộc… cộc…”
Tôi không chần chừ.
Tôi bật mở.
Người phụ nữ lại ở đó.
Lần này, mắt cô ta mở to hơn.
Nhìn thẳng vào tôi.
“Giúp tôi…”
Giọng cô ta vang lên trong đầu tôi, không qua tai.
Tôi lùi lại.
“Cô là ai?”
“Anh đã mang tôi về.”
Cô ta chậm rãi duỗi cánh tay ra.
Da thịt bầm tím.
Dấu vết siết cổ hằn rõ.
“Anh phải thay tôi.”
Tôi hoảng loạn đóng sập vali lại.
Lan xuất hiện sau lưng tôi.
“Anh đang nói chuyện với ai?”
Tôi quay lại.
Lan mỉm cười.
Nụ cười méo mó.
Miệng cô ấy… khâu bằng chỉ đen.
Máu rỉ xuống cằm.
Tôi dụi mắt.
Hình ảnh biến mất.
Lan vẫn bình thường.
Tôi dần cảm thấy chính mình mới là kẻ đáng ngờ.
Tôi lén kiểm tra điện thoại của Lan khi cô ấy ngủ.
Trong thư mục ẩn, tôi tìm thấy một bức ảnh.
Cùng cô gái trong vali.
Chụp chung với Lan.
Chúng tôi cùng đứng lại trước cửa một quán cà phê ven đường.
Ngày chụp cách đây ba tháng.
Tôi lắc Lan dậy.
“Cô ta là ai?”
Lan tái mặt.
“…Bạn đồng nghiệp cũ.”
“Cô ta đâu rồi?”
Lan im lặng.
Tôi hiểu.
Những tin tức mất tích gần đây.
Cô gái trẻ làm y tá.
Biến mất sau ca trực đêm.
Tôi nhìn sang vali.
Nó khẽ rung.
“Cộc.”
Lan bắt đầu khóc.
“Em không cố ý… Cô ta biết chuyện của em… Cô ta dọa sẽ tố cáo…”
“Chuyện gì?”
Lan nhìn tôi.
Ánh mắt hoàn toàn xa lạ.
“Anh nghĩ tiền em mang về từ đâu ra?”
Tôi lạnh người.
Tôi nhớ những lần Lan nói được thưởng thêm, được hỗ trợ.
Tôi chưa từng hỏi kỹ.
Vali bật mở.
Người phụ nữ ngồi dậy.
Cổ gập sang một bên.
“Đến lượt anh.”
Lan hét lên.
“Không! Em đã mang anh ấy về cho cô!”
Tôi nhìn Lan.
“Em nói gì?”
Cô ấy lùi lại.
“Cô ta nói… chỉ cần có người thay thế…”
Tôi hiểu ra.
Chiếc vali không phải tôi vô tình nhặt được.
Nó được đặt đó.
Để tôi mang về.
Để tôi mở.
Người phụ nữ bò ra khỏi vali.
Chân tay phát ra tiếng răng rắc.
Cô ta đứng thẳng dậy, dù cổ vẫn nghiêng 90 độ.
Ánh mắt dán vào tôi.
“Anh đã chạm vào tôi.”
Căn phòng tối sầm.
Lan gào thét.
“Em xin lỗi! Em xin lỗi!”
Người phụ nữ quay sang cô ấy.
Mỉm cười.
“Không phải cô.”
Rồi nhìn lại tôi.
“Là anh.”
Tôi cảm thấy một lực vô hình kéo mình về phía vali.
Cơ thể tôi co quắp.
Xương kêu răng rắc.
Không khí trong phòng biến dạng.
Tôi cố bám vào bàn.
Nhưng tay tôi… mềm nhũn.
Như bị bẻ gập.
Tôi ngã vào trong vali.
Khoảng không bên trong rộng rãi hơn những gì tôi hình dung.
Tối đen.
Nghẹt thở.
Tôi nghe tiếng khóa đóng lại.
“Cạch.”
Bên ngoài, tôi nghe tiếng Lan khóc.
Rồi im bặt.
Bước chân rời đi.
Vali được kéo lê.
Qua bậc thang.
Ra khỏi nhà.
Tôi cố gõ.
“Cộc… cộc…”
Không ai nghe.
Tôi nghe tiếng xe chạy.
Rồi dừng lại.
Vali bị quăng xuống.
Tiếng mưa rơi.
Cốp xe đóng.
Im lặng.
Một lúc sau, ánh đèn pha quét qua.
Có ai đó dừng lại.
Tôi nghe tiếng cửa xe mở.
Bước chân lại gần.
Vali bị kéo lên.
Và một giọng nam lẩm bẩm:
“Chắc ai đánh rơi…”
Tôi muốn hét.
Nhưng miệng tôi không mở ra được nữa.
Rốt cuộc, chỉ còn sót lại một âm thanh đơn độc vang lên.
“Cộc.”
Và tôi biết—
Chu kỳ lại bắt đầu.









